Nên thánh là một hành trình dài, một thách thức đòi hỏi mỗi chúng ta phải nỗ lực, phải lội ngược dòng, phải dám sống khác, sống tốt hơn, sống siêu thoát, từ bỏ nhiều hơn, và trên hết phải xin ơn Chúa mỗi ngày.
Vườn hoa Thiên Quốc muôn ngàn, Tỏa hương khoe sắc tràn lan thắm nồng.
Trong cuộc đời, chúng ta có những cuộc gặp gỡ, có cuộc gặp gỡ chỉ thoáng qua, không để lại dư âm, nhưng cũng có cuộc gặp gỡ định mệnh, để lại cho ta biết bao ấn tượng, kỷ niệm khó phai, đưa ta đến những đổi khác trong con người mình.
“Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.” (Lc 18,4)
“Chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao?” ( Lc18,7)
“Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh” (Lc 17,19)
Chị thánh trở thành mẫu gương cho những người sống đời thánh hiến qua “con đường thơ ấu thiêng liêng”. Chị đã chọn làm những việc nhỏ bé, chọn sống cuộc đời nhỏ bé nhưng với tình yêu phi thường dành cho Đấng Lang Quân.
Tháng Mười đến với biết bao kỷ niệm, những bước chân của người lữ khách háo hức trở về với vòng tay yêu thương của Mẹ Maria trong những tràng chuỗi Mân Côi.
Xin Chúa giúp chúng con sau mỗi một công việc luôn biết chạy đến bên chân Chúa để thân thưa với Chúa: “Lạy Chúa! Con chỉ là đầy tớ vô dụng, con đã làm điều con phải làm mà thôi”.
”Càng yêu mến Chúa bao nhiêu, thánh nữ càng trở nên bé nhỏ bấy nhiêu". Trong sự đơn sơ, khiêm hạ và tín thác hoàn toàn của trẻ nhỏ, Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu sẵn sàng “buông mình như con thơ” trong vòng tay yêu thương và dìu dắt của Thiên Chúa.
Nhà văn người Pháp Voltaire đã nói “Thiên đường được tạo ra cho những trái tim dịu dàng, địa ngục dành cho những trái tim không biết yêu thương”.
Những người con cái Chúa cũng được mời gọi sống khôn ngoan trong ánh sáng của Chúa. Đó không phải là chuẩn bị cho ngày mai chóng qua nhưng là biết tích góp những điều giá trị cho cuộc sống mai sau trong Nước Trời: những việc bái ái, hy sinh…