Chọn Yêu Thương Hay Thù Hận
Ngày đăng: Tháng 4 15, 2026Những cuộc chiến không ngừng để lại dấu ấn sâu sắc, làm chao đảo nhịp sống của con người trên toàn thế giới. Nhắc đến chiến tranh, lòng người luôn khắc khoải hướng về hòa bình. Nhưng khi nói đến hòa bình, ta lại không khỏi ngoái nhìn về quá khứ đầy nước mắt và đau thương do chiến tranh gây ra.
Khi còn nhỏ, tôi từng ngây thơ nghĩ rằng nước Mỹ nằm ngay bên kia sông. Từ bên này bờ sông, tôi có thể ngước nhìn những chiếc máy bay “làm mưa” những tràng pháo hoa rực rỡ và vui mắt trên bầu trời. Lớn lên một chút, tôi dần hiểu được sự thật qua những bài học lịch sử về chiến tranh. Nó không mãi đẹp như “những tràng pháo hoa rực rỡ” nhưng lại tồn tại những vết thương không bao giờ lành hẳn. Chưa bao giờ và cũng chẳng ở đâu tồn tại cái gọi là “niềm vui của chiến tranh”. Nếu có, đó hẳn là một sự điên rồ và ích kỷ, khi sinh mạng và nỗi đau của con người bị giẫm đạp bằng bạo lực và tàn ác.
Từ ích kỷ, ghen ghét và chia rẽ, chiến tranh đã nảy sinh. Ngay từ thuở ban đầu của lịch sử nhân loại, câu chuyện Cain và Aben đã cho thấy bóng tối của bạo lực len lỏi vào đời sống con người. Thật vậy, chiến tranh không chỉ diễn ra ngoài chiến trường, trong xã hội, mà còn âm ỉ trong chính mỗi tâm hồn. Hậu quả của nó là sự lạnh lùng, chia cách; là những mảnh đời đói khát, tang thương; là nỗi đau vượt quá ngôn từ. Con người dần đánh mất khả năng đối thoại với nhau bằng tình yêu thương.
Đức cố Giáo Hoàng Phanxicô đã từng nhắn gửi: “chúng ta cần phải thay thế sự hèn nhát của vũ khí bằng lòng dũng cảm của sự hòa giải với niềm tin.” Cái chết của Chúa mở ra cho nhân loại một niềm hy vọng về chân trời yêu thương và tha thứ, nơi mà hận thù sẽ không bao giờ là tiếng nói cuối cùng. Và để ngày ấy đến gần hơn, mỗi người chúng ta cần bắt đầu từ chính mình: ngừng “sản xuất” những “vũ khí” của hận thù là đố kỵ, là ích kỷ, là thành kiến và sự kiêu ngạo… Để trao lại cho nhân loại sự bình yên, trước hết mỗi cá nhân cần sự bình yên thật sự trong tâm hồn, rồi lan tỏa đến những người xung quanh bằng sự tử tế và chân thành theo khuôn vàng thước ngọc từ Kinh Thánh: “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta” (Mt 7,12). Chỉ như thế, hòa bình mới thật sự được vun đắp và lớn lên.
Xin cho mỗi người chúng con trở nên khí cụ bình an của Chúa, biết xây dựng hòa bình từ những điều nhỏ bé trong đời sống hằng ngày. Và trong hành trình ấy, xin cho lời chúc lành của Chúa: “Bình an cho anh em” luôn vang vọng trong tâm hồn chúng con, nâng đỡ và dẫn dắt chúng con mỗi ngày. Amen.
Maria Đặng Hiền

