Một Góc Nhìn Về Chuyện Phêrô Suýt Chết Chìm (05.8.2025 Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên)
Ngày đăng: Tháng 8 4, 2025Miriam và Aaron nói xấu và chê trách Mô sê. Thiên Chúa đã nghiêm khắc cảnh cáo họ. Ta thấy ở đây có sự phân hoá và có mầm mống bất tuân phục ngay cả nơi các đấng bậc cao cao trong phẩm trật… Cái mà ngày nay chúng ta gọi là ‘hiệp hành’ đang trực tiếp bị đe doạ. Rất may là khi được Chúa cảnh cáo, các đấng bậc ấy đã sám hối và nhìn nhận vai trò, thế giá đặc biệt của Mô sê.
Câu chuyện Phúc Âm hôm nay cũng có liên hệ rất rõ với tính ‘hiệp hành’. Con thuyền với Phê rô và anh em môn đệ trên đó lâm nguy khốn vì biển động dữ dội. Mà lại vắng mặt Chúa Giêsu! Trong tình thế ấy Chúa đã đi trên mặt nước mà đến với họ. Ta để ý chi tiết Phê rô đòi rời thuyền, bước xuống đi đến với Chúa – và Chúa Giêsu đã để cho ông làm như vậy. Nhưng vì yếu tin, Phê rô đã suýt chìm và suýt chết. Sóng gió trôi qua, và một cơn khủng hoảng cũng trôi qua đối với cả nhóm nói chung và đối với Phê rô cách riêng.
Hãy ghi nhận:
– Con thuyền giữa biển khơi đầy sóng gió và trong đêm tối mà không có Chúa thì thật đáng sợ biết bao!
– Chúa đến với cả nhóm để trấn an trong nguy khốn, mà Phê rô lại nhanh nhẩu muốn rời anh em để đến ngay với Thầy – điều này có vẻ hay, nhưng xem xét kỹ về tính cộng đoàn và về vai trò lãnh đạo, thì lại là điều dở. Bởi không ai được cứu một mình!
-Sự việc Phêrô suýt chết chìm vì kém lòng tin cho ta thấy ngay cả vị đứng đầu nhóm cũng vẫn có thể là cá nhân yếu đuối, đầy giới hạn, và cần được cảm thông, nâng đỡ… Văn kiện Chung kết Thượng Hội đồng Giám mục về ‘hiệp hành’ đặc biệt lưu ý dân Chúa phải biết nâng đỡ và cảm thông đối với các giám mục của mình. Bởi không ai có thể một mình chu toàn trách nhiệm trong cộng đoàn!
Tóm lại, việc Thiên Chúa bảo vệ Mô sê trong tình trạng bị công kích, xem thường… và việc Phêrô yếu kém lòng tin đến suýt chết sau khi rời thuyền – hai sự kiện này có đầy hàm nghĩa nhắc nhở chúng ta về tính hiệp hành thuộc bản chất của Giáo hội. Hai chiều kích của Giáo hội, đặc sủng và cơ chế, luôn phải được bảo toàn trong sự phối kết với nhau.
Và sau tất cả, Chúa không bao giờ bỏ rơi, nhưng luôn hiện diện để bảo vệ và củng cố Giáo hội của Người!
Lm. Lê Công Đức

