Suy Niệm Bảy Lời Trối – Thứ Bảy Tuần Thánh

Ngày đăng: Tháng 4 1, 2026
  1.  Li dẫn

Kính thưa cộng đoàn!

Hôm nay, vạn vật như lặng chìm trong  thinh lặng. Không còn nữa những ồn ào của phiên tòa, những bước chân nặng nề trên đường khổ nạn/ và tiếng búa đóng đinh chát chúa, chỉ còn lại sự thinh lặng – một sự thinh lặng thánh thiêng và đầy vơi nỗi đợi chờ.

Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa/ của một mầu nhiệm vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại: Cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu Kitô/. Trên đỉnh đồi Calve năm ấy, giữa cái nắng thiêu đốt của đất trời và sự lạnh lùng của lòng người, có một Đấng đang treo mình trên Thập Giá. Trong giờ phút cuối cùng của cuộc đời dương thế, Chúa Giêsu đã không chọn sự thinh lặng tuyệt đối, Ngài đã lên tiếng.

Bảy Di Ngôn trên Thập giá như bảy nốt nhạc cuối cùng trong bản trường ca cứu độ:

Đó là lời tha thứ giữa những tổn thương.

Lời mở cửa hy vọng giữa bóng đêm tội lỗi.

Lời tín thác giữa cô đơn/ và lòng tin yêu được hoàn tất trong vâng phục.

Trong giờ phút này, chúng ta cùng nhau ở lại bên Chúa Giêsu. Hãy để tâm hồn mình trở nên tĩnh lặng, để trong cõi sâu thẳm của đức tin, ta nghe được âm vang của Lòng Thương Xót/ đang thẩm thấu vào từng góc khuất của tâm hồn/.

Hãy để nhịp đập trái tim chúng ta/ hòa cùng sự thinh lặng của Đấng đã yêu đến cùng, và cùng chờ đợi giờ phút phục sinh vinh hiển.

LI TH NHT

Lạy Cha,  xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm(Lc 23,34)

Chúa Giêsu bị treo trên Thánh Giá, thân thể nát tan phủ đầy thương tích. Dưới chân thập giá, đám đông vẫn không ngừng la hét, nhục mạ và nhạo báng Người. Những con người xưa kia từng là môn đệ, từng là bạn hữu, giờ đây bỏ trốn, để lại Người trong cô đơn. Ngay cả kẻ cùng chịu đóng đinh bên cạnh cũng buông lời thách thức. Chúa Giêsu không chỉ đau đớn vì những vết thương rướm máu nơi thân xác, mà còn phải đối diện với những vết thương sâu kín trong tâm hồn: bị cô độc, bị phản bội và bỏ rơi.

Đứng trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, khi nỗi đau đã chạm đến tận cùng/ và mọi hy vọng dường như vụt tắt, cái chết trên Thập giá như một kết thúc nghiệt ngã cho Đấng đã yêu thương đến cùng. Thế nhưng, giữa bóng tối bao trùm, Chúa Giêsu vẫn lặng lẽ thắp lên ánh sáng của niềm hy vọng. Người không oán trách, không giận dữ, cũng chẳng buông lời nguyền rủa. Lời đầu tiên Chúa Giêsu thốt lên là tiếng lòng của sự tha thứ: ‘Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm’

Lời ấy phát xuất từ một trái tim ngập tràn yêu thương và bao dung — một trái tim không khép kín trước những tổn thương, nhưng luôn mở rộng để chữa lành, tha thứ và sẻ chia. Trái tim hoàn toàn tự do với một tình yêu trào tràn, có sức mạnh khỏa lấp mọi hận thù, xóa tan mọi ngăn cách và hóa giải mọi bất công.

Từ trên Thánh Giá, Chúa đã dạy chúng con bài học quý giá: bài học của sự tha thứ. Đó là ngôn ngữ cao cả của tình yêu, là cách Chúa đã yêu và cũng là con đường Chúa mời gọi chúng con dấn bước. Khi tha thứ, chúng con tìm thấy niềm vui và bình an đích thực. Khi tha thứ, chúng con sẽ có được một tâm hồn tự do/ để yêu Chúa và yêu thương mọi người.

Lạy Chúa Giêsu, ánh sáng của tình yêu và tha thứ từ Thập Giá Ngài/ đã chạm đến những góc tối sâu thẳm, đã xoa dịu những hận thù và tuyệt vọng trong chúng con. Xin tình yêu ấy chữa lành và biến đổi cuộc đời chúng con/ trở thành phản chiếu trung thực của Ngài. Là những nữ tu mang trong mình sứ mạng thừa sai, nguyện Ngài giúp chúng con can đảm mang hơi ấm Thập Giá vào cuộc đời/ vào môi trường sống cũng như giữa các mối tương quan.

Ước gì chúng con biết mở lòng để yêu thương tha nhân bằng trái tim của Chúa, nhìn đời bằng ánh mắt xót thương, biết khiêm tốn trao ban và sẵn lòng đón nhận sự tha thứ. Nhờ đó, chúng con nên giống Chúa hơn mỗi ngày, cùng Ngài dấn thân xây dựng hòa bình và gieo mầm hy vọng/ qua những lời nói dịu dàng, những hành động bác ái và một lối sống hiền lành, khiêm hạ. Amen.

LI TH HAI

“Thật, Tôi bảo thật anh: hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng” (Lc 23,43).

Giữa cơn hấp hối trên đồi cao, người trộm lành bàng hoàng nếm trải vị đắng chát của tội lỗi. Thân xác rã rời vì đòn roi, tai anh nhức nhối trước những lời thóa mạ, và bản án tử hình như dấu ấn nhục nhã kéo anh vào vực thẳm của cái chết. Trong bóng tối của sự tuyệt vọng, khi thấy mình chẳng còn gì để bám víu, anh hướng mắt nhìn sang. Ở đó, có một Đấng cũng đang chịu đóng đinh nhưng lại lặng thinh đến lạ kỳ. Giữa những sỉ vả, Ngài không đáp trả bằng than van, nhưng thầm thì những lời tha thứ.

Những lời đầy yêu thương của Chúa Giêsu đã len lỏi vào trái tim người trộm lành, giúp anh nhận ra vị Vua đích thực đang cùng chịu đóng đinh. Nếu Philatô hoài nghi hỏi “Sự thật là gì?”, thì anh ấy đã tìm thấy Sự Thật ngay trong ánh mắt nhân từ của Đấng bị kết án. Sự bao dung của Chúa đã tiếp thêm can đảm để anh dám bước qua mặc cảm, ngỏ lời xin với tất cả niềm tin và hy vọng… Và rồi, niềm tin ấy đã lập tức sinh hoa kết trái bằng một lời hứa vượt quá mọi mong đợi: Tôi bảo thật anh: hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng”. Ngay giây phút tâm hồn quyết định quay bước, ơn tha thứ đã sẵn lòng ôm lấy thân phận mọn hèn, bởi lẽ/ đại dương lòng thương xót Chúa luôn bao dung hơn mọi sai lỗi của chúng ta.

Thật vậy, Thiên Chúa không đòi hỏi con người hoàn hảo mới ban ơn cứu độ. Ngài hiện diện giữa những mong manh và thiếu sót của phận người. Chính vì thế, mỗi chị em chúng ta cũng mang trong mình cơ hội hoán cải và trở thành điểm tựa hy vọng cho người khác. Chúng ta được mời gọi xây dựng một cộng đoàn không đóng khung người khác bởi quá khứ, nhưng biết nâng đỡ nhau cùng đứng dậy.

Trong cuộc sống, sự tự mãn trước những thành công/ dễ khiến chúng ta lầm tưởng mình có thể tự chủ mọi sự/ mà không cần đến ai. Chỉ khi đối diện với những thất bại và đổ vỡ, chúng ta mới nhận ra sự mong manh của phận mình. Chính trong sự hữu hạn đó, lời bao dung của Chúa trên thập giá đã thắp lên niềm hy vọng, giúp chúng ta chân nhận Ngài là vị Vua đích thực. Như người trộm lành đã tìm thấy Sự Thật ngay trong cơn hấp hối, chúng ta cũng được mời gọi/ khiêm tốn đối diện với chính mình để đón nhận ơn cứu độ.

Lạy Chúa, ơn gọi sống đời tu trì là một món quà thật đáng trân quý,  xin cho chúng con nhận ra sự hiện diện của Ngài nơi chị em, để chúng con cùng nhau kiến tạo Nước Trời ngay tại trần gian này, qua sự cảm thông và nâng đỡ thay vì xét đoán hay loại trừ. Ước mong hành trình tìm kiếm Chúa luôn là đích đến duy nhất, ngõ hầu ngày sau, chúng con hạnh phúc đón lấy lời hứa cứu độ: ‘Ngay hôm nay, con sẽ ở trên Thiên Đàng với Ta… Amen.

LI TH BA

“Thưa Bà, đây là con Bà… Đây là Mẹ của con” (Ga 19, 26-27)

Có những người mẹ một đời héo hắt, khi phải chứng kiến đứa con đau đớn với những khiếm khuyết thể xác lẫn tâm hồn. Có những người mẹ một đời sầu cảm, bất lực nhìn con chìm sâu trong tội lỗi… Và có một người Mẹ lặng đứng dưới chân thập giá, uống cạn chén đắng cùng Con. Ánh mắt Mẹ run rẩy chạm vào thân thể trần trụi và chiếc áo thụng dài do chính tay Mẹ dệt nên/ nay bị quân lính đem ra bắt thăm.  

Giữa những đau khổ khôn cùng, tưởng chừng chỉ còn lại nơi Chúa Giêsu/ sự cô đơn và nỗi thống khổ của thân xác bị hành hạ. Nhưng không, chính trong giây phút ấy, Chúa Giêsu hướng ánh nhìn về Mẹ, một ánh nhìn thấu suốt/ không cần gọi tên giữa đám đông phụ nữ. Và cũng trong  khoảnh khắc ấy, nỗi đau tột cùng và niềm vui cứu độ tuôn chảy giữa hai tâm hồn. Đó là mầu nhiệm của sự hiệp thông trọn vẹn: khi nỗi đau được đón nhận đến cùng, nó trở thành suối nguồn sự sống… “Thưa Bà, đây là con của Bà”.  Rồi Người nói với môn đệ: “Đây là mẹ của anh”… Từ giây phút ấy, một gia đình mới, một cộng đoàn Giáo hội được khai sinh.

Từ trên Thập giá, Chúa Giêsu thực hiện một cuộc trao gởi đầy yêu thương. Người gởi gắm người môn đệ vào đôi tay hiền mẫu của Mẹ, và trao gởi Mẹ cho trái tim người môn đệ dấu yêu. Một tương quan mới được hình thành, vượt trên mọi giới hạn của huyết nhục/ để trở thành tình mẫu tử và lòng hiếu thảo trong đức tin. Đức Maria không chỉ là Mẹ của Chúa Giêsu, mà trở thành Hiền Mẫu/ của tất cả những ai được tái sinh trong ân sủng. Còn người môn đệ, từ nay được bước vào một gia đình rộng lớn của những người thuộc về Đức Kitô. Chính từ cạnh sườn bị đâm thâu, một sự sống mới đã tuôn trào, nối kết nhân loại bằng huyết mạch của tình yêu cứu độ…

Và từ đó, người môn đệ đón Mẹ về nhà. Chúng con cũng đón Mẹ “về nhà”. Đón Mẹ về trong đời sống cầu nguyện. Đón Mẹ về trong đời sống cộng đoàn, để chúng con biết sống hiệp nhất và nâng đỡ nhau. Đón Mẹ về trong những lúc thử thách, để không ai trong chúng con cảm thấy mình đơn độc.

Dưới chân Thập giá, Mẹ Maria không chỉ đón chịu nỗi đau mẫu tử/ mà còn đại diện cho nhân loại để hiến dâng Con Mình cho Thiên Chúa. Với lời thưa ‘Xin vâng’ trước hy tế của Con, Mẹ trở thành Mẹ của Giáo hội và của mọi chúng sinh. Từ Thập giá, Chúa cũng trao phó chúng con cho nhau trong gia đình thiêng liêng. Vẫn còn đó những khác biệt và bất toàn, chúng con được mời gọi đón nhận nhau trong cùng một linh đạo và cùng một sứ mạng. Với sự hiện diện của Mẹ, chúng con tin rằng/ đời dâng hiến không phải là hành trình cô độc, mà là sự hiệp hành trong yêu thương.

Lạy Chúa Giêsu, cùng với Mẹ Maria, chúng con ở lại dưới chân Thập giá, để được chiêm ngắm và soi dẫn bởi trái tim đã yêu đến cùng. Ước gì cộng đoàn chúng con được sống trong sự hiệp nhất và yêu thương, luôn có Chúa làm điểm tựa, có Mẹ làm mẫu gương/ để chúng con trở nên một gia đình thật sự – một gia đình được sinh ra và triển nở trong tình yêu Thập Giá. Amen.

LI  TH TƯ

“Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ con?”

Mỗi khi bước vào mầu nhiệm Khổ Nạn, nhân loại như chạm vào chiều sâu của nỗi đau mà Chúa Giêsu đã gánh chịu. Đó không chỉ là thân thể bị bầm dập bởi đòn roi, gai nhọn hay cực hình, mà còn là nỗi đau thắt lại trong tâm hồn. Ngài bị phản bội bởi nụ hôn của một người bạn, bị chối từ bởi môn đệ thân tín, và bị khước từ bởi chính dân tộc mình. Trong cơn bế tắc cùng cực, Chúa Giêsu đã kêu lên trong sự trống rỗng và vô vọng: ‘Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?

Đó là tiếng kêu giữa đau khổ tột cùng nhưng vẫn tràn đầy niềm tín thác – một niềm tin chắc chắn vào ơn cứu độ qua biến cố Phục Sinh. Trong giây phút ấy, sự im lặng của Chúa Cha không đồng nghĩa với sự vắng mặt. Theo ĐGH Bênêđictô XVI, Thiên Chúa nói qua sự im lặng… Thiên Chúa vẫn hiện diện và lắng nghe/ ngay cả trong “đêm đen” của khổ đau và cô độc. Như vậy, lời kêu cầu của Chúa Giêsu/ không phải là dấu chỉ của sự chia lìa, mà thực chất là một cuộc gặp gỡ thâm sâu giữa Cha và Con. Sự kết hợp đó bảo đảm với chúng ta/ Thiên Chúa luôn thấu hiểu và đáp lời con người trong mọi hoàn cảnh.

Chúa Giêsu đã chọn bước vào kinh nghiệm bị bỏ rơi để chúng ta hiểu rằng/ chính trong cô đơn là nơi đức tin được thanh luyện sâu xa nhất. Sự mỏng giòn, yếu đuối của Người trên thập giá là lời mời gọi chúng ta tiến sâu hơn trong đức tin, tiến xa hơn trong ơn thánh, là nguồn sức mạnh hợp nhất cộng đoàn với Chúa, và với nhau bằng tình yêu và sự trung tín. Là những người môn đệ của Đức Kitô, chúng ta được mời gọi cùng với Ngài/ biến nỗi đau thành lời cầu nguyện và dám ở lại để được thánh hiến trong tình yêu. Ở lại, không phải vì mọi sự đã hoàn hảo, nhưng vì nơi Thập Giá, Chúa đang âm thầm kết nối những trái tim rạn nứt đầy tổn thương.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết đón nhận những giây phút ‘bị bỏ rơi’/ như một phần của hành trình nên thánh. Xin ban thêm đức tin để chúng con biết kiên nhẫn hơn, bao dung hơn, và luôn nhận ra sự hiện diện của Chúa giữa những nghịch cảnh cuộc đời. Qua ánh sáng Thập Giá, nguyện giúp chúng con can đảm đối diện với bóng tối của sự cô đơn, biến nỗi đau thành lời cầu nguyện để được thánh hiến trong tình yêu.

Cùng với Mẹ Giáo Hội, chúng con được mời gọi để trở nên ánh sáng cho trần gian. Ánh sáng ấy không phải là sự hoàn hảo của cộng đoàn, không phải là những thành công bề ngoài của sứ vụ, mà là một cộng đoàn ở lại với nhau trong thử thách, yêu thương trong khác biệt, và không ngừng cùng nhau cầu nguyện. Bởi lẽ, sứ mạng truyền giáo hôm nay cần những cộng đoàn dám chiếu sáng từ Thập Giá bằng sự kiên nhẫn, lòng bao dung và trái tim chân thành.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết đặt Chúa làm Đối tượng Duy Nhất và là tâm điểm của mọi sứ mạng. Từ đó, chúng con  bước qua những vùng tối và trở thành ngọn đèn sáng giữa một thế giới còn nhiều cô đơn và chia rẽ. Amen.

LI TH NĂM

“Ta khát.” (Ga 19, 28)

Đấng Cứu Độ chúng ta đã kết thúc bài giảng cuộc đời, không phải bằng một lời nguyền rủa hay trách mắng, không một tiếng kêu khinh miệt. Từ sâu thẳm của Trái Tim rất thánh, đã thổn thức qua đôi môi nứt nẻ của Ngài một lời đáng tôn kính: ‘Ta khát!’… Chúa Kitô, Đấng đã chết vì yêu thương trên Thập giá, đã rút cạn chính Ngài. Không còn điều gì hơn/ mà Ngài đã không làm vì yêu thương. Khi đã trút hết tình yêu vô tận của mình, Chúa Giêsu đã thốt lên trong nỗi lòng khát mong sự đáp trả của nhân loại.

Và rồi “Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người”. Trong cơn khát thể lý, Chúa Giêsu đã nếm cảm sự chua chát của giấm/ như cách thu nhận mọi đắng cay và  tội lỗi nhân loại vào thân thể. Qua mầu nhiệm Thánh Giá, Ngài đã biến đổi những giận dữ, thất vọng và bất nhân thành dòng nước ngọt ngào/ thỏa cơn khát của chúng sinh. Dòng nước ấy chảy ra để  thanh tẩy và cứu rỗi nhân loại: qua sự khiêm nhường thẳm sâu của Đấng Cứu Thế. Từ đó, một cuộc Vượt Qua đích thực xuất hiện để dẫn đưa con người về bên Chúa. Đó là hành trình đi từ cơn khát thế gian/ đến niềm khao khát Thiên Chúa; từ kiếp lưu đày khổ cực đến bến bờ tự do; và từ những hư ảo, đắng cay của cuộc đời để trở về với tình yêu và lòng thương xót.

Lạy Chúa Giêsu, mỗi năm cùng Ngài bước vào Cuộc khổ nạn, chúng con lại cùng nhau nhìn về cơn khát trên thập giá/ để suy ngắm về tình yêu vô biên Ngài dành cho nhân loại. Chúa đã được Chúa Cha ‘giải khát’ bằng chén đắng của cô đơn, phản bội, chối bỏ, nhạo báng và cái chết ô nhục, nhưng chính trong chén đắng ấy/ lại chứa đựng vị ngọt nhiệm mầu của ơn cứu độ. Xin cho cơn khát bình an, hiến mình và chu toàn thánh ý Chúa Cha/ không ngừng ‘quấy rầy’ lòng trí chúng con, để giữa một thế giới đầy bất an và bất công, chúng con biết nhìn ra cơn khát nơi chính mình và tha nhân.

Ước gì mỗi chị em chúng con khi vác thập giá mình theo Chúa, luôn cảm nghiệm được sự đồng hành của Ngài trong mỗi bước đi. Chúa đã ba lần ngã xuống và lặng lẽ trỗi dậy, xin gia tăng lòng tin, niềm hy vọng và sức mạnh cho chúng con/ để được chữa lành những thương tích trong tâm hồn và hết lòng hiến thân cho sứ mạng thừa sai. Chiêm ngắm Chúa trong giờ tử nạn cũng gia tăng nơi chúng con/ sự nhạy bén trước cơn khát của anh chị em: khát yêu thương, khát hy vọng, khát sự hiện diện của Chúa, từ đó, chúng con sẵn sàng lên đường bằng lòng trắc ẩn và sự dấn thân vô vị lợi.

Lạy Chúa, cuộc đời người môn đệ sẽ không thiếu những gian nan, thử thách hay những lúc cô đơn, xin cho chúng con biết luôn kiên nhẫn, biết khao khát xây dựng hòa bình và biến cơn khát của Chúa thành những hành động yêu thương cụ thể. Ước gì qua đời sống của  chúng con, tình yêu Chúa được lan tỏa, và chúng con thực sự trở nên dấu chỉ sống động của Ngài giữa lòng thế giới hôm nay. Amen

LI TH SÁU

“Mọi sự đã hoàn tất” (Ga 19,30)

Bóng tối  bao phủ Golgotha như một bức màn tang tóc, khiến không gian ngưng đọng trong niềm đau thắt nghẹn. Bầu trời đã hoàn toàn lịm tắt, những áng mây đen vây hãm lấy đỉnh đồi, như nuốt chửng hình hài kiệt quệ đang đơn độc giữa đất trời. Trong cái tĩnh lặng ấy, thân xác Chúa Giêsu chỉ còn lại những hơi thở đứt quãng đầy nhọc nhằn. Thế gian, với tất cả sự hung tàn của đòn roi và sỉ nhục, tưởng chừng đã khuất phục Đấng Cứu Thế, dập tắt đi tia sáng cuối cùng của hy vọng.

Chính trong khoảnh khắc tưởng chừng tăm tối nhất, ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng, từ trên thập giá/ Chúa Giêsu đã thốt lên: “Mọi sự đã hoàn tất”. Chiến thắng của Chúa Giêsu dành được trong máu, nước mắt và đơn độc. Người đã vinh thắng, nhưng Người phải trả giá bằng chính sự sống của mình, bị dân chúng chối bỏ, bạn bè lìa xa, bị hiểu lầm, và bị tách biệt trong sự cô đơn tột cùng.

“Hoàn tất” không đơn thuần là kết thúc một công việc. Người đã hoàn tất sứ mạng làm nhịp cầu nối kết trời với đất, và nối kết con người với nhau.  Đấng Cứu Thế đã hoàn tất sứ mạng mà Chúa Cha trao phó: Chén đắng cần uống cạn, chén đắng không thể lướt qua. Cái chết cần phải được đón nhận, dù cái chết đó có đáng sợ dường nào. Thật vậy, sự vâng phục tuyệt đối của Đức Giêsu không phải là sự buông xuôi trước định mệnh, mà là bản lĩnh để Người tự nguyện uống cạn chén đau thương. Thái độ chủ động này đã biến cái chết/ từ một dấu chấm hết nghiệt ngã trở thành giờ phút vinh quang. Bằng cách đón nhận khổ hình như hạt giống gieo vào lòng đất, Người đã chuyển hóa sự kết thúc/ thành một khởi đầu mới, làm cho sứ mạng cứu thế trổ sinh hoa trái dồi dào.

Nhìn vào sự “hoàn tất” của Ngài, chúng con nhìn lại những công trình dang dở trên đường đời. Hoàn tất ở đây không đo lường bằng những thành công rực rỡ theo tiêu chuẩn của thế gian, mà là sự trung tín làm sinh lời những nén bạc/ qua các bổn phận nhỏ bé hằng ngày. Đặc biệt, với sứ mạng của người nữ tu Mến Thánh Giá/ hoàn tất chính là việc chấp nhận đời mình bị bẻ ra, được trao ban và tan biến đi như hạt lúa gieo vào lòng đất. Sứ điệp của Chúa nhắc nhở chúng con rằng: Giá trị của đời người không đo bằng tháng ngày dài ngắn/ hay vinh quang thế trần, mà nằm ở lòng kiên trung/ đi đến tận cùng sứ mạng mà Ngài đã ký thác trong sâu thẳm tâm hồn.

Lạy Chúa, là những nữ tu thừa sai đang dấn thân giữa lòng đời, xin ban cho chúng con ơn bền đỗ. Ước chi mỗi ngày sống của chúng con là một viên gạch nhỏ, âm thầm xây đắp công trình hòa bình của Ngài. Để đến một ngày, chúng con có thể thanh thản thưa lên: “Mọi sự đã hoàn tất” –  hoàn tất trong tình yêu nồng cháy, trong hy sinh trọn vẹn và trong niềm phó thác tuyệt đối vào bàn tay quan phòng đầy Lòng Xót Thương… Amen.

LI TH BY

“Bấy giờ đã gần tới giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ khắp mặt đất, mãi đến giờ thứ chín. Mặt trời ngưng chiếu sáng. Bức màn trướng trong Đền Thờ bị xé ngay chính giữa. Đức Giê-su kêu lớn tiếng: Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha”.(Lc 23,44-46)

Không một chút đắn đo, Chúa Giêsu trút cạn chính mình trong vòng tay Hiền Phụ. Những nhọc nhằn của phận người và lằn ranh cái chết nhường chỗ cho sự tự do của ân sủng. Những giọt lệ được lau khô, những nỗi đau bỗng chốc hóa bình an nhẹ nhàng.

Lời cầu nguyện sau cùng ấy không phải là tiếng thở dài của tuyệt vọng, nhưng là lời “xin vâng” trọn vẹn nhất của tình yêu. Từ máng cỏ Bê-lem đến đỉnh đồi Can-vê, cuộc đời Đức Giê-su là một hành trình phó thác liên lỉ. Nơi thập giá, trong thinh lặng của cái chết, Người mở ra cho nhân loại con đường sự sống: con đường của hiến dâng, của tín thác, của tình yêu đi qua đau khổ. Chúa đón nhận cuộc thương khó trong tận cùng của đau thương và tủi nhục. Nhưng đó không phải là sự nghiệt ngã của số phận hay sự tàn độc của con người; đó là sự vâng phục tuyệt đối trước Thánh ý và là hành động tự hiến, dấu chứng của một tình yêu cứu độ.

Phó thác không phải là trốn chạy, mà là can đảm ôm lấy thập giá trong từng nhịp sống đời thường: nơi những hy sinh thầm lặng, những bổn phận không tên, và cả những bất toàn của bản thân hay cộng đoàn. Đó là cuộc ‘tự hủy’ mỗi ngày cho cái tôi và những toan tính riêng tư, để thánh ý Chúa được nên trọn. Thế nhưng lạy Chúa, trước những biến cố, chúng con vẫn thường run sợ. Chúng con loay hoay tìm sự an toàn và né tránh đau khổ, mà quên mất rằng/ chính tại nơi thập giá, Ngài đang chờ đợi để thanh luyện chúng con.

Là những nữ tu Mến Thánh Giá, chúng con được mời gọi/ đặt trọn đời mình dưới ánh sáng Thập giá. Khi tự nguyện thốt lên: ‘Con tận tình phó thác đời sống con cho Hội dòng‘,  xin cho lời đoan hứa ấy không chỉ trên môi miệng, nhưng được hiện thực hóa trong từng nhịp sống của đời hiến dâng. Ước gì tiếng Xin Vâng được vang vọng trọn hảo/ nơi mỗi công việc và sứ mạng chúng con được sai đi. Bởi theo Chúa/ không chỉ là bước đi trong bình an, mà còn là can đảm ở lại với Ngài/ giữa những tối tăm của phận người, khi con đường phía trước mờ mịt và trái tim đã rệu rã.

Lạy Chúa, xin củng cố đức tin còn non yếu của chúng con, giúp chúng con biết buông bỏ ý riêng để trọn vẹn ký thác đời mình trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, như chính Ngài đã vẹn toàn phó thác trong giờ sau hết. Dưới chân Thập Giá, chúng con dâng trao tương lai của từng chị em trong Hội dòng, nguyện giúp chúng con luôn xác tín rằng: chính tình yêu của Đấng Chịu-Đóng-Đinh sẽ làm trổ sinh hoa trái cứu độ/ cho chúng con và cho toàn thể nhân loại. Amen

Học Viện



Bài viết khác


Suy Niệm Đàng Thánh Giá – Thứ Sáu Tuần Thánh

Lời nguyện mở đầu Lạy Chúa Giêsu, cùng với toàn thể Giáo Hội, chúng con hòa mình trong bầu khí linh thiêng của những ngày đỉnh cao Phụng Vụ Thánh/ để chiêm ngắm và cùng sống  mầu nhiệm Thập Giá. Con đường Chúa đã đi, mỗi chị em chúng con tự nguyện bước theo/ khi […]





Buổi Gặp Gỡ Tất Niên Yêu Thương Và Tràn Đầy Hy Vọng

Trong không khí rộn ràng của những ngày cuối năm Ất Tỵ, sáng Chúa Nhật ngày 08/02/2026, Ban Mục vụ Ơn gọi miền Bắc – Hội dòng Mến Thánh Giá Tân Lập, đã tổ chức buổi gặp gỡ Tất niên đượm tình thân cho các em tìm hiểu ơn gọi tại Cộng đoàn Bác Trạch. […]


Hãy Cho Đi Với Niềm Vui

Trong bầu khí rộn ràng chuẩn bị đón Tết Bính Ngọ, vào sáng ngày 07.02.2026, Hội Dòng hân hoan chào đón và tri ân sự hiện diện của Tổng Giám Đốc Ngô Thanh Minh cùng đông đảo anh chị em trong Tập đoàn GLOBELINK VIETNAM – đơn vị tài trợ đã cộng tác với Ban […]


HD MTG Tân Lập: Thánh Lễ Tạ Ơn Cuối Năm Với Giáo Xứ Tân Lập

Dịp Tất Niên là khoảnh khắc thật ý nghĩa, không chỉ để mỗi cộng đoàn, mỗi cá nhân nhìn lại hành trình đã qua, mà còn là cơ hội để mọi người nối kết và vun đắp tình thân thương. Trong tâm tình ấy, hằng năm, khi những ngày cuối năm âm lịch trở về, […]


Chị Em Miền Thái Bình: Tĩnh Tâm Tháng Và Sinh Hoạt Tất Niên Năm 2025

Trong tâm tình lắng đọng và tạ ơn dịp cuối năm Âm lịch 2025 cùng mừng đón xuân mới Bính Ngọ 2026, chị em Hội dòng Mến Thánh Giá Tân Lập miền Thái Bình đã quy tụ về Cộng đoàn Bác Trạch để tham dự ngày Tĩnh tâm tháng và sinh hoạt Tất niên từ […]


Hiệp Hội Tín Hữu Mến Thánh Gía Tân Lập: Xuân Hiệp Thông – Nghĩa Tình Tri Ân Trong Gia Đình Mến Thánh Giá

Trong bầu khí hân hoan và lắng đọng của những ngày chuẩn bị đón xuân mới, sáng Chúa Nhật ngày 01.02.2026, Ban Điều hành và đại diện các Nhóm Hiệp hội Tín Hữu Mến Thánh Giá Tân Lập (HHTHMTG) đã quy tụ về Nhà Mẹ Hội dòng để chúc Tết quý Bề trên và quý […]