Vua Kitô Đã Chinh Phục Được Sự Thần Phục Của Tôi Chưa? (24.11.2024 Chúa Nhật XXXIV Thường Niên)

Ngày đăng: Tháng mười một 23, 2024

Xuyên suốt Năm Phụng vụ, chúng ta cử hành mầu nhiệm Chúa Giêsu Kitô. Mầu nhiệm ấy được chuẩn bị bằng lời hứa, sự chờ đợi… rồi chính thức bắt đầu với Lời nhập thể, Giáng sinh, làm người qua các giai đoạn, dẫn tới sứ vụ của Chúa Giêsu, và đạt cao trào trong Mầu nhiệm Vượt qua: cái chết Thập giá và sự sống lại của Người… để cuối cùng, điểm tới là cuộc vinh thăng và làm Vua, theo nghĩa được Chúa Cha trao ban vinh quang, sức mạnh và vương quyền trên tất cả.

Vương quyền ấy đã được báo trước nơi Con Người (viết hoa) trong thị kiến của Đanien (Đn 7,13-14): “Con Người đến trong đám mây trên trời… Vị Bô Lão ban cho Ngài quyền năng, vinh dự và vương quốc: tất cả các dân tộc, chi họ, và tiếng nói đều phụng sự Ngài; quyền năng của Ngài là quyền năng vĩnh cửu, không khi nào bị cất mất; vương quốc của Ngài không khi nào bị phá huỷ”.

Lời Thánh vịnh 92 (Đáp ca) xác nhận tư cách “Vua” nói trên: “Chúa làm Vua, Ngài đã mặc thiên oai” – và còn nêu rõ đây là vị Vua ‘từ muôn thuở và cho đến mãi muôn đời’. Như vậy, trong tương quan với con người chúng ta, và với toàn thể vũ trụ thụ tạo, trước sau Chúa vẫn là Vua, không có lúc nào mà Chúa không là Vua. Vấn đề là vị Vua này không luôn luôn được thần phục. Hay nói rõ hơn, Ngài bị làm phản, bị thách thức bởi tội lỗi của con người, và Ngài phải đi qua một lộ trình chinh phục để có được sự thần phục cuối cùng, phổ quát và dứt khoát. Đó là lịch sử cứu độ.

Con đường mà Đức Vua chinh phục sự thần phục không phải là dùng sức mạnh của vũ lực để trấn áp, mà ngược lại, Ngài để cho bạo lực của sự dữ nghiền nát mình. Bài đọc sách Khải huyền cũng nói đến vinh quang và quyền lực của Vua Kitô, nhưng không quên nhắc mối nối kết giữa vinh quang ấy với cái chết, vết đâm, và đổ máu (x. Kh 1,5-8).

Tất cả điều này hiện lên rõ ràng trong cuộc đối mặt giữa Chúa Giêsu và tổng trấn Philatô (x. Ga 18,33-37). Đừng quên, đây là cuộc Khổ nạn đang diễn ra, và vị Vua ‘từ muôn thuở cho đến muôn đời’ ấy sắp… chịu chết! Người tự giới thiệu: “Tôi là Vua… Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng mà nước tôi không thuộc chốn này… Tôi là Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng về Sự Thật. Ai thuộc về Sự Thật thì nghe tiếng Tôi”…

Tới đây thì Philatô lắc đầu, thực sự không hiểu nổi. Ông nhún vai: “Sự thật là cái gì?”… Vậy chúng ta nghĩ xem, hai tiếng ‘Sự Thật’ ở đây là gì và có trọng lượng như thế nào?

Sự Thật đó chính là tất cả Mầu nhiệm mà chúng ta cử hành từ Chúa nhật I Mùa Vọng năm ngoái cho đến hôm nay. Sự Thật đó là Thiên Chúa Cha đã yêu thế gian đến nỗi trao ban Con Một, để những ai tin vào Người Con ấy thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời. Sự Thật đó là chính Chúa Giêsu, khuôn mặt của lòng thương xót của Chúa Cha. Sự Thật đó là đã đến lúc người ta không còn tôn thờ Thiên Chúa trên núi này hay núi kia, mà tôn thờ Ngài trong tinh thần và chân lý. Và Sự Thật đó là Chúa Giêsu là Vua, nhưng khi đám đông tôn Người làm một ông vua vinh quang kiểu thế gian thì Người bỏ trốn; chỉ khi Người chịu treo lên Thập giá, thì Người mới mang tấm bảng phía trên đầu giới thiệu mình là Vua. Một vị Vua thay vì mặc hoàng bào thì bị lột trần trụi, một vị Vua với vương miện là vòng gai, và thay vì cầm phủ việt và ngự ngai vàng thì tay chân bị đóng đinh ghim chặt vào cây gỗ!

Bất ngờ quá, và lạc tần số quá, nên Philatô không hiểu, và chúng ta nhiều khi cũng không hiểu hơn ông bao nhiêu! Mừng Chúa Giêsu Kitô Vua vũ trụ, đó trước hết là hiểu con đường của Người và bước đi trên con đường đó. Quả thật, trong Phép Rửa, mỗi chúng ta cũng là vương đế, là vua, tham dự vào vương quyền của Chúa Giêsu. Và vương quyền này chỉ nhằm để phục vụ như một tôi tớ cho anh chị em mình, chứ không nhằm gì khác.

Mừng Chúa Giêsu Kitô Vua, nhưng mỗi người cũng nên tự hỏi, cuộc sống và những giá trị, những chọn lựa của tôi cho thấy Chúa đã thực sự chinh phục được sự thần phục của tôi chưa?

Lm. Lê Công Đức



Bài viết khác

Têphanô: Gắn Kết Với Chúa Giêsu Và Đầy Thánh Thần (21.04.2026 Thứ Ba Tuần III Phục Sinh)

Dân chúng không giấu diếm nguyện vọng cần một phép lạ cỡ Manna thời Mô sê trong sa mạc xưa, để họ tin vào Chúa Giêsu. Đây là cơ hội để Chúa Giêsu giới thiệu cho họ về chính Người là bánh bởi trời đích thực. “Chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh […]


Không Sợ, Vì Có Chúa Phục Sinh Và Có Thánh Thần! (18.04.2026 Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh)

Thiếu tổ chức, tức thiếu tính cơ chế, cộng đoàn nảy sinh những vấn đề – như ở đây các bà goá nhóm Hy lạp bị bỏ bê, không ai chăm sóc trong các bữa ăn huynh đệ. Thế là nhóm Phó tế được thiết lập chính thức. Cộng đoàn đã chọn bảy người ĐẦY […]


Thuộc Thần Khí Hay Thuộc Thế Gian? (16.04.2026 Thứ Năm Tuần II Phục Sinh)

“Ðấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất… Ðấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho Thần Khí vô ngần vô hạn”. Gioan Tẩy giả làm […]


Kiên Trung Rao Giảng Dù Bị Chống Đối (15.04.2026 Thứ Tư Tuần II Phục Sinh)

Đây là cốt lõi sứ điệp Kitô giáo, được Chúa Giêsu nêu ra trong cuộc chuyện của Người với Nicodemo: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài, để tất cả những ai tin ở Con của Ngài, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời”. Sứ điệp […]


Chúa Phục Sinh Là Trung Tâm Lịch Sử (09.04.2026 Thứ Năm Bát Nhật Phục Sinh)

Biến cố Chúa Giêsu Kitô, mà cao điểm là cái chết và sự sống lại của Người, có phải là một cái gì bất chợt xảy ra và chẳng cần liên quan gì đến câu chuyện dài trước đó? Không! Hoàn toàn không phải bỗng dưng đâu! Chỉ có một câu chuyện duy nhất của […]


Mọi Buồn Phiền Biến Thành Niềm Vui (08.04.2026 Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Chúa Giêsu đã sống lại! Đây là bản tin mấu chốt, là sự thật mấu chốt. Maria Mađalêna đã buồn phiền khóc lóc khi chưa nhận ra sự thật này, và đã tràn ngập niềm vui khi được Chúa Phục sinh tỏ mình ra… Nhóm mười một môn đệ cũng vậy… Và cũng vậy, câu […]


Can Đảm Làm Chứng Cho Tin Mừng Phục Sinh (06.04.2026 Thứ Hai Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Hãy để ý đoạn này trong Phúc Âm Mátthêu, chương 28: “Ðang khi các bà lên đường, thì mấy người lính canh vào thành báo tin cho các thượng tế biết tất cả những gì đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ lão, và sau khi đã bàn định, họ cho […]


Khắc Khoải (31.3.2026 Thứ Ba Tuần Thánh)

Ngày thứ Ba Tuần Thánh, Bài ca thứ 2 về Người Tôi Trung mở tầm sứ mạng ra thật rộng, thật xa, đến tận các bờ cõi trái đất và bao gồm tất cả các dân tộc: “Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta […]


Căng Thẳng Và Đương Đầu (30.3.2026 Thứ Hai Tuần Thánh)

Bước vào Tuần Thánh, ánh nhìn chúng ta ‘zoom’ vào sát hơn khuôn mặt và nội tâm của Chúa Giêsu, để từ việc chiêm ngắm Người, chúng ta hiểu và đồng cảm với Người hơn… Người tôi tớ trong Isaia là một mô tả về kinh nghiệm nội tâm của Chúa Giêsu. Thiên Chúa nâng […]


Sao Chúa Bỏ Con? (29.3.2026 Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Lá)

Chúng ta được dẫn nhập vào Trình thuật Thương Khó của Chúa Giêsu bằng 3 yếu tố: -Thứ nhất, hình ảnh Người Tôi Tớ Đau Khổ trong Isaia, với lời tự sự: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, không […]


Một Người Chết Thay Cho Dân (28.3.2026 Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay)

Có nhiều quốc gia, dân tộc, chủng tộc, màu da, ngôn ngữ, văn hoá… trên mặt đất này. Nhưng những khác biệt ấy tồn tại không nhằm để người ta chia rẽ, kỳ thị, loại trừ, mà nhằm để thúc đẩy mọi người xây dựng sự hiệp thông, hiệp nhất trong tình huynh đệ phổ […]


Chiêm Ngắm Chúa Giêsu Trong Khủng Hoảng (27.3.2026 Thứ Sáu Tuần V Mùa Chay)

Kinh nghiệm của ngôn sứ Giêrêmia giúp chúng ta hiểu kinh nghiệm của Chúa Giêsu trong tình hình ngày càng gay cấn với người Do thái. Đó là tình trạng bị rình rập, vây bủa, gài bẫy bởi các đối thủ đang rắp tâm hại mình. Giêrêmia thốt lên: “Tôi đã nghe nhiều người thoá […]