Con Đường Của Người Môn Đệ (Suy Niệm Chúa Nhật XXII Thường Niên, Năm A)

Ngày đăng: Tháng 8 29, 2026

Cuộc sống của người môn đệ Chúa luôn là một cuộc chiến đấu không ngừng giữa ý muốn của Thiên Chúa và những lời mời gọi của thế gian, giữa cái tôi ích kỷ và tiếng gọi của tình yêu. Theo Chúa không chỉ là bước đi theo Người, nhưng còn là một hành trình mỗi ngày học cách từ bỏ chính mình, để ý muốn của Thiên Chúa được thực hiện trong cuộc đời. Trong trang Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đưa ra một lời mời gọi rõ ràng và quyết liệt dành cho những ai muốn trở thành môn đệ của Người: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.” Đây không phải là một lời mời gọi dễ dàng, bởi con đường theo Chúa đòi hỏi người môn đệ phải biết bước ra khỏi chính mình, vượt qua những dự tính và ý muốn riêng tư, để can đảm phó thác cuộc đời mình trong bàn tay Thiên Chúa.

1. Bước theo Chúa Giêsu là từ bỏ chính mình

Trong bài đọc I, ngôn sứ Giêrêmia cho chúng ta thấy một con người đã phải chiến đấu với chính mình trước lời mời gọi của Thiên Chúa. Khi được Chúa gọi, Giêrêmia đã tìm cách thoái thác: “Ôi! Lạy Đức Chúa là Chúa Thượng, con đây còn quá trẻ, con không biết ăn nói!” Nhưng Thiên Chúa không để ông dừng lại nơi những giới hạn của bản thân. Người nói: “Đừng nói ngươi còn trẻ. Tất cả những ai Ta sai ngươi tới với họ, ngươi phải tới; và tất cả những gì Ta truyền cho ngươi, ngươi phải nói. Đừng sợ họ, vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi.” (Gr 1,6-8).

Thiên Chúa không phủ nhận sự yếu đuối của Giêrêmia, nhưng Người mời gọi ông đừng để sự yếu đuối trở thành lý do để khước từ sứ mạng. Chính khi Giêrêmia dám bước ra khỏi sự an toàn của mình, dám từ bỏ chính mình, Thiên Chúa đã đặt lời Người vào miệng ông và biến ông thành khí cụ của Người.

Nhưng từ bỏ chính mình không có nghĩa là con đường của Giêrêmia trở nên dễ dàng. Trái lại, ông phải đối diện với biết bao chống đối, nhạo cười, cô đơn và đau khổ: “Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ, để họ nhạo báng con… Vì lời Đức Chúa mà con đây bị sỉ nhục và chế diễu suốt ngày.” Có lúc ông còn bị quăng xuống giếng bùn và bị đe dọa đến tính mạng. Trong những giây phút tưởng như muốn buông xuôi, Giêrêmia đã cảm nghiệm một điều rất sâu xa: Thiên Chúa vẫn đang ở đó và vẫn đang hoạt động trong cuộc đời ông. Vì thế, ông thốt lên: “Ngài đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ.” Đó là lời của một con người đã để cho tình yêu Thiên Chúa chiếm lấy trái tim mình. Một khi đã thực sự gặp Chúa, ông hiểu rằng dù cuộc đời có phải trả giá bằng đau khổ, thì có Chúa vẫn là có tất cả.

Thánh Phaolô trong bài đọc II cũng mời gọi chúng ta bước vào sự từ bỏ ấy bằng một cách thức cụ thể hơn: “Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa.” (Rm 12,1). Của lễ dâng lên Thiên Chúa không còn chỉ là những con chiên, con dê hay những lễ vật vật chất. Của lễ đích thực chính là toàn thể con người chúng ta: tự do, ý chí, suy nghĩ, ước muốn, tình cảm, thời gian và cả những chọn lựa của chúng ta. Không phải chỉ dâng Chúa những giờ cầu nguyện hay những việc đạo đức, nhưng là để toàn bộ cuộc đời trở thành một lễ dâng.

Đây chính là một đòi hỏi lớn lao, chúng ta dễ dàng nói rằng mình yêu Chúa, nhưng lại không dễ dàng để Chúa làm chủ những dự định, những chọn lựa và những điều mình yêu thích. Chúng ta muốn theo Chúa, nhưng đôi khi lại muốn Chúa đi theo con đường mà mình đã vạch sẵn. Điều đó được thể hiện rất rõ trong Tin Mừng hôm nay. Khi Chúa Giêsu loan báo con đường thương khó, Phêrô đã kéo Người ra và can ngăn. Ông không thể chấp nhận một Đấng Messia phải đau khổ và chịu chết. Nhưng Chúa Giêsu đã nghiêm khắc nói với ông: “Satan, lui lại đằng sau Ta! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.”

Vì thế, từ bỏ chính mình trước hết là từ bỏ ý riêng để đón nhận thánh ý Thiên Chúa. Từ bỏ mình không có nghĩa là coi thường phẩm giá hay phủ nhận những khả năng Chúa ban. Trái lại, đó là vượt thắng cái tôi ích kỷ, những tham vọng và những dự tính chỉ quy về bản thân, để con người thật của mình được lớn lên trong tình yêu.

2. Bước theo Chúa là vác thập giá mà theo Người

Sau khi mời gọi các môn đệ từ bỏ mình, Chúa Giêsu nói tiếp: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo.” (Mt 16,24).

Vác thập giá trước hết là biết đón nhận và đối diện với chính con người thật của mình: những yếu đuối, giới hạn, khuyết điểm, những vết thương và cả những điều chúng ta chưa thể thay đổi ngay được. Thập giá không phải lúc nào cũng là những đau khổ lớn lao. Đôi khi, thập giá rất gần gũi và âm thầm: một bổn phận phải chu toàn, một người khó yêu thương, một sự tha thứ phải trao ban, một hy sinh không ai biết đến, một lời nói phải kìm lại, một điều mình muốn nhưng phải biết từ bỏ vì lợi ích của người khác.

Chính vì thế, vác thập giá mỗi ngày không có nghĩa là tìm kiếm đau khổ, cũng không phải cam chịu một cách thụ động. Vác thập giá là biết đón nhận những khó khăn không thể tránh khỏi trong đời sống với một tình yêu và một niềm tin rằng Thiên Chúa có thể làm cho đau khổ trở thành con đường dẫn đến sự trưởng thành.

Chúa Giêsu đã nên mẫu gương cho mỗi người chúng ta. Con đường Người đi là con đường hẹp, con đường của tự hạ, hy sinh và phục vụ. Người đã từ bỏ địa vị cao sang để đến gần con người; từ bỏ quyền lợi riêng để phục vụ; chấp nhận sống nghèo khó, và chữa lành những người đau khổ. Cuối cùng, Người đã đón nhận thập giá và trao ban chính mạng sống mình vì nhân loại. Đó cũng là con đường Người mời gọi chúng ta bước theo: Hãy từ bỏ lòng kiêu ngạo để biết sống khiêm nhường. Hãy từ bỏ lòng ích kỷ để sống thanh khiết, công bằng và bác ái. Hãy biết hy sinh thời gian để lắng nghe một người đang cần được cảm thông. Hãy biết nhường nhịn một chút để giữ gìn bình an trong đời sống cộng đoàn. Hãy biết cho đi một phần lợi ích của bản thân để người khác được sống tốt hơn. Đặc biệt, với người Kitô hữu, thập giá hằng ngày thường không ở đâu xa. Thập giá chính là bổn phận và trách nhiệm mà Thiên Chúa trao cho mỗi người trong hoàn cảnh sống của mình.

Nếu mỗi người biết chu toàn bổn phận của mình với ý thức và trách nhiệm thì thập giá của bổn phận không còn là gánh nặng, nhưng trở thành cơ hội để chúng ta trao ban tình yêu, tài năng, thời gian và sức lực của mình cho những người chung quanh.

Xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta lòng can đảm để từ bỏ những gì đang cản trở bước chân mình đến với Người; biết đón nhận thập giá của bổn phận bằng lòng yêu mến; và nhất là luôn nhận ra rằng, trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, khi bước đi cùng Chúa, không có thập giá nào là vô nghĩa và cũng không có hy sinh nào bị tình yêu Thiên Chúa lãng quên. Bởi người môn đệ không được mời gọi bước đi trên một con đường dễ dàng, nhưng được mời gọi đi trên chính con đường Chúa đã đi: con đường của từ bỏ, của thập giá và của tình yêu trao hiến.

Maria Thảo An



Bài viết khác

Chúa Muốn Mọi Người Được Cứu Độ, Chúng Ta Cũng Muốn (16.08.2026 Chúa Nhật Tuần XX Thường Niên A)

Chủ đề của lời Chúa hôm nay, Chúa nhật 20A, rất rõ để nhận diện. Đó là về tính phổ quát của ơn cứu độ. Thiên Chúa là Chúa của mọi người, mọi dân nước, và Ngài kêu gọi mọi người đón nhận tình yêu cứu độ của Ngài được thể hiện dứt khoát nơi […]


Đến Với Chúa Để Sống Tình Liên Đới (Suy Niệm Chúa Nhật XVIII Thường Niên, Năm A)

Trong trang Tin Mừng hôm nay, thánh sử Matthêu thuật lại cảnh đám đông từ khắp các thành thị tìm đến với Chúa Giêsu để nghe Người giảng dạy và được chữa lành. Khi ngày đã tàn, giữa nơi hoang địa không có lương thực, Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa năm chiếc bánh […]


Kho Báu Nước Trời Và Sự Khôn Ngoan Của Người Môn Đệ

Tin Mừng Chúa Nhật tuần trước, Chúa Giêsu đã dùng các dụ ngôn Người Gieo Giống, Cỏ Lùng, Hạt Cải và Nắm Men để mặc khải cho các môn đệ về mầu nhiệm Nước Trời. Trong trang Tin Mừng hôm nay, Người tiếp tục giáo huấn qua hai dụ ngôn: Kho Báu chôn trong ruộng […]


Ơn Phân Định (Suy Niệm Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm a)

Câu chuyện nổi tiếng về Salomon trong sách 1 Các Vua là một diễn tả về tầm quan trọng đệ nhất của ƠN PHÂN ĐỊNH, hay khả năng phán đoán mà Chúa ban cho, nhất là đối với những người lãnh đạo, để phục vụ dân Chúa. Salomon được Chúa cho một điều ước, và […]


Cỏ Lùng Và Lúa: Ẩn Dụ Về Kinh Nghiệm Căng Thẳng Trong Đời Kitô Hữu (Suy Niệm Chúa Nhật XV Thường Niên Năm a)

Sức mạnh hay quyền lực tột đỉnh sẽ thể hiện như thế nào và ở đâu? Không phải ở vũ lực, không phải ở khả năng đè bẹp, trấn áp người khác, không phải ở sự hung hăng quát tháo ầm ĩ … mà là ở sự hiền lành, khiêm nhường, khoan dung, nhân hậu, […]


Hãy Trở Thành Mảnh Đất Tốt Cho Hạt Giống Lời Đầy Hiệu Năng Là Chúa Giêsu (Suy Niệm Chúa Nhật XV Thường Niên Năm a)

Lời nói hay ngôn ngữ của con người được định nghĩa là phương tiện để diễn tả tư tưởng và tình cảm. Lời của Thiên Chúa cũng thế. Nhưng đối với Thiên Chúa, Lời không chỉ có chức năng truyền thông / thông tin, mà còn là hành động chắc chắn hữu hiệu nữa. Phụng […]


Mình Và Máu Chúa Giêsu Kitô (07.06.2026 Chúa Nhật Mình Máu Thánh Chúa Kitô)

Các bài đọc trong Thánh lễ kính Mình và Máu Chúa Kitô hôm nay khẳng định một chân lý nền tảng của đức tin Kitô giáo: Chúa Giêsu chính là Bánh Hằng Sống từ trời xuống. Ngài phán: “Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời” (Ga 6,51). Ngày xưa, tổ tiên dân Ítraen […]


Ơn Thánh Thần (24.05.2026 Chúa Nhật Chúa Thánh Thần Hiện Xuống)

“Thiên Chúa là tình yêu” (1Ga 4,8), đó chính là bản chất đích thực của Ba Ngôi Thiên Chúa. Cả Ba Ngôi đều diễn tả bản chất ấy qua dòng lịch sử nhân loại: Chúa Cha tạo dựng, Chúa Con cứu chuộc và Chúa Thánh Thần thánh hóa. Ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống […]


Chúa Chăn Nuôi Tôi, Tôi Chẳng Thiếu Thốn Chi (Suy Niệm Chúa Nhật IV Phục Sinh, Năm A)

-“Thiên Chúa đã tôn Ðức Giêsu mà anh em đã đóng đinh, lên làm Chúa và làm Ðấng Kitô”. -“Thưa các ông, chúng tôi phải làm gì?” -“Anh em hãy ăn năn sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Ðức Giêsu Kitô để được tha tội; và anh em nhận lãnh […]


Lương Y Giê-su (Suy Niệm Chúa Nhật III Phục Sinh)

Trong hành trình rao giảng, Đức Giê-su không chỉ là một vị Thầy dạy chân lý, mà còn là người đồng hành đầy thấu hiểu. Ngài kiên nhẫn bước đi với các môn đệ, lắng nghe và chạm đến những chuyển động sâu kín trong tâm hồn họ. Chính sự tinh tế ấy cho thấy […]


Đấng Phục Sinh Luôn Hiện Diện Trong Cuộc Sống (Suy Niệm Chúa Nhật II Phục Sinh)

Trong trang Tin Mừng hôm nay, Thánh Gioan dẫn chúng ta trở về khoảnh khắc linh thiêng khi Đức Giêsu Phục Sinh hiện ra với các tông đồ. Giữa bầu khí nặng nề của sợ hãi và hoang mang, Chúa đến, không một lời trách móc, chỉ nhẹ nhàng trao ban bình an. Cử chỉ […]