Em…
Ngày đăng: Tháng 6 1, 2022Sài Gòn mùa đông năm ấy, 1 giờ 30 phút sáng.
Từ trên tầng thượng nhìn xuống con đường tấp nập lúc này đã vắng bóng. Giữa cái lạnh hiếm hoi của tiết trời vùng Nam Bộ, hình bóng cậu bé mặc áo phông, quần short, gầy gò đang cặm cụi nhặt từng chiếc lá bàng khô gom thành đống nhỏ. Em lôi ra trong túi một hộp diêm, cố gắng chắn gió để nhen nhóm cho đống lá cháy được. Ở tuổi 11 như em, đêm đến là thời gian cần được nghỉ ngơi, nhưng em lại đang là một “nhân viên” chăm chỉ. Hình ảnh của em làm tôi liên tưởng đến câu chuyện được học, về một cô bé đáng thương giữa trời mùa đông mưa rét. Câu chuyện “cô bé bán diêm” và em, em là “cậu bé bán bánh bò”. Những que diêm của cô bé đã ngừng cháy bởi cơn mưa mùa đông, bởi tình người lạnh nhạt. Ngọn lửa em mới thắp sáng bằng vài chiếc lá và một que diêm, nó cũng đang yếu dần, bắt đầu xuất hiện tàn dư của chiếc lá đã bị cháy. Em nhìn sang khay bánh rồi quay nhìn những đốm đỏ cuối cùng đang lịm tắt, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ thất vọng. Có lẽ, không phải vì lạnh mà em thắp ngọn lửa ấy lên nhưng trong em hẳn đang có những ước mơ và em rất muốn hiện thực điều ấy. Trớ trêu thay, hoàn cảnh thực tại không cho phép em nghĩ nhiều đến điều đó, như ánh lửa vừa rực cháy nhưng lại nhanh chóng bị lụi tàn.
Nhà của em cách đó không xa; khoảng chừng 1 km phía dưới chân cầu. Với em, giờ hành chính làm việc “không cần” rõ ràng, chỉ cần biết bán hết bánh là em có thể về. Dường như em đã quen với tình cảnh này khi thản nhiên nói: “ Em không dám về nhà vì em chưa bán hết bánh”.
Trong lòng tôi nghẹn ứ khi nghe em nói thế. Gia đình là chỗ dựa duy nhất của mỗi người, nhưng em lại sợ trở về khi chưa hoàn thành công việc được giao. Tôi tự hỏi, liệu rằng em đã được cảm giác gọi là cắp sách đến trường, gặp thầy cô, bạn bè chưa? Hay những vị khách, những lớp khói bụi đường phố, những ngõ hẻm lu mờ…mới là môi trường em thường ngày lui tới? “Kiếm tiền” có phải là trách nhiệm quá nặng với một đứa trẻ như em?
Đó là lần đầu tôi gặp em…và mãi sau này tôi vẫn gặp lại hình ảnh của em trong cầu nguyện. Cảm ơn em – hiện thân của bao hoàn cảnh khó khăn khác (…) bởi đó mà tôi được chạm đến, được cảm nhận và học được cách chấp nhận những gì mình có.
Đặng Hiền, Thanh Tuyển

