Vua Kitô Đã Chinh Phục Được Sự Thần Phục Của Tôi Chưa? (24.11.2024 Chúa Nhật XXXIV Thường Niên)

Ngày đăng: Tháng mười một 23, 2024

Xuyên suốt Năm Phụng vụ, chúng ta cử hành mầu nhiệm Chúa Giêsu Kitô. Mầu nhiệm ấy được chuẩn bị bằng lời hứa, sự chờ đợi… rồi chính thức bắt đầu với Lời nhập thể, Giáng sinh, làm người qua các giai đoạn, dẫn tới sứ vụ của Chúa Giêsu, và đạt cao trào trong Mầu nhiệm Vượt qua: cái chết Thập giá và sự sống lại của Người… để cuối cùng, điểm tới là cuộc vinh thăng và làm Vua, theo nghĩa được Chúa Cha trao ban vinh quang, sức mạnh và vương quyền trên tất cả.

Vương quyền ấy đã được báo trước nơi Con Người (viết hoa) trong thị kiến của Đanien (Đn 7,13-14): “Con Người đến trong đám mây trên trời… Vị Bô Lão ban cho Ngài quyền năng, vinh dự và vương quốc: tất cả các dân tộc, chi họ, và tiếng nói đều phụng sự Ngài; quyền năng của Ngài là quyền năng vĩnh cửu, không khi nào bị cất mất; vương quốc của Ngài không khi nào bị phá huỷ”.

Lời Thánh vịnh 92 (Đáp ca) xác nhận tư cách “Vua” nói trên: “Chúa làm Vua, Ngài đã mặc thiên oai” – và còn nêu rõ đây là vị Vua ‘từ muôn thuở và cho đến mãi muôn đời’. Như vậy, trong tương quan với con người chúng ta, và với toàn thể vũ trụ thụ tạo, trước sau Chúa vẫn là Vua, không có lúc nào mà Chúa không là Vua. Vấn đề là vị Vua này không luôn luôn được thần phục. Hay nói rõ hơn, Ngài bị làm phản, bị thách thức bởi tội lỗi của con người, và Ngài phải đi qua một lộ trình chinh phục để có được sự thần phục cuối cùng, phổ quát và dứt khoát. Đó là lịch sử cứu độ.

Con đường mà Đức Vua chinh phục sự thần phục không phải là dùng sức mạnh của vũ lực để trấn áp, mà ngược lại, Ngài để cho bạo lực của sự dữ nghiền nát mình. Bài đọc sách Khải huyền cũng nói đến vinh quang và quyền lực của Vua Kitô, nhưng không quên nhắc mối nối kết giữa vinh quang ấy với cái chết, vết đâm, và đổ máu (x. Kh 1,5-8).

Tất cả điều này hiện lên rõ ràng trong cuộc đối mặt giữa Chúa Giêsu và tổng trấn Philatô (x. Ga 18,33-37). Đừng quên, đây là cuộc Khổ nạn đang diễn ra, và vị Vua ‘từ muôn thuở cho đến muôn đời’ ấy sắp… chịu chết! Người tự giới thiệu: “Tôi là Vua… Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng mà nước tôi không thuộc chốn này… Tôi là Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng về Sự Thật. Ai thuộc về Sự Thật thì nghe tiếng Tôi”…

Tới đây thì Philatô lắc đầu, thực sự không hiểu nổi. Ông nhún vai: “Sự thật là cái gì?”… Vậy chúng ta nghĩ xem, hai tiếng ‘Sự Thật’ ở đây là gì và có trọng lượng như thế nào?

Sự Thật đó chính là tất cả Mầu nhiệm mà chúng ta cử hành từ Chúa nhật I Mùa Vọng năm ngoái cho đến hôm nay. Sự Thật đó là Thiên Chúa Cha đã yêu thế gian đến nỗi trao ban Con Một, để những ai tin vào Người Con ấy thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời. Sự Thật đó là chính Chúa Giêsu, khuôn mặt của lòng thương xót của Chúa Cha. Sự Thật đó là đã đến lúc người ta không còn tôn thờ Thiên Chúa trên núi này hay núi kia, mà tôn thờ Ngài trong tinh thần và chân lý. Và Sự Thật đó là Chúa Giêsu là Vua, nhưng khi đám đông tôn Người làm một ông vua vinh quang kiểu thế gian thì Người bỏ trốn; chỉ khi Người chịu treo lên Thập giá, thì Người mới mang tấm bảng phía trên đầu giới thiệu mình là Vua. Một vị Vua thay vì mặc hoàng bào thì bị lột trần trụi, một vị Vua với vương miện là vòng gai, và thay vì cầm phủ việt và ngự ngai vàng thì tay chân bị đóng đinh ghim chặt vào cây gỗ!

Bất ngờ quá, và lạc tần số quá, nên Philatô không hiểu, và chúng ta nhiều khi cũng không hiểu hơn ông bao nhiêu! Mừng Chúa Giêsu Kitô Vua vũ trụ, đó trước hết là hiểu con đường của Người và bước đi trên con đường đó. Quả thật, trong Phép Rửa, mỗi chúng ta cũng là vương đế, là vua, tham dự vào vương quyền của Chúa Giêsu. Và vương quyền này chỉ nhằm để phục vụ như một tôi tớ cho anh chị em mình, chứ không nhằm gì khác.

Mừng Chúa Giêsu Kitô Vua, nhưng mỗi người cũng nên tự hỏi, cuộc sống và những giá trị, những chọn lựa của tôi cho thấy Chúa đã thực sự chinh phục được sự thần phục của tôi chưa?

Lm. Lê Công Đức



Bài viết khác

Hãy Can Đảm Lên! Thầy Đã Thắng Thế Gian (18.05.2026 Thứ Hai Tuần VI Phục Sinh)

Thầy trò tâm sự sâu xa. Các môn đệ, khi nghe những lời rút ruột của Chúa Giêsu trong bầu khí của bữa Tiệc Ly, đã bày tỏ lòng tin của mình vào nguồn gốc thần linh của Thầy. Đáp lại, Chúa Giêsu hé lộ điều sắp xảy ra cho chính Người và cho các […]


Nỗi Buồn Biến Thành Niềm Vui (15.05.2026 Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh)

Chúa Giêsu báo trước về nỗi buồn, niềm vui mà các môn đệ sẽ cảm nghiệm, liên quan đến sự vắng mặt và sự trở lại của Người… Điều đáng nói, đó là niềm vui nỗi buồn của các môn đệ Chúa thì đối ngược với thế gian: “Anh em sẽ than van khóc lóc, […]


Được Đưa Vào Mối Hiệp Thông Ba Ngôi (13.05.2026 Thứ Tư Tuần VI Phục Sinh)

Những lời cô đọng của Chúa Giêsu trong Bài Tin Mừng hôm nay, Ga 16,12-15, là một đề cập khá rõ về Ba Ngôi Vị Thiên Chúa: Cha, Con, và Thánh Thần! Đáng lưu ý, Thánh Thần (hay Thần Chân Lý) được giới thiệu trong liên hệ chặt chẽ với Chúa Giêsu: “Người sẽ làm […]


Chiến Đấu Trong Thánh Thần Của Chúa Phục Sinh (10.05.2026 Chúa Nhật VI Phục Sinh)

Bầu khí sục sôi sứ mạng loan báo Tin Mừng của Giáo hội sơ khai cũng là một bầu khí chiến đấu, với Thánh Thần được ban cho các môn đệ thừa sai chính là nguồn sức mạnh và sự khôn ngoan của họ. Bài đọc sách Công vụ đề cập bầu khí chiến đấu […]


Ở Lại Với Chúa Giêsu, Hiệp Hành Và Sinh Hoa Trái! (06.05.2026 Thứ Tư Tuần V Phục sinh)

Chương 15 sách Công vụ Tông đồ thuật lại cuộc tranh luận xung quanh chuyện cắt bì. Nhiều người đòi các anh em dân ngoại trở lại phải chịu cắt bì và giữ luật Môsê thì mới được… cứu độ! Cắt bì là một thực hành đã hàng ngàn năm, đã đi vào truyền thống […]


Là Kitô Hữu…Nghĩa Là Gì? (28.04.2026 Thứ Ba Tuần IV Phục Sinh)

-“Ông có phải là Đức Kitô không, xin nói rõ để chúng tôi không còn phải thắc mắc?” -“Tôi đã nói mà các ông đâu có tin. Không tin, vì các ông không thuộc đàn chiên Tôi. Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi, Tôi biết chúng và chúng theo Tôi”… Mục tử Giêsu muốn đưa […]


Sẽ Chỉ Có Một Đàn Chiên Và Một Mục Tử (27.04.2026 Thứ Hai Tuần IV Phục Sinh)

Chúa nhật hôm qua là Chúa nhật Chúa Chiên Lành. Hôm nay vẫn tiếp tục chủ đề đầy cảm kích này, thậm chí còn rõ nét hơn nữa. Thật vậy, đoạn Tin Mừng Gioan tiếp theo trong cùng văn mạch là những lời tuyên bố rất rõ ràng, mạnh mẽ và dứt khoát của Chúa […]


Thông Điệp Ngày Thánh Máccô (25.04.2026 Thứ Bảy Tuần III Phục Sinh)

Bản văn Thư 1 Phêro được chọn cho ngày lễ thánh Máccô bởi vì có nhắc đến Máccô như một người gửi lời thăm… Nhưng chắc chắn đó không phải là tất cả lý do. Chắc chắn thông điệp của đoạn văn này cũng liên hệ mật thiết với thánh Máccô nữa. Nó vừa phản […]


Têphanô: Gắn Kết Với Chúa Giêsu Và Đầy Thánh Thần (21.04.2026 Thứ Ba Tuần III Phục Sinh)

Dân chúng không giấu diếm nguyện vọng cần một phép lạ cỡ Manna thời Mô sê trong sa mạc xưa, để họ tin vào Chúa Giêsu. Đây là cơ hội để Chúa Giêsu giới thiệu cho họ về chính Người là bánh bởi trời đích thực. “Chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh […]


Không Sợ, Vì Có Chúa Phục Sinh Và Có Thánh Thần! (18.04.2026 Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh)

Thiếu tổ chức, tức thiếu tính cơ chế, cộng đoàn nảy sinh những vấn đề – như ở đây các bà goá nhóm Hy lạp bị bỏ bê, không ai chăm sóc trong các bữa ăn huynh đệ. Thế là nhóm Phó tế được thiết lập chính thức. Cộng đoàn đã chọn bảy người ĐẦY […]


Thuộc Thần Khí Hay Thuộc Thế Gian? (16.04.2026 Thứ Năm Tuần II Phục Sinh)

“Ðấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất… Ðấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho Thần Khí vô ngần vô hạn”. Gioan Tẩy giả làm […]


Kiên Trung Rao Giảng Dù Bị Chống Đối (15.04.2026 Thứ Tư Tuần II Phục Sinh)

Đây là cốt lõi sứ điệp Kitô giáo, được Chúa Giêsu nêu ra trong cuộc chuyện của Người với Nicodemo: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài, để tất cả những ai tin ở Con của Ngài, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời”. Sứ điệp […]