Lạc Đà Chui Qua Lỗ Kim Còn Dễ Hơn (20.08.2024 Thứ Ba Tuần XX Thường Niên)
Ngày đăng: Tháng 8 20, 2024Có lẽ Chúa Giêsu nén tiếng thở dài khi nhìn người thanh niên kia “buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải”… Rồi Chúa quay lại với các môn đệ, đúc kết câu chuyện ấy bằng cảnh báo này: “Thầy bảo thật anh em, Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời. Thầy còn bảo anh em rằng: Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời”… Nói cách khác, khó đến mức gần như không thể!
Ơ, không phải chúng ta thích giàu, và phấn đấu để giàu và giàu hơn… đó sao? Lời tuyên bố của Chúa Giêsu như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt chúng ta! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời!
Các môn đệ – lúc này cũng đã siêu thoát và từ bỏ kha khá rồi – mà vẫn giật mình, thốt lên: “Vậy thì ai có thể được cứu?”… Và Chúa trả lời: “Đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể”. Nghĩa là, phải nhờ quyền năng Chúa, nhờ ơn Chúa, thì người giàu có mới vào Nước Trời được. Cái ‘không thể’ trở thành ‘có thể’.
Câu hỏi bật ra ở đây là ‘CÁCH NÀO’. Bằng cách nào mà người giàu có thể vào Nước Thiên Chúa? Thiết tưởng có hai cách:
Một là, bán hết của cải, bố thí cho người nghèo, rồi đi theo Chúa Giêsu, như điều Người đề nghị với chàng thanh niên kia… Theo cách này, người ta không còn giàu nữa, hay chỉ giàu ‘của cải trên trời’ mà thôi.
Hai là, có của mà như không có, không xem mình là chủ nhân cuối cùng, nhưng chỉ là ‘người quản lý’, sử dụng của cải hoàn toàn theo ý Chúa… Theo cách này, người ta tự do, bình tâm, chứ không quyến luyến bất cứ gì. Như thánh Phao lô: “xem mọi sự là rơm rác”… và “ai có vợ, hãy ăn ở như không có; những ai than khóc, hãy ăn ở như không than khóc; những kẻ hân hoan, hãy ăn ở như không hân hoan; những người mua sắm, hãy ăn ở như không có gì; những ai dùng sự đời này, hãy ăn ở như không tận hưởng, vì chưng bộ mặt thế gian này đang qua đi.”
Xem ra cách thứ nhất trên kia nói chung chỉ khả dụng đối với người đi tu. Còn đại đa số tín hữu sống giữa đời thì… học tinh thần và thái độ siêu thoát theo cách thứ hai! Vả chăng, đoạn thư Phao lô ấy được dùng trong Phụng vụ ngày Mồng Một Tết của người Công giáo Việt Nam đấy.
Phê rô nói Thầy ơi chúng con bỏ hết để đi theo Thầy đây, vậy sẽ được gì… Chúa Giêsu trả lời rằng sẽ được gấp trăm và ‘sự sống đời đời’… Nhiều linh mục tu sĩ có thể làm chứng cho cái ‘gấp trăm’ này. Không nhà riêng, không đất, không sổ đỏ sổ hồng, không ô tô, không tivi tủ lạnh, không vợ/chồng con cái, không rất nhiều thứ khác nữa… nhưng vẫn sống, vẫn ăn, vẫn thở, vẫn đi lại, vẫn làm việc, vẫn vui tươi thanh thoát như chim trời cá nước mỗi ngày!…
Dĩ nhiên, tinh thần siêu thoát và nghèo khó theo Tin Mừng không chỉ được kỳ vọng ở các cá nhân mà còn ở cả những tập thể nữa. ‘Một Giáo hội nghèo của người nghèo’, đó là điều mong ước của Đức thánh cha Phan xi cô và của nhiều giám mục hôm nay (CELAM, FABC, vân vân…). Và một Giáo hội nghèo ắt hẳn giả thiết các giáo phận, giáo xứ, dòng tu, hiệp hội… nghèo, theo nghĩa không đặt sự an toàn của mình nơi của cải và các phương tiện vật chất!
Ta có hình dung được không, và ta có dám không?
Lm. Lê Công Đức

