Chúng ta hãy ngước nhìn lên Chúa Giêsu để tin nhận Ngài là Vua của cõi lòng ta. Noi gương Chúa Giêsu, chúng ta can đảm chấp nhận những chê bai, cười nhạo, sỉ nhục của thế gian để theo chân Chúa, hầu nên giống Chúa và đền bù tội lỗi mình.
Nếu ta không đón nhận sự mục nát, xóa mình trong lòng đất, không dám chấp nhận trái ý, không dám âm thầm hy sinh mà cứ mãi lo cho bản thân thì ta sẽ chỉ trơ trọi một mình.
Để được hưởng hạnh phúc đời đời bên Chúa mỗi chúng ta phải sống trọn vẹn cuộc sống này theo Lời Chúa dạy là mến Chúa, yêu người. Sống đức tin như những người con trong sách Macabê, sống theo Tám Mối Phúc như các thánh.
Nếu các Phật tử có tuần lễ Vu Lan báo hiếu, thì người Công giáo luôn nhớ đến ông bà cha mẹ, người thân và các linh hồn đã qua đời trong mọi thánh lễ, đặc biệt là ngày mồng hai tết và ngày 2/11.
Nên thánh là một hành trình dài, một thách thức đòi hỏi mỗi chúng ta phải nỗ lực, phải lội ngược dòng, phải dám sống khác, sống tốt hơn, sống siêu thoát, từ bỏ nhiều hơn, và trên hết phải xin ơn Chúa mỗi ngày.
Vườn hoa Thiên Quốc muôn ngàn, Tỏa hương khoe sắc tràn lan thắm nồng.
Trong cuộc đời, chúng ta có những cuộc gặp gỡ, có cuộc gặp gỡ chỉ thoáng qua, không để lại dư âm, nhưng cũng có cuộc gặp gỡ định mệnh, để lại cho ta biết bao ấn tượng, kỷ niệm khó phai, đưa ta đến những đổi khác trong con người mình.
“Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.” (Lc 18,4)
“Chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao?” ( Lc18,7)
“Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh” (Lc 17,19)
Chị thánh trở thành mẫu gương cho những người sống đời thánh hiến qua “con đường thơ ấu thiêng liêng”. Chị đã chọn làm những việc nhỏ bé, chọn sống cuộc đời nhỏ bé nhưng với tình yêu phi thường dành cho Đấng Lang Quân.
Tháng Mười đến với biết bao kỷ niệm, những bước chân của người lữ khách háo hức trở về với vòng tay yêu thương của Mẹ Maria trong những tràng chuỗi Mân Côi.