“Vì Cha Đã Mạc Khải Cho Những Kẻ Bé Mọn”…(16.07.2025 Thứ Tư Tuần XV Thường Niên)

Ngày đăng: Tháng 7 16, 2025

Một Môsê ở tuổi 40 đã thất bại khi vừa mới bắt đầu ra tay làm điều gì đó cho dân mình. Nay thêm 40 năm nữa trôi qua, Môsê trở thành một ông già 80 tuổi, chẳng còn hoài bão gì to tát, chỉ thủ phận coi sóc bầy chiên hằng ngày cho nhạc gia ở Mađian. Chính cái lúc ‘không phải lúc’ như thế, thì Thiên Chúa đã gọi và trao sứ mạng cho Môsê, như ta thấy trong trình thuật sách Xuất hành hôm nay.

Biến cố bụi gai bốc cháy mà không thiêu rụi này là bước ngoặt quyết định trong cuộc đời Môsê. Trong câu chuyện tiếng gọi này, Môsê kinh nghiệm vừa sự siêu việt vừa sự gần gũi của Thiên Chúa. “Hãy cởi dép ở chân ra, vì chỗ ngươi đang đứng là nơi thánh”. Lệnh truyền ấy cùng với hình ảnh bụi gai bốc cháy mà không thiêu rụi là chỉ dấu về sự siêu việt, cao cả, uy nghi của Thiên Chúa. Nhưng Thiên Chúa cũng rất gần gũi, vì Ngài chính là Thiên Chúa của cha ông, và Ngài đang nghe, đang thấy, đang biết, đang động lòng trước tất cả những thảm cảnh xảy ra với con cái Israel là đoàn dân của Ngài…

Trong nhất thời, Môsê thoái thác điều Chúa đề nghị: “Con là ai mà dám ra trước mặt Pharaon và dẫn đưa con cái Israel ra khỏi Ai-cập?” Môsê ý thức mình đầy giới hạn và bất lực. Nhưng Thiên Chúa đã vô hiệu hoá mọi lý do mà Môsê có thể đưa ra, bằng sự bảo đảm này: “Ta sẽ ở với ngươi”. Bài học kinh điển cho chúng ta ở đây: Có Chúa thì không gì là không thể được! Và câu chuyện 40 năm cuộc đời tiếp theo của Môsê sẽ chứng minh hùng hồn cho điều đó.

Chúa Giêsu đến. Người cũng cho thấy sự siêu việt của Chúa Cha là “Chúa trời đất”. Đó là sự siêu việt làm cho sự khôn ngoan thông thái của con người trở thành vô duyên như trò trẻ con. Nhưng Thiên Chúa lại mạc khải chính Ngài cho những kẻ bé mọn (như Ngài đã gọi một Môsê yếu ớt an phận ở tuổi 80 thay vì một Mô sê tràn đầy sức mạnh ở tuổi 40).

Chúa Giêsu cũng phát huy truyền thống ‘đứng về phía những người bé mọn’ ấy. “Không ai biết Con trừ ra Cha; và cũng không ai biết Cha trừ ra Con và những kẻ Con muốn mạc khải cho”!

Chúng ta không còn ngờ gì nữa. Chỉ sự nhận biết Chúa Giêsu, và qua đó nhận biết Chúa Cha, mới là sự hiểu biết đích thực và có tính quyết định. AI (artificial intelligence, trí tuệ nhân tạo) dù gây phấn khích đến đâu cũng chỉ quanh quẩn và bế tắc mà thôi. Chỉ có sự hiểu biết do Chúa ban (God-given intelligence) mới là loại trí tuệ làm cho người ta trở nên ‘người’ đích thực.

Lm. Lê Công Đức



Bài viết khác

Không Sợ, Vì Có Chúa Phục Sinh Và Có Thánh Thần! (18.04.2026 Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh)

Thiếu tổ chức, tức thiếu tính cơ chế, cộng đoàn nảy sinh những vấn đề – như ở đây các bà goá nhóm Hy lạp bị bỏ bê, không ai chăm sóc trong các bữa ăn huynh đệ. Thế là nhóm Phó tế được thiết lập chính thức. Cộng đoàn đã chọn bảy người ĐẦY […]


Thuộc Thần Khí Hay Thuộc Thế Gian? (16.04.2026 Thứ Năm Tuần II Phục Sinh)

“Ðấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất… Ðấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho Thần Khí vô ngần vô hạn”. Gioan Tẩy giả làm […]


Kiên Trung Rao Giảng Dù Bị Chống Đối (15.04.2026 Thứ Tư Tuần II Phục Sinh)

Đây là cốt lõi sứ điệp Kitô giáo, được Chúa Giêsu nêu ra trong cuộc chuyện của Người với Nicodemo: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài, để tất cả những ai tin ở Con của Ngài, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời”. Sứ điệp […]


Phải Tái Sinh Bởi Trời! (14.04.2026 Thứ Ba Tuần II Phục Sinh)

“Các ngươi phải tái sinh bởi trời”. Khẳng định này của Chúa Giêsu làm cho Nicodemo ngơ ngác không hiểu… Chúa nói tiếp: “Nếu khi Tôi nói về những sự dưới đất mà các ông không tin, khi Tôi nói những sự trên trời, các ông tin thế nào được!”… Suy nghĩ sát đất và […]


Giương Buồm Đón Ngọn Gió Thánh Thần (13.04.2026 Thứ Hai Tuần II Phục Sinh)

Tuần Bát nhật Phục sinh đã trôi qua. Nhưng Mùa Phục sinh vẫn còn đó, tiếp tục réo gọi, với tiêu điểm rõ ràng hướng đến việc đón nhận hoa trái của Phục sinh là quà tặng Thánh Thần – sẵn sàng cho sứ mạng làm chứng của cộng đoàn Hội Thánh!… Bản văn sách […]


Chúa Phục Sinh Là Trung Tâm Lịch Sử (09.04.2026 Thứ Năm Bát Nhật Phục Sinh)

Biến cố Chúa Giêsu Kitô, mà cao điểm là cái chết và sự sống lại của Người, có phải là một cái gì bất chợt xảy ra và chẳng cần liên quan gì đến câu chuyện dài trước đó? Không! Hoàn toàn không phải bỗng dưng đâu! Chỉ có một câu chuyện duy nhất của […]


Mọi Buồn Phiền Biến Thành Niềm Vui (08.04.2026 Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Chúa Giêsu đã sống lại! Đây là bản tin mấu chốt, là sự thật mấu chốt. Maria Mađalêna đã buồn phiền khóc lóc khi chưa nhận ra sự thật này, và đã tràn ngập niềm vui khi được Chúa Phục sinh tỏ mình ra… Nhóm mười một môn đệ cũng vậy… Và cũng vậy, câu […]


Can Đảm Làm Chứng Cho Tin Mừng Phục Sinh (06.04.2026 Thứ Hai Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Hãy để ý đoạn này trong Phúc Âm Mátthêu, chương 28: “Ðang khi các bà lên đường, thì mấy người lính canh vào thành báo tin cho các thượng tế biết tất cả những gì đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ lão, và sau khi đã bàn định, họ cho […]


Khắc Khoải (31.3.2026 Thứ Ba Tuần Thánh)

Ngày thứ Ba Tuần Thánh, Bài ca thứ 2 về Người Tôi Trung mở tầm sứ mạng ra thật rộng, thật xa, đến tận các bờ cõi trái đất và bao gồm tất cả các dân tộc: “Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta […]


Căng Thẳng Và Đương Đầu (30.3.2026 Thứ Hai Tuần Thánh)

Bước vào Tuần Thánh, ánh nhìn chúng ta ‘zoom’ vào sát hơn khuôn mặt và nội tâm của Chúa Giêsu, để từ việc chiêm ngắm Người, chúng ta hiểu và đồng cảm với Người hơn… Người tôi tớ trong Isaia là một mô tả về kinh nghiệm nội tâm của Chúa Giêsu. Thiên Chúa nâng […]


Sao Chúa Bỏ Con? (29.3.2026 Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Lá)

Chúng ta được dẫn nhập vào Trình thuật Thương Khó của Chúa Giêsu bằng 3 yếu tố: -Thứ nhất, hình ảnh Người Tôi Tớ Đau Khổ trong Isaia, với lời tự sự: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, không […]


Một Người Chết Thay Cho Dân (28.3.2026 Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay)

Có nhiều quốc gia, dân tộc, chủng tộc, màu da, ngôn ngữ, văn hoá… trên mặt đất này. Nhưng những khác biệt ấy tồn tại không nhằm để người ta chia rẽ, kỳ thị, loại trừ, mà nhằm để thúc đẩy mọi người xây dựng sự hiệp thông, hiệp nhất trong tình huynh đệ phổ […]