Thiên Chúa Độc Nhất Và Những ‘Tà Thần’! (28.03.2025 Thứ Sáu Tuần III Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 3 27, 2025Dân Chúa từ thời Xuất hành, rong ruổi trong sa mạc, cho đến thời định cư và sau đó là những giai đoạn lưu đày… có một vấn đề chủ chốt mà Thánh Kinh hay nhắc đến, đó là hay chạy theo tôn thờ tà thần, ngẫu tượng. Việc đúc con bò vàng là một ví dụ… Để uốn nắn sửa dạy họ, Chúa dùng Môsê và các ngôn sứ – như ngôn sứ Hôsê hôm nay – lưu ý họ rằng thần minh của họ không do tay họ làm ra: “Hỡi Ephraim, tượng thần có giúp ích gì cho ngươi không? Chính Ta sẽ nhậm lời và săn sóc ngươi, cho ngươi mọc lên như cây hương nam xinh tươi. Nhờ Ta, ngươi sẽ sinh hoa kết quả”…
Lời Thánh vịnh 80 (Đáp ca) khẳng định Thiên Chúa duy nhất và thúc bách việc qui phục Ngài: “Ta là Chúa, là Thiên Chúa của ngươi, hãy nghe Ta răn bảo!” Có thể thấy, truyền thống niềm tin độc thần là một điểm nổi bật của Do thái giáo. Về sau, Hồi giáo xuất hiện và cũng được xây dựng trên nền tảng độc thần này, như câu tuyên xưng hai vế trên cửa miệng của họ: “Không có Chúa nào khác ngoài Thiên Chúa (Allah); Mohamet là sứ giả của Thiên Chúa”.
Chúa Giêsu, khi trả lời cho người kinh sư hỏi về điều răn trọng nhất, cũng nhấn mạnh rằng Thiên Chúa là Chúa duy nhất, phải yêu mến Ngài hết lòng, hết sức, và yêu tha nhân như chính mình. Để ý, Thiên Chúa độc nhất và tối cao là nội dung của lời tuyên xưng, của đức tin; còn ‘điều răn’ trọng nhất gắn theo đó là ‘yêu mến’! Bởi vì vị Thiên Chúa độc nhất ấy là Tình Yêu! Cũng hãy để ý, Chúa dạy ta yêu mến Chúa ‘hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình’, nghĩa là với một trái tim không chia sẻ.
Ngày nay, nhiều người có thể lầm tưởng rằng chúng ta, các Kitô hữu, không còn vấn đề tôn thờ tà thần và ngẫu tượng nữa, vì chúng ta đâu có đặt thần nào khác lên bàn thờ! Rõ ràng không phải thế, vì thực tế ta tôn thờ tà thần /ngẫu tượng rất nhiều đó. Bất cứ gì lôi kéo chúng ta chạy theo, đến nỗi quay lưng lại với Thiên Chúa, thì đó đều là những tà thần và những ngẫu tượng – dù ta không lập bàn thờ hữu hình và không sì sụp bái lạy. Tiền bạc, của cải, dục vọng, đam mê, hư danh, quyền lực, vân vân… đều có thể là tà thần của tôi, trong mức độ tôi dành trọn hay chia sẻ lòng mình cho chúng. Nghĩa là chúng lật đổ hoặc cạnh tranh với Thiên Chúa trong lòng tôi!
Chúng ta phải cảnh giác, vì xem ra không thời nào có nhiều tà thần hấp dẫn như thời này!
Lm. Lê Công Đức