Xin Chỉ Cho Con Đường Đi Của Chúa (23.12.2024 Thứ Hai Tuần IV Mùa Vọng)
Ngày đăng: Tháng 12 22, 2024Sách Malakhi nói về vị ngôn sứ dọn đường cho Đấng thiên sai là một hình tượng của Êlia, người sẽ đến để “hoán cải lòng cha ông trở về với con cháu, và lòng con cháu trở về với cha ông”. Thế thì như hai cái tay cối xay à? Và mọi chuyện rốt cục vẫn thế, chứ không có gì thay đổi à? Không! Từ khoá ở đây là ‘hoán cải’, và là hoán cải tận trong lòng. Chỉ có hoán cải tận trong lòng mới thật sự là hoán cải.
Tác giả Thánh vịnh 24 (Đáp ca) hiểu điều này và nêu lên khát vọng: “Lạy Chúa, xin chỉ cho con đường đi của Chúa, xin dạy bảo con về lối bước của Ngài. Xin hướng dẫn con trong chân lý và dạy bảo con, vì Chúa là Thiên Chúa cứu độ con”. Đường đi, lối bước của Chúa mới là ‘chính đạo’ đúng nghĩa; còn đường đi, lối bước của con người thường dẫn tới ngõ cụt, bế tắc.
Trong câu chuyện Gioan Tẩy giả chào đời, ta có thể ghi nhận hai chi tiết:
-Niềm vui của vợ chồng bà Êlisabet và sự chúc mừng của láng giềng: Mọi người đều vui vì em bé chào đời. Nhưng có lẽ không ai tưởng tượng em bé này lớn lên sẽ sống khác người, đến nỗi bị coi là ‘quỉ ám’, rồi chống lại nhà vua, bị bỏ tù, cuối cùng bị chém đầu!
-Xung quanh chuyện đặt tên cho Gioan: Láng giềng và họ hàng nghĩ đến tên ‘Dacaria’, theo thói thường. Nhưng bà Êlisabet và ông Dacaria kiên quyết đặt tên ‘Gioan’, cái tên do chính Chúa truyền phải đặt. Và Chúa xác nhận qua sự kiện ông Dacaria hết câm, bắt đầu lại nói được.
Hai chi tiết trên cho thấy Chúa có con đường của Chúa, dù ta hiểu hay không hiểu. Vì thế, việc nên làm là tìm hiểu và theo ý Chúa, chứ đừng cãi.
Ta nhận ra, chính hiện hữu và toàn bộ đời sống của Gioan thuộc về Chúa Giêsu, để phục vụ cho Chúa Giêsu. Ý nghĩa cuộc đời của Gioan gắn với Chúa Giêsu, còn gắn thì còn ý nghĩa, dù số phận gì xảy ra đi nữa. Và hễ hết gắn với Chúa Giêsu thì cũng hết ý nghĩa!
Nói cho cùng, không chỉ Gioan mà mỗi chúng ta, trong tư cách là người tin, cũng thế! Cuộc đời ta chỉ có ý nghĩa khi gắn kết với Chúa Giêsu, điều này giả thiết trước hết phải hoán cải tận trong lòng.
Lm. Lê Công Đức

