Lời Tâm Sự Của Rơm

Ngày đăng: Tháng 12 24, 2022

Những hạt thóc vàng được chăm chút và vui chơi dưới ánh nắng mặt trời và sau một quá trình nó trở thành công chúa trắng, bóng, được nâng niu đặt trong chén sành, chén sứ, mang lại năng lượng, sức sống cho con người. Nhưng còn chúng tôi, sẽ đi vào lãng quên, bị bỏ rơi, bị đốt đi. Chúng tôi chỉ được gọi tên khi người ta ví “như rơm như rác”. Kiếp làm rơm là thế, và tưởng chừng như mãi thế. Nhưng rồi một phép màu xảy ra, mà đến tận bây giờ tôi cũng chẳng thể tin được.

Túp lều của chúng tôi nằm giữa cánh đồng, không người qua lại, ngoài chiên, lừa, vài anh mục đồng trú ngụ nơi đây, chúng tôi chưa từng đón một vị khách nào khác, tôi đã quen với cảnh cô đơn như thế. Nhưng đêm ấy, một đêm tuyết rơi, lạnh giá, một người đàn ông, gương mặt hiền lành, phúc hậu và đầy vẻ lo lắng, dắt một người phụ nữ bụng mang dạ chửa, hình như chị đang chuyển dạ, chị đang cố gắng, lê từng bước khó nhọc vào cái lều của chúng tôi. Ôi! Không phải chứ! Đừng có nói là người phụ nữ này sẽ sinh con ở đây! Vì nói thật lều của chúng tôi không chỉ hôi tanh, mà còn rất bừa bộn! Tôi hốt hoảng nhìn xung quanh, nhưng cũng chẳng thể hiểu. Chẳng lẽ họ không tìm được chỗ trọ, hay họ không có tiền? Hay…hay… bao nhiêu câu hỏi trong đầu tôi đặt ra. Và đúng thật sau vài phút, tiếng khóc oe… oe… vang lên! Chao ôi! Một em bé chào đời kìa! Tôi đang ngơ ngác thì người đàn ông túm tôi lại, và rải nhẹ trên máng cỏ của mấy chú lừa, rồi lót thêm tấm vải cũ kĩ và đặt em bé trong đó! Chao ôi! Một hài nhi bé bỏng đang nằm trên người tôi, tôi không dám cựa quậy, tôi sợ sự thô ráp của mình có thể làm em bé đau.

Ngoài trời mỗi lúc tuyết lại rơi nhiều hơn, những cơn gió cũng mạnh hơn, người chồng phải chạy ra ngoài, lấy thêm vài tấm ván, ông ốp lên những khe hở cho gió khỏi lùa vào. Ông lại đốt thêm một đống củi ngoài cửa, túp lều không chỉ ấm hơn, nhưng tôi nhìn rõ hơn gương mặt của mọi người. Gương mặt hạnh phúc vì con trẻ chào đời, nhưng cũng không dấu được sự mệt mỏi, có lẽ họ đã trải qua một quãng đường rất dài, và sâu thẳm trong đôi mắt ấy, là một nỗi buồn xa xăm, phải chăng là sự tủi phận mơ hồ, một sự xót xa khó diễn tả, dường như họ thương hài nhi bao nhiêu, thì nỗi xót xa càng lớn bấy nhiêu. Quả thật, đứa trẻ không thể sinh ra trong điều kiện khó khăn hơn, nghèo nàn hơn được nữa, tôi thầm ước mình trở thành một tấm nệm êm ái, mềm mại để ôm trọn Hài Nhi. Nhưng càng nhìn ngắm, càng quan sát, tôi càng nhận ra điều ước của mình là “dư thừa”. Nhìn người mẹ bồng ẵm đứa trẻ, ai mà không xúc động, tôi nhìn không chớp mắt, tình yêu, hơi ấm của người mẹ truyền cho con, và lan tỏa ra bên ngoài, bóng tối dường như phải cung kính, cái giá rét như phải đầu hàng, không gian của túp lều rách nát như trở thành thiên đàng. Giờ phút ấy tôi hiểu ra rằng tình yêu lớn hơn tất cả, và có thể phá tan đi những thiếu thốn, những hôi tanh, những tủi hờn, trong tình yêu và với tình yêu, mọi sự chỉ trở thành thứ yếu, và hạnh phúc vẫn có thể nở hoa trong điều kiện bần cùng nhất.

Tôi đang vẩn vơ, miên man suy nghĩ, thì bỗng đâu xuất hiện ba người rất lạ, họ ăn mặc sang trọng như người hoàng gia. Tôi chưa hết ngạc nhiên, họ đã tiến tới Hài Nhi, quỳ lạy, và dâng tiến vàng, nhũ hương, mộc dược. Chao ôi! Tôi không biết mình tỉnh hay mơ nữa, anh máng cỏ run lên và lắp bắp hỏi tôi: ch..u..ng chúng ta đang ở cùng C..o…n.. Chúa Trời ư? Tim tôi như ngừng đập khi biết rằng, đứa trẻ đang ngủ say trong lòng chúng tôi, là món quà của Đấng Tối Cao đã ban tặng cho loài người. Hài Nhi ấy chính là Ngôi Hai Thiên Chúa. Và tôi đang có diễm phúc được ôm ấp Người. Tôi muốn hét lên cho cả thế giới biết, tôi hạnh phúc và mãn nguyện với kiếp làm rơm của mình. Chao ôi! Dù là cọng rơm, từ nay tôi cũng sẽ cố gắng sống tốt, và trở thành những cọng rơm có ích cho đời, vì tôi đã được gặp Chúa. Tôi lúng túng hỏi máng cỏ, mình có nên đi báo cho loài người biết không, mình sẽ đến Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Lập để báo cho các sơ, nhưng không biết các sơ có tiếp đón Người không nhỉ! Tôi băn khoăn…

Cánh đồng mênh mông, bao la bát ngát, tất cả đang chìm vào giấc ngủ, tuyết vẫn không ngừng rơi, chỉ có chúng tôi đang sống từng giây, từng phút thật linh thiêng. Khoảnh khắc ấy như một phép màu huyền nhiệm, anh lừa, anh chiên, máng cỏ và gia đình của Chúa, dẫu chưa từng quen nhau, cũng không hẹn nhau, nhưng dường như tất cả tâm hồn chúng tôi đang hòa quyện lại trong niềm vui, hoan lạc, bình an, vì chúng tôi có Chúa!

Maria Nguyễn Ngoan



Bài viết khác

Lương Y Giê-su (Suy Niệm Chúa Nhật III Phục Sinh)

Trong hành trình rao giảng, Đức Giê-su không chỉ là một vị Thầy dạy chân lý, mà còn là người đồng hành đầy thấu hiểu. Ngài kiên nhẫn bước đi với các môn đệ, lắng nghe và chạm đến những chuyển động sâu kín trong tâm hồn họ. Chính sự tinh tế ấy cho thấy […]


Đấng Phục Sinh Luôn Hiện Diện Trong Cuộc Sống (Suy Niệm Chúa Nhật II Phục Sinh)

Trong trang Tin Mừng hôm nay, Thánh Gioan dẫn chúng ta trở về khoảnh khắc linh thiêng khi Đức Giêsu Phục Sinh hiện ra với các tông đồ. Giữa bầu khí nặng nề của sợ hãi và hoang mang, Chúa đến, không một lời trách móc, chỉ nhẹ nhàng trao ban bình an. Cử chỉ […]


Suy Niệm Chúa Nhật V Mùa Chay Năm A

Trang Tin Mừng theo Thánh sử Gioan thuật lại câu chuyện Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a thì La-da-rô đã chết và chôn được bốn ngày. Chúa Giê-su gặp Mác-ta và Ma-ri-a là chị người chết đang khóc thương em, Ngài đã trấn an họ rằng: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. […]


Lòng Thương Xót Của Chúa (Suy Niệm Chúa Nhật IV Mùa Chay, Năm A)

Bài Tin Mừng Chúa Nhật IV Mùa Chay, thánh Gioan kể cho chúng ta nghe câu chuyện về một người mù từ thuở mới sinh. Vì mù lòa, anh không biết khuôn mặt của mình ra sao, không biết cha mẹ mình trông như thế nào, cũng không thể nhìn thấy những người thân yêu […]


Chúa Giê-su – Mạch Nước Trường Sinh (Suy Niệm Chúa Nhật III Mùa Chay)

Chúa Giê-su là một nhà tâm lý tuyệt vời. Ngài có biệt tài mở cửa trái tim con người, Ngài luôn đi bước trước với từng người trong những hoàn cảnh khác nhau. Với tình yêu trọn hảo của Đấng luôn yêu thương, bất cứ ai dù thánh thiện hay tội lỗi đều được mời […]


Sự Khiêm Nhường Của Đức Kitô – Suy Niệm Chúa Nhật Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa

Sau những năm tháng sống ẩn dật tại Nazareth, Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ công khai bằng cử chỉ rất khiêm hạ: đứng vào hàng những người tội lỗi đang cần sám hối bên bờ sông Giođan để chịu phép rửa của ông Gioan Tẩy Giả. Chúa Giêsu bước xuống dòng nước như bao […]


Niềm Vui Để Chúa Lớn Lên (Suy Niệm Chúa Nhật III Mùa Vọng, Năm A)

Mùa Vọng nay đã đi qua nửa chặng đường, và Giáo Hội ân cần mời gọi chúng ta dừng lại đôi chút giữa nhịp sống thường ngày, để lắng nghe và cảm nhận nhịp đập của một niềm vui đang âm thầm lớn lên trong sâu thẳm tâm hồn. Đó chưa phải là niềm vui […]


Hãy Tỉnh Thức (Suy Niệm Chúa Nhật I Mùa Vọng, Năm A)

Chúa Nhật I Mùa Vọng, chúng ta bắt đầu hành trình mới của năm Phụng vụ. Chúa Giêsu đã đưa ra lời cảnh báo: “Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến” (Mt 24,42). Trang Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta một thái […]


Suy Niệm Chúa Nhật XXXIV Thường Niên: Chúa Kitô Vua Vũ Trụ

MỪNG CHÚA KITÔ VUA VŨ TRỤ – Lm Lê Công Đức Các kỳ lão Israel đến tìm Ðavít và xức dầu phong Ðavít làm vua Israel. Câu chuyện này trong sách 2Samuel (5,1-3) mở ra viễn ảnh Vương quyền vĩnh cửu của Đấng Mêsia là Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa nhập thể. Như lời thiên […]


Sẽ Đến Hồi Chung Cuộc (Suy Niệm Chúa Nhật XXXIII Thường Niên)

Chúa nhật 33 Thường niên, chúng ta đã tới sát gần sự kết thúc một chu kỳ Năm Phụng vụ. Âm hưởng cánh chung được nghe rất rõ. Thế giới đầy những khóc cười này, lịch sử đầy chìm nổi này sẽ đi về đâu? Nó sẽ không quay vòng như một quan niệm về […]


Ngài Đi Qua Đời Tôi (Suy Niệm Chúa Nhật XXXI Thường Niên, Năm C)

Khi Đức Giêsu đi vào thành Giêricô, Ngài gặp ông Dakêu – người đứng đầu thu thuế, giàu có nhưng bị dân chúng khinh thường. Vì thấp bé và bị đám đông chắn lối, Dakêu đã chủ động vượt qua trở ngại bằng cách chạy lên phía trước và leo lên cây sung để được […]


Suy Niệm Chúa Nhật XXIX Thường Niên, Năm C (Chúa Nhật Truyền Giáo)

Người Nữ Tu Mến Thánh Giá Sống Sứ Vụ Truyền Giáo Với Niềm Hi Vọng – Maria Phạm Trang Sắc lệnh Ad Gentes của Công đồng Vatican II viết: “Tự bản chất, Giáo Hội lữ hành là người được sai đi” (AG, số 2). Quả thật, Giáo Hội không ngừng tiếp nối sứ mạng Chúa […]