Sao Chúa Bỏ Con? (29.3.2026 Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Lá)
Ngày đăng: Tháng 3 27, 2026Chúng ta được dẫn nhập vào Trình thuật Thương Khó của Chúa Giêsu bằng 3 yếu tố:
-Thứ nhất, hình ảnh Người Tôi Tớ Đau Khổ trong Isaia, với lời tự sự: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, không tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi”…
-Thứ hai, tiếng kêu thảng thốt và thống thiết của một tâm hồn trong khủng hoảng và chới với tận cùng, được diễn tả bởi Thánh vịnh 21 (Đáp ca): “Ôi Thiên Chúa! Ôi Thiên Chúa! Sao Chúa đã bỏ con?”…
-Và thứ ba, bài thánh ca đầy cảm kích của thánh Phaolô nói về con đường ‘kenosis’ (tự hạ, tự huỷ mình ra không) của Chúa Giêsu Kitô, Đấng “đã không nghĩ phải giành cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại, Người huỷ bỏ chính mình mà nhận lấy thân phận tôi đòi… Người đã tự hạ mình mà vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá”…
Trong 3 yếu tố ấy, tiếng kêu “Sao Chúa bỏ con?”, vốn được chính Chúa Giêsu lặp lại trên thập giá khi cái chết đến thật gần, chắc hẳn là ấn tượng nhất trong việc giúp ta cảm nhận điều vô cùng thâm sâu mà Chúa Giêsu trải nghiệm trong cuộc Thương Khó của Người. Nên ghi nhận chính Đức thánh cha Phan xi cô đã từng đưa chủ đề “Sao Chúa bỏ con?” vào cấu trúc 14 Chặng Đàng Thánh Giá!
“Sao Chúa bỏ con?”… Đó là kinh nghiệm về tình trạng bị tước đoạt đến điểm tựa cuối cùng. Chúa Giêsu không chỉ bị tước đoạt uy tín, danh dự, phẩm giá, sự ủng hộ của đám đông và ngay cả của nhóm môn đệ thân tín của mình, mà Người còn cảm thấy bị tước đoạt cả điểm tựa cuối cùng là chính Chúa Cha nữa! Sau tất cả, chỉ còn Cha, mà sao Cha cũng bỏ!…
Đó là công lý của Thiên Chúa. Công lý của Thiên Chúa là lòng thương xót và ý chí cứu độ dành cho chúng ta. Thiên Chúa Cha không dung tha Con mình, nhưng bỏ Con mình, thí nộp Con mình vì hết thảy chúng ta. Tối thứ Bảy tới, Vọng Phục Sinh, Giáo hội sẽ trang trọng công bố trong bài ca Exsultet rằng “để cứu đầy tớ, Thiên Chúa thí nộp chính Con yêu”…
Bước vào Tuần Thánh, chúng ta hãy bắt đầu để cho tiếng kêu “Sao Chúa bỏ con?” vang vọng trong tâm trí mình…
– để hiểu công lý lạ lùng của Thiên Chúa,
– để đo lường sự nghiêm trọng khủng khiếp của tội lỗi chúng ta,
– để tâm phục khẩu phục tình yêu thương xót của Chúa dành cho chúng ta,
– và để qua việc chiêm ngắm nỗi ‘tuyệt vọng’ của Con Thiên Chúa trên Thập giá, chúng ta nhận hiểu rằng nếu kết hợp với Chúa Giêsu chịu đóng đinh, thì không có nỗi tuyệt vọng nào của chúng ta là thực sự tuyệt vọng cả!
Bởi vì… cái chết này của Chúa Giêsu không phải là tiếng nói cuối cùng!
Bởi vì… Chúa Cha không bỏ Chúa Con, mà đã nâng Chúa Con dậy từ cõi chết!
Lm. Lê Công Đức

