Vua Kitô Đã Chinh Phục Được Sự Thần Phục Của Tôi Chưa? (24.11.2024 Chúa Nhật XXXIV Thường Niên)

Ngày đăng: Tháng mười một 23, 2024

Xuyên suốt Năm Phụng vụ, chúng ta cử hành mầu nhiệm Chúa Giêsu Kitô. Mầu nhiệm ấy được chuẩn bị bằng lời hứa, sự chờ đợi… rồi chính thức bắt đầu với Lời nhập thể, Giáng sinh, làm người qua các giai đoạn, dẫn tới sứ vụ của Chúa Giêsu, và đạt cao trào trong Mầu nhiệm Vượt qua: cái chết Thập giá và sự sống lại của Người… để cuối cùng, điểm tới là cuộc vinh thăng và làm Vua, theo nghĩa được Chúa Cha trao ban vinh quang, sức mạnh và vương quyền trên tất cả.

Vương quyền ấy đã được báo trước nơi Con Người (viết hoa) trong thị kiến của Đanien (Đn 7,13-14): “Con Người đến trong đám mây trên trời… Vị Bô Lão ban cho Ngài quyền năng, vinh dự và vương quốc: tất cả các dân tộc, chi họ, và tiếng nói đều phụng sự Ngài; quyền năng của Ngài là quyền năng vĩnh cửu, không khi nào bị cất mất; vương quốc của Ngài không khi nào bị phá huỷ”.

Lời Thánh vịnh 92 (Đáp ca) xác nhận tư cách “Vua” nói trên: “Chúa làm Vua, Ngài đã mặc thiên oai” – và còn nêu rõ đây là vị Vua ‘từ muôn thuở và cho đến mãi muôn đời’. Như vậy, trong tương quan với con người chúng ta, và với toàn thể vũ trụ thụ tạo, trước sau Chúa vẫn là Vua, không có lúc nào mà Chúa không là Vua. Vấn đề là vị Vua này không luôn luôn được thần phục. Hay nói rõ hơn, Ngài bị làm phản, bị thách thức bởi tội lỗi của con người, và Ngài phải đi qua một lộ trình chinh phục để có được sự thần phục cuối cùng, phổ quát và dứt khoát. Đó là lịch sử cứu độ.

Con đường mà Đức Vua chinh phục sự thần phục không phải là dùng sức mạnh của vũ lực để trấn áp, mà ngược lại, Ngài để cho bạo lực của sự dữ nghiền nát mình. Bài đọc sách Khải huyền cũng nói đến vinh quang và quyền lực của Vua Kitô, nhưng không quên nhắc mối nối kết giữa vinh quang ấy với cái chết, vết đâm, và đổ máu (x. Kh 1,5-8).

Tất cả điều này hiện lên rõ ràng trong cuộc đối mặt giữa Chúa Giêsu và tổng trấn Philatô (x. Ga 18,33-37). Đừng quên, đây là cuộc Khổ nạn đang diễn ra, và vị Vua ‘từ muôn thuở cho đến muôn đời’ ấy sắp… chịu chết! Người tự giới thiệu: “Tôi là Vua… Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc về thế gian này, thì những người của tôi đã chiến đấu để tôi không bị nộp cho người Do-thái, nhưng mà nước tôi không thuộc chốn này… Tôi là Vua. Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là chỉ để làm chứng về Sự Thật. Ai thuộc về Sự Thật thì nghe tiếng Tôi”…

Tới đây thì Philatô lắc đầu, thực sự không hiểu nổi. Ông nhún vai: “Sự thật là cái gì?”… Vậy chúng ta nghĩ xem, hai tiếng ‘Sự Thật’ ở đây là gì và có trọng lượng như thế nào?

Sự Thật đó chính là tất cả Mầu nhiệm mà chúng ta cử hành từ Chúa nhật I Mùa Vọng năm ngoái cho đến hôm nay. Sự Thật đó là Thiên Chúa Cha đã yêu thế gian đến nỗi trao ban Con Một, để những ai tin vào Người Con ấy thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời. Sự Thật đó là chính Chúa Giêsu, khuôn mặt của lòng thương xót của Chúa Cha. Sự Thật đó là đã đến lúc người ta không còn tôn thờ Thiên Chúa trên núi này hay núi kia, mà tôn thờ Ngài trong tinh thần và chân lý. Và Sự Thật đó là Chúa Giêsu là Vua, nhưng khi đám đông tôn Người làm một ông vua vinh quang kiểu thế gian thì Người bỏ trốn; chỉ khi Người chịu treo lên Thập giá, thì Người mới mang tấm bảng phía trên đầu giới thiệu mình là Vua. Một vị Vua thay vì mặc hoàng bào thì bị lột trần trụi, một vị Vua với vương miện là vòng gai, và thay vì cầm phủ việt và ngự ngai vàng thì tay chân bị đóng đinh ghim chặt vào cây gỗ!

Bất ngờ quá, và lạc tần số quá, nên Philatô không hiểu, và chúng ta nhiều khi cũng không hiểu hơn ông bao nhiêu! Mừng Chúa Giêsu Kitô Vua vũ trụ, đó trước hết là hiểu con đường của Người và bước đi trên con đường đó. Quả thật, trong Phép Rửa, mỗi chúng ta cũng là vương đế, là vua, tham dự vào vương quyền của Chúa Giêsu. Và vương quyền này chỉ nhằm để phục vụ như một tôi tớ cho anh chị em mình, chứ không nhằm gì khác.

Mừng Chúa Giêsu Kitô Vua, nhưng mỗi người cũng nên tự hỏi, cuộc sống và những giá trị, những chọn lựa của tôi cho thấy Chúa đã thực sự chinh phục được sự thần phục của tôi chưa?

Lm. Lê Công Đức



Bài viết khác

Đau Khổ Của Người Công Chính (04.3.2026 Thứ Tư Tuần II Mùa Chay)

Các ngôn sứ của Thiên Chúa trong lịch sử đều kinh nghiệm đau khổ. Trường hợp của ngôn sứ Giêremia thì đó là cuộc khổ nạn thật sự, trong đó những kẻ chống đối rắp tâm hại Giêremia bằng cả một kế hoạch kỹ lưỡng và bất nhẫn. Cái đau của ngôn sứ Giêremia là […]


Hoán Cải Thật Sự Trong Lòng (03.3.2026 Thứ Ba Tuần II Mùa Chay)

Hãy trở về với Chúa Sô đô ma và Gô mô ra là hai thành đầy tội lỗi, theo chuyện thời ông Lót… Các thủ lãnh của Sô đô ma và Gô mô ra, vì thế, là những ông trùm gian ác, xấu xa. Thế nhưng lời Chúa trong sách Isaia hôm nay nhắm kêu […]


Hãy Nhân Từ… Hãy Tha Thứ…(02.3.2026 Thứ Hai Tuần II Mùa Chay)

“Lạy Chúa, chúng con đã phạm tội, đã làm điều gian ác” (x. Đn 9,4b-10)… “Lạy Chúa, xin không cứ tội chúng con mà xét xử” (x. Tv 102)… Những lời kêu cầu thống thiết này của Giáo hội trong Mùa Chay dường như đang bị trêu ngươi bởi các cuộc xung đột bùng nổ […]


Hoán Cải Tới Mức Nào? (28.02.2026 Thứ Bảy Tuần I Mùa Chay)

Mùa Chay là thời gian hoán cải cách đặc biệt. Hoán cải để sống đúng căn tính của mình trong giao ước với Thiên Chúa: Trong Phép Rửa, chúng ta đã chọn Thiên Chúa, tin vào Ngài, tuyên bố từ bỏ ma quỉ/ sự dữ/ tội lỗi và sống theo đường lối Ngài. Bài đọc […]


Chạm Tới Chúa Giêsu, Bạn Được Chữa Lành (09.02.2026 Thứ Hai Tuần V Thường Niên)

Cả thời Cựu Ước kể từ biến cố Giao ước Sinai, sự hiện diện của Thiên Chúa giữa dân Ngài được biểu tượng bởi Hòm Bia đặt trong Lều Tạm… Nay Đền thờ đã được xây dựng xong, thật nguy nga tráng lệ, với Nơi Cực Thánh để đặt Hòm Bia vào đó. Kinh nghiệm […]


Chúng Ta Là Ánh Sáng (08.02.2026 Chúa Nhật V Thường Niên)

Các giám mục Việt Nam, trong mối quan tâm sứ mạng loan báo Tin Mừng được đưa vào chủ đề cụ thể của ba năm mục vụ, đã nhắc chúng ta rằng chúng ta là “ánh sáng thế gian”. Thông điệp Lời Chúa của Chúa nhật 5 A mùa Thường niên cũng là thông điệp […]


Khao Khát Sự Khôn Ngoan Của Chúa (07.02.2026 Thứ Bảy Tuần IV Thường Niên)

Nếu bất ngờ được ban cho một điều ước, ước gì cũng sẽ được, nhưng chỉ một điều thôi… thì hẳn chúng ta sẽ dễ lúng túng. Điều gì là tốt nhất, vừa lòng Chúa nhất đây nhỉ?… Nhưng Salomon thì không lúng túng. Ông xin ơn khôn ngoan, biết phân định, để chu toàn […]


Tình Thương Lớn Hơn Nỗi Khốn Khổ (03.02.2026 Thứ Ba Tuần IV Thường Niên)

Cảm động bậc nhất trong câu chuyện của Đa vít, đó là nỗi buồn thương quay quắt rất thật của Đa vít khi Absalon con mình chết thảm. Chuyện không đơn giản, vì Absalon là kẻ phản bội cha, nổi loạn chống lại cha là Đa vít, và đã chết trong cuộc chiến đấu, dưới […]


Đón Nhận Và Tin Vào Chúa Như Thánh Têphanô (26.12.2025 Ngày Thứ Hai Trong Tuần Bát Nhật Giáng Sinh)

Nỗi khát vọng khôn nguôi đối với việc Chúa đến cuối cùng đã được lấp đầy. Lễ Giáng Sinh là lời tuyên bố Chúa đã đến rồi đó. Cũng có phần ê chề, vì không phải ai cũng nồng nhiệt đón tiếp Chúa. Như lời trong Tin Mừng thánh Gioan: “Bóng tối không tiếp nhận […]


Chúa Giêsu Là Tất Cả Ý Nghĩa Cuộc Đời Của Gioan (23.12.2025 Thứ ba Tuần IV Mùa Vọng)

Tối mai chúng ta mừng Chúa sinh ra, vì thế hôm nay phải dành cho cuộc chào đời của Gioan Tẩy giả, người anh bà con và lớn hơn Chúa Giêsu sáu tháng tuổi. Thiên Chúa làm việc có chương trình, có kế hoạch, có những sự chuẩn bị hẳn hoi mà! Ngay cả sự […]


Những Người Phụ Nữ Giác Ngộ (22.12.2025 Thứ Hai Tuần IV Mùa Vọng)

Cậu bé Samuel là đứa con cầu tự, được mẹ là bà Anna đưa đến nhà Chúa ở Silô để dâng cho Chúa, qua sự hướng dẫn của thầy Hêli. Niềm tin của bà Anna là: điều Chúa ban cho thì thuộc về Chúa! Xuyên qua kinh nghiệm được Chúa ban cho đứa con, bà […]


Giây Phút Diệu Kỳ Đã Đến! (20.12.2025 Thứ Bảy Tuần III Mùa Vọng)

“Này đây một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai, và tên con trẻ sẽ gọi là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta”… Bốn ngày trước lễ Chúa Giáng Sinh, lời trên đây của ngôn sứ Isaia gợi cho ta cảm giác mình đang ở thời khắc lịch sử […]