Đằng Sau Thập Gía Là Sự Cứng Cỏi Của Chúng Ta!
Ngày đăng: Tháng 3 19, 2024(20.03.2024 Thứ Tư Tuần V Mùa Chay)
Quyền lực của vua Nabucôđônôsor thật ghê gớm. Ông muốn là phải được, kể cả muốn người ta bỏ niềm tin tôn giáo và việc thờ phượng thần linh của họ để thờ thần linh của ông. Nếu chống cưỡng lệnh ông, thì chết, vậy thôi! Quyền lực này được chứng tỏ bằng việc ông hạ lệnh đốt lò nóng gấp bảy lần thường lệ để thiêu sống ba chàng trai…
Nhưng quyền lực ấy bị trêu ngươi, hoá thành như trò trẻ con, vì ba chàng trai vẫn vô sự. Nabucôđônôsor run rẩy nhận ra Thiên Chúa của các chàng trai và nhận ra quyền lực khủng khiếp của Ngài. Ông tâm phục khẩu phục lên lời chúc tụng: “Chúc tụng Chúa của Sidrach, Misach và Abđênagô, Ðấng đã sai thiên thần của Người đến giải thoát các tôi tớ tin cậy Người, không chịu vâng phục mệnh lệnh của nhà vua và thà hy sinh thân xác, chớ không phục luỵ thờ lạy Chúa nào khác ngoài Thiên Chúa của họ”.
Xem thế, ông vua ngoại giáo Nabucôđônôsor khá ngoan ngoãn, mềm mỏng để nhận ra sự thật, dù sự thật ấy vốn nằm ngoài mọi hình dung của ông. Nhất là, ông đón nhận sự thật về Thiên Chúa dù sự thật này buộc ông phải vứt bỏ sự tự đại tự tôn mà mặc lấy thái độ đúng mực hơn.
Chúa Giêsu không gặp được sự mềm mỏng, ngoan ngoãn ấy nơi người Do thái đương thời. Họ tự hào là con cháu tổ phụ Abraham. Vì thế họ tin rằng mình thuộc về Thiên Chúa và mình nắm giữ sự thật. Họ nghĩ mình đang tự do… Chúa Giêsu cho họ thấy sự thật không phải như vậy. Người nói thẳng thắn rằng họ đang là con của Satan, đang ở trong sai lầm và không thuộc về Thiên Chúa, rằng họ đang nô lệ.
Quả thật, khi mà kẻ nô lệ nghĩ rằng mình đang tự do, và ‘xù lông nhím’ lên với bất cứ ai vạch rõ tình trạng nô lệ của mình, thì tiếng nói ngôn sứ sẽ bị họ dập tắt thôi. Cái chết Thập giá của Chúa Giêsu đánh dấu sự dữ leo thang đến cực điểm.
Vì thế, mỗi lần nhìn lên Thập giá với Chúa chịu đóng đinh treo trên đó, chúng ta hãy nhìn thấy thói tự hào, hãnh thắng, tình trạng nô lệ và sự cứng cỏi cố chấp của mình. Xin Chúa Khổ nạn và Phục sinh cứu chúng ta!
Lm. Lê Công Đức

