Một Suy Tư Về Mẹ Vô Nhiễm (08.12.2025 Thứ Hai Tuần II Mùa Vọng)
Ngày đăng: Tháng 12 8, 2025Ngày lễ Mẹ Vô Nhiễm, trình thuật từ sách Sáng thế bắt đầu bằng câu hỏi “Ngươi đang ở đâu?” Thiên Chúa hỏi Ađam ở đâu, vì ông cùng bà đang trốn trong bụi rậm. Ẩn trốn – vì xấu hổ! Và xấu hổ – vì đã làm điều gì đó không đúng, không tốt, không đẹp! Kinh nghiệm về tình trạng ‘trần truồng’ ở đây cũng là kinh nghiệm về tình trạng mình bất xứng với phẩm giá con người của mình, bất xứng với sự thật rằng mình đã được dựng nên theo ‘hình ảnh Thiên Chúa’ và ‘giống như Thiên Chúa’…
Chính vì thế, Thiên Chúa chất vấn. “Ngươi đang ở đâu?” cũng có nghĩa là: Tại sao ngươi đang ở đây, trong bụi rậm này? Điều gì trục trặc đã xảy ra? Ngươi đã làm gì?… Tuy Ađam thú nhận mình đã làm bậy, nhưng cũng ngay lập tức đổ trách nhiệm cho Eva. Còn Eva thì đổ cho con rắn. Ý thức là của mình, tự do là của mình, hành động là của mình, nhưng trách nhiệm thì gán cho kẻ khác, ngay cả gán cho con rắn! Xáo trộn, lộn xộn, rối tung lên và hư hỏng hết cả rồi…
Đó là tội nguyên tổ và hậu quả của tội nguyên tổ. Tất cả những ghi nhận trên đây cho ta thấy rõ ràng rằng tội nguyên tổ – và tội lỗi nói chung – là cái gì bất tất. Nó không được lập trình để xảy ra. Thiên Chúa không muốn nó. Sự việc nó xảy ra hoàn toàn là một tai nạn do con người lạm dụng ý chí tự do của mình.
Tội lỗi vốn là điều bất tất, là tai nạn. Vậy điều gì mới được Thiên Chúa muốn và lập trình? Điều gì mới ổn, mới OK? Trả lời: chính là tình trạng tinh tuyền, thánh thiện! Như thánh Phaolô khẳng định trong Thư Êphêsô: “Trong Đức Kitô, Thiên Chúa đã chọn ta trước khi tạo thành vũ trụ, để ta trở nên tinh tuyền thánh thiện nhờ tình thương của Ngài… để ta hằng ngợi khen ân sủng rạng ngời”…
Nhận thức rằng tội lỗi vốn bất tất, và nhận thức rằng Thiên Chúa từ đời đời đã chọn ta để ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, chúng ta có thể có một ý niệm nào đó về đặc ân Vô nhiễm Nguyên tội của Đức Trinh Nữ Maria. Thiên Chúa, Đấng không bao giờ mất quyền kiểm soát, đã gìn giữ Mẹ theo đúng như Ngài lập trình, cho kế hoạch của Ngài.
Vì thế, thiên sứ Gabriel trong lời chào của mình đã gọi Mẹ là “Đầy Ân Sủng”! Với con người, Thiên Chúa trước hết là Ân Sủng; đầy Ân Sủng nghĩa là đầy Chúa. Nghĩa là: nơi Đức Maria không có chỗ nào mà không có Chúa, không một kẽ hở nào, không một góc nào bị chiếm bởi thứ gì khác ngoài Chúa. Chỉ một mình Chúa chiếm lấy và tràn ngập cả con người và đời sống của Mẹ là nữ tỳ Ngài.
Đó là mầu nhiệm để ta chiêm ngắm và tạ ơn. Đó cũng là nguồn cảm hứng và tiếng gọi để ta định hướng chân trời đi tới, trong ơn cứu chuộc của Chúa Giêsu Kitô, con của Mẹ và là niềm Hy Vọng của chúng ta. Một lần nữa, lời thánh Phaolô nhắc chúng ta: “Trong Đức Kitô, cả anh em nữa, một khi đã tin, anh em được đóng ấn Thánh Thần… để nên lời ngợi ca cho hiển vinh danh Thiên Chúa”!
Mừng Mẹ Vô Nhiễm, như vậy, rốt cuộc cũng là mừng tiếng gọi nên thánh dành cho tất cả chúng ta.
Lm. Lê Công Đức

