Niềm Vui Tin Mừng, Niềm Vui Có Chúa (15.12.2024 Chúa Nhật III Mùa Vọng)

Ngày đăng: Tháng 12 15, 2024

Chúa nhật thứ 3 Mùa Vọng có một âm hưởng vui mừng hân hoan rất rõ, như chúng ta nghe từ hai Bài đọc I và II, cũng như Đáp ca. Đây không phải niềm vui ‘nhất thời’, kiểu như giờ ‘nghỉ giải lao’ hay khoảnh khắc ‘bồi dưỡng’ xen giữa một quá trình làm việc vất vả. Đúng hơn, âm hưởng niềm vui này muốn nhắc chúng ta về niềm vui nền tảng của đời sống đức tin, niềm vui ‘tứ thời’, bất luận hoàn cảnh nào trong đời sống, bởi đây là NIỀM VUI CÓ CHÚA và NIỀM VUI CỦA CHÚA!

Như trong sách Xô-phô-nia: “Hỡi thiếu nữ Sion, hãy cất tiếng ca! Hỡi Israel, hãy hoan hỉ! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy hân hoan và nhảy mừng hết tâm hồn! … Vua Israel là Chúa ở giữa ngươi, ngươi không còn sợ khổ cực nữa”… “Hỡi Sion, đừng sợ, tay ngươi sẽ hết rã rời! Chúa là Thiên Chúa ngươi, là Ðấng mạnh mẽ ở giữa ngươi, chính Người cứu thoát ngươi. Người hân hoan vui mừng vì ngươi. Người cảm động yêu thương ngươi, và vì ngươi, Người sung sướng reo mừng” (x. Xp 3,14-18a).

Đáp ca, trích từ sách Isaia, càng cô đọng ý nghĩa về ‘niềm vui có Chúa’: “Hãy nhảy mừng và ca ngợi, vì Ở GIỮA NGƯƠI CÓ Ðấng Thánh của Israel thật cao cả” (x. Is 12,2-3.4bcd.5-6).

Thánh Phaolô nhắc đi, rồi nhắc lại với các tín hữu Philip rằng hãy VUI LUÔN trong Chúa. Và dường như Phaolô đồng hoá niềm vui căn bản này với ‘đức hiền hoà’ và cảm nghiệm ‘bình an’: “Đức hiền hoà của anh em phải sáng tỏ trước mặt mọi người, vì Chúa đã gần đến. Anh em đừng lo lắng gì hết, nhưng trong khi cầu nguyện, anh em hãy trình bày những ước vọng lên cùng Chúa, bằng kinh nguyện và lời cầu xin đi đôi với lời cảm tạ. Và bình an của Thiên Chúa vượt mọi trí hiểu, sẽ giữ gìn lòng trí anh em trong Chúa Giêsu Kitô” (x. Pl 4,4-7).

Niềm vui tràn ngập như thế – từ các trang Thánh Kinh Cựu Ước sang đỉnh điểm của nó ở Tân Ước, với sự có mặt bằng xương bằng thịt của Con Thiên Chúa, là Chúa Giêsu – được Đức thánh cha Phanxicô xác nhận cách nhấn mạnh là NIỀM VUI TIN MỪNG (x. Evangelii Gaudium, các số 1-8). Chính vị giáo hoàng cũng nêu ‘niềm vui’ như một dấu hiệu của sự thánh thiện trong thời đại của chúng ta (x. Gaudete et exsultate, chương 4).

Nói cách khác, Kitô giáo là đạo của niềm vui. Đi đạo là vui. Ngay cả dù ở giữa buồn phiền và đẫm nước mắt, người Kitô hữu vẫn vui và bình an tận thâm sâu. Bởi niềm vui ở đây là tâm thế nền tảng, chứ không phải chỉ là ‘cảm giác trên bề mặt’ vốn dễ thay đổi rất nhanh theo tâm trạng và thậm chí tuỳ theo thời tiết và những gì xảy ra xung quanh bên ngoài…

Niềm vui có Chúa, vì thế, giả thiết và thách đố mỗi chúng ta cảm nghiệm sâu xa rằng ‘CÓ CHÚA’ là niềm vui. Biết Chúa, gặp Chúa, theo Chúa… là niềm vui! Nó khác với loại tâm thế trong đó người ta đi đạo, giữ đạo một cách nhăn nhó, ‘cực chẳng đã’, như một cái giá phải gắng trả để ‘mua’ thiên đàng đời sau! “Ồ, cái ông ấy sướng thật, được ăn chơi hưởng thụ cả đời, đến lúc gần chết mới theo đạo, và đi thẳng lên thiên đàng – ông ta được sướng cả đời này lẫn đời sau!” Đó là tâm thế của người có đạo, có Chúa mà… không vui!

Vậy thì chúng ta đâu có tin MỪNG mà loan báo? Làm sao đạo của mình có thể hấp dẫn những người chưa tin?… Đó là lý do tại sao ngay từ khi bắt đầu sứ vụ Phêrô, Đức Phanxicô đã chuyển tải cương lĩnh cho một cuộc canh tân Giáo hội trong Tông huấn đầu tay của ngài mang tựa đề ‘Niềm Vui Tin Mừng’. Trao Tin Mừng cho người khác, mà mình không vui cách thâm sâu, thì làm sao người ta tin?

Bài Tin Mừng hôm nay (x. Lc 3,10-18) không trực tiếp đề cập niềm vui, mà nêu câu trả lời của Gioan Tẩy giả cho câu hỏi của đám đông: “Chúng tôi phải làm gì?” Gioan không đề nghị bất cứ việc gì lớn lao, to tát. Gioan chỉ kêu gọi mỗi người làm các bổn phận hằng ngày của mình một cách tử tế. Soi chiếu ‘niềm vui Tin Mừng’ nói trên kia vào đây, chúng ta sẽ nhận được sứ điệp mà tuần thứ ba Mùa Vọng mời gọi mình: Không cần làm gì to tát cả, mỗi người chỉ cần VUI TƯƠI kiên nhẫn chu toàn các bổn phận đời thường của mình!

Đó là cách thuyết phục nhất để nói với mọi người rằng chúng ta có Chúa.

Lm. Lê Công Đức



Bài viết khác

Têphanô: Gắn Kết Với Chúa Giêsu Và Đầy Thánh Thần (21.04.2026 Thứ Ba Tuần III Phục Sinh)

Dân chúng không giấu diếm nguyện vọng cần một phép lạ cỡ Manna thời Mô sê trong sa mạc xưa, để họ tin vào Chúa Giêsu. Đây là cơ hội để Chúa Giêsu giới thiệu cho họ về chính Người là bánh bởi trời đích thực. “Chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh […]


Không Sợ, Vì Có Chúa Phục Sinh Và Có Thánh Thần! (18.04.2026 Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh)

Thiếu tổ chức, tức thiếu tính cơ chế, cộng đoàn nảy sinh những vấn đề – như ở đây các bà goá nhóm Hy lạp bị bỏ bê, không ai chăm sóc trong các bữa ăn huynh đệ. Thế là nhóm Phó tế được thiết lập chính thức. Cộng đoàn đã chọn bảy người ĐẦY […]


Thuộc Thần Khí Hay Thuộc Thế Gian? (16.04.2026 Thứ Năm Tuần II Phục Sinh)

“Ðấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất… Ðấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho Thần Khí vô ngần vô hạn”. Gioan Tẩy giả làm […]


Kiên Trung Rao Giảng Dù Bị Chống Đối (15.04.2026 Thứ Tư Tuần II Phục Sinh)

Đây là cốt lõi sứ điệp Kitô giáo, được Chúa Giêsu nêu ra trong cuộc chuyện của Người với Nicodemo: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài, để tất cả những ai tin ở Con của Ngài, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời”. Sứ điệp […]


Chúa Phục Sinh Là Trung Tâm Lịch Sử (09.04.2026 Thứ Năm Bát Nhật Phục Sinh)

Biến cố Chúa Giêsu Kitô, mà cao điểm là cái chết và sự sống lại của Người, có phải là một cái gì bất chợt xảy ra và chẳng cần liên quan gì đến câu chuyện dài trước đó? Không! Hoàn toàn không phải bỗng dưng đâu! Chỉ có một câu chuyện duy nhất của […]


Mọi Buồn Phiền Biến Thành Niềm Vui (08.04.2026 Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Chúa Giêsu đã sống lại! Đây là bản tin mấu chốt, là sự thật mấu chốt. Maria Mađalêna đã buồn phiền khóc lóc khi chưa nhận ra sự thật này, và đã tràn ngập niềm vui khi được Chúa Phục sinh tỏ mình ra… Nhóm mười một môn đệ cũng vậy… Và cũng vậy, câu […]


Can Đảm Làm Chứng Cho Tin Mừng Phục Sinh (06.04.2026 Thứ Hai Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Hãy để ý đoạn này trong Phúc Âm Mátthêu, chương 28: “Ðang khi các bà lên đường, thì mấy người lính canh vào thành báo tin cho các thượng tế biết tất cả những gì đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ lão, và sau khi đã bàn định, họ cho […]


Khắc Khoải (31.3.2026 Thứ Ba Tuần Thánh)

Ngày thứ Ba Tuần Thánh, Bài ca thứ 2 về Người Tôi Trung mở tầm sứ mạng ra thật rộng, thật xa, đến tận các bờ cõi trái đất và bao gồm tất cả các dân tộc: “Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta […]


Căng Thẳng Và Đương Đầu (30.3.2026 Thứ Hai Tuần Thánh)

Bước vào Tuần Thánh, ánh nhìn chúng ta ‘zoom’ vào sát hơn khuôn mặt và nội tâm của Chúa Giêsu, để từ việc chiêm ngắm Người, chúng ta hiểu và đồng cảm với Người hơn… Người tôi tớ trong Isaia là một mô tả về kinh nghiệm nội tâm của Chúa Giêsu. Thiên Chúa nâng […]


Sao Chúa Bỏ Con? (29.3.2026 Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Lá)

Chúng ta được dẫn nhập vào Trình thuật Thương Khó của Chúa Giêsu bằng 3 yếu tố: -Thứ nhất, hình ảnh Người Tôi Tớ Đau Khổ trong Isaia, với lời tự sự: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, không […]


Một Người Chết Thay Cho Dân (28.3.2026 Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay)

Có nhiều quốc gia, dân tộc, chủng tộc, màu da, ngôn ngữ, văn hoá… trên mặt đất này. Nhưng những khác biệt ấy tồn tại không nhằm để người ta chia rẽ, kỳ thị, loại trừ, mà nhằm để thúc đẩy mọi người xây dựng sự hiệp thông, hiệp nhất trong tình huynh đệ phổ […]


Chiêm Ngắm Chúa Giêsu Trong Khủng Hoảng (27.3.2026 Thứ Sáu Tuần V Mùa Chay)

Kinh nghiệm của ngôn sứ Giêrêmia giúp chúng ta hiểu kinh nghiệm của Chúa Giêsu trong tình hình ngày càng gay cấn với người Do thái. Đó là tình trạng bị rình rập, vây bủa, gài bẫy bởi các đối thủ đang rắp tâm hại mình. Giêrêmia thốt lên: “Tôi đã nghe nhiều người thoá […]