Không Ai Là Một Hòn Đảo
Ngày đăng: Tháng 1 7, 2026Giữa nhịp sống hôm nay, con người dễ bị cuốn vào nhịp hối hả, đến mức đánh mất sự tĩnh lặng cần thiết để nhận ra sự hiện diện của nhau và của Thiên Chúa. Ánh chớp chói lòa thời đại này lôi kéo con người ta sống buông mình theo nhịp chảy của những hào nhoáng, vội vàng. Khi lòng người bị phân tán bởi quá nhiều tiếng gọi của thế gian, sự cô đơn nội tâm dần len lỏi và khiến ta như bị tách khỏi dòng chảy của hiệp thông mà Thiên Chúa mời gọi.
Đối với người tu sĩ, đây không chỉ là một hiện tượng xã hội, mà còn là thử thách thiêng liêng. Ơn gọi thánh hiến là ơn gọi bước vào tương quan: tương quan với Thiên Chúa, với cộng đoàn, và với những người mình được gửi đến phục vụ. Một người dâng hiến không thể lớn lên trong cô lập, khước từ đời sống cộng đoàn. Chính yếu tố cộng đoàn đời tu đã là lời đáp trả tình yêu, mà tình yêu thì luôn hướng về hiệp nhất. Vì thế, người tu sĩ cần ý thức những điều cụ thể:
1. Giữ lấy tương quan với Thiên Chúa: khởi nguồn mọi sự hiệp thông
Đời tu bắt đầu trong thinh lặng và trưởng thành trong cầu nguyện. Nhưng đời sống cầu nguyện ngày nay dễ bị đe dọa bởi vô số điều nhỏ bé mà dai dẳng: những mặt hàng online hấp dẫn, những thông tin vui mắt, những thỏa mãn lệch lạc… làm ta mất sự tập trung và giảm dần sự nhạy bén với tiếng gọi của Thiên Chúa. Khi ta dễ dàng tìm đến những niềm vui chóng qua hơn là sự hiện diện bền vững của Thiên Chúa, ta đánh mất điểm tựa thiêng liêng của chính mình.
Điều ấy dễ dàng đưa chúng ta rơi vào tình trạng “bắt trend” với ảo mạng mà lơ là kết nối với Thiên Chúa. Một tâm hồn tách khỏi nguồn sống thì việc đạo đức trở nên hình thức và tình yêu thương không còn là động lực. Khi đó, chính người tu sĩ tự tách mình ra khỏi Đức Kitô – Đấng luôn muốn ta ở lại trong tình yêu của Ngài (Ga 15,9).
2. Sự khép kín: cám dỗ tinh vi của thời đại
Một trong những biểu hiện rõ ràng của lối sống hôm nay là sự khép kín “một mình”, tự chứng minh “tôi ổn”. Câu nói ấy tưởng như mạnh mẽ, nhưng thực ra lại là một rào chắn khiến ta khước từ sự nâng đỡ thiêng liêng và con người. Người trẻ và đôi khi cả người tu sĩ trẻ có thể mang trong mình thái độ “mackeno”: tôi tự lo, tôi không cần ai, và tôi cũng không muốn biết chuyện của người khác. Thích sống như một hòn đảo. Nếu không tỉnh thức, tinh thần ấy sẽ lặng lẽ phá vỡ sự hiệp nhất của cộng đoàn, của lớp học và môi trường xã hội.
3. Khởi đi từ những điều nhỏ để kết nối sợi dây hiệp thông
Hiệp thông không cần bắt đầu từ những việc lớn lao, mà từ những dấu chỉ giản dị của tình người. Chỉ cần một nụ cười chào ngày mới, một lời hỏi thăm thân thiện, một cử chỉ biết ơn thật lòng… là đã đủ để mở cánh cửa cho sự gặp gỡ. Khi ta biết nhìn chị em bằng ánh mắt của Chúa, ánh mắt của lòng thương xót, của sự kiên nhẫn và của niềm hy vọng. Khi ta thực sự mở lòng ta mới có thể trở thành người kiến tạo hiệp nhất cho những người Chúa đặt bên cuộc đời mình.
Thật vây, Thiên Chúa không dựng nên chúng ta như những hòn đảo, nhưng như những con người thuộc về nhau trong cùng một tình yêu. Như lời bài hát: “Tôi chỉ thực sự làm người nếu tôi sống với anh em tôi;
đâu phải ai xa lạ, mà là người đang đứng bên tôi. Thế giới này không ai là một hòn đảo, vườn hoa này không có loài hoa lạc loài.”
Ước mong mỗi Kitô hữu, mỗi cộng đoàn tu sĩ và giáo xứ… khi khép lại Năm Thánh hồng ân này, vẫn tiếp tục bước đi cùng nhau trong tinh thần hiệp thông, hiệp nhất và tràn đầy hy vọng. Để từ những điều nhỏ bé của đời sống thường ngày, chúng ta biết nâng đỡ nhau, cùng nhau góp phần xây dựng một thế giới, một cộng đoàn và một tâm hồn luôn quy hướng về “hòn đảo duy nhất” đảo của Tình Yêu Thiên Chúa, nơi chúng ta được sai đi và mãi thuộc về.
Maria Đặng Hiền

