Từ Sao Lô Tới Phao Lô (19.04.2024 Thứ Sáu Tuần III Phục Sinh)
Ngày đăng: Tháng 4 18, 2024“Người này là lợi khí Ta đã chọn, để mang danh Ta đến trước mặt các dân tộc”. Lời Chúa nói với Anania về Sao lô sau biến cố ngã ngựa như thế.
Ta thấy gì? Thấy Phao lô là một kẻ bách hại khét tiếng, bỗng ngã uỵch một phát, và trở thành một Tông Đồ lừng lẫy, một ngôi sao sáng rực trong sứ mạng loan báo Tin Mừng! Ta thấy các Tông Đồ kia, kể cả Phê rô, đã từng theo Chúa bao năm, số má ‘quá trình’ dày cộm, nhưng cuối cùng xem chừng không sánh nổi với một Phao lô chỉ mới biết Chúa rất muộn màng, như ‘đứa trẻ sinh non’! Thật lạ!
Kế hoạch của Thiên Chúa có nhiều bất ngờ đối với cách nghĩ suy của con người. Có những thợ làm vườn nho ngay từ sáng sớm, nhưng cũng có những thợ mới đến vào giờ thứ mười một, mà không kém cả về sự cống hiến lẫn tầm quan trọng. Nhưng nói cho cùng, trong cộng đoàn môn đệ thừa sai của Chúa Giêsu không có sự so sánh hơn thua hay ganh tị… Bởi tất cả chỉ phục vụ một công cuộc sứ mạng duy nhất của Thầy và Chúa của mình!
Vả chăng, tầm quan trọng của Phao lô không gắn với những thứ bã vinh hoa phàm trần, mà gắn với truân chuyên và khổ nạn. “Ta sẽ tỏ cho nó biết phải chịu nhiều đau khổ vì danh Ta” – Chúa còn nói với Anania về Sao lô như thế. Và quả thật, Phao lô không thua kém vị Tông Đồ nào về ‘thành tích’ gian nan khốn khó trong hành trình rao giảng Tin Mừng.
Ơn hoán cải mà Phao lô nhận được là điều để ta chiêm ngưỡng hơn là phân tích. Tuy nhiên, vẫn có thể trộm nghĩ về một thứ ‘lôgic’ nào đó trong câu chuyện hoán cải ngoạn mục này: Trước và sau biến cố ngã ngựa (hoán cải), Phao lô vẫn là một con người với cảm thức tâm linh sâu đậm, chỉ khác là từ lầm lạc chuyển sang đường ngay nẻo chính mà thôi. Ta sẽ khó – vô cùng khó – để hình dung, chẳng hạn, một con người đầy tham lam tiền tài và danh vọng, dục vọng, và không có cảm thức tâm linh, bỗng dưng được biến đổi trở thành con người tâm linh sâu sắc với nhiệt tâm tông đồ cháy bỏng như thánh Phao lô…
Nghĩa là, trong khi ân sủng của Thiên Chúa là ân sủng vạn năng và hoàn toàn ‘nhưng không’, thì ân sủng ấy cũng giả thiết tự nhiên nữa! Vì thế, cảm thức tâm linh nơi mỗi người chúng ta thật quan trọng biết bao!
Cảm thức tâm linh ấy, ở mức phôi thai nhất, là ‘thiện chí’ – như ta vẫn cầu xin Chúa Thánh Thần hướng dẫn ‘mọi người thiện chí’ dù họ chưa biết Chúa Giêsu Ki tô… Còn ở mức trọn vẹn nhất, thì cảm thức tâm linh ấy là của những con người kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu, được Người chiếm hữu hoàn toàn, không còn là mình sống nữa, mà là chính Chúa Giêsu Kitô sống trong mình – như kinh nghiệm của thánh Phao lô.
Chúng ta ‘ăn uống Chúa’ hằng ngày (hay hằng tuần) chính là để diễn tả khát vọng về sự kết hợp mật thiết ấy.
Lm. Lê Công Đức

