Không Được Giết, Không Được Giận, Không Được Loại Trừ Người! (01.03.2024 Thứ Sáu Tuần II Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 2 29, 2024“Nào anh em, chúng ta hãy giết nó…”
Lời hô hào đầy cuồng nộ ấy là của những tên tá điền sát nhân trong câu chuyện kể của Chúa Giêsu. Chính lời ấy cũng được nghe giữa các anh em con nhà Gia cóp khi họ tiến hành âm mưu sát hại Giuse. Trong cuộc khổ nạn của mình, ngôn sứ Giêremia đã nghe lời này ầm ĩ xung quanh mình. Và cũng lời này sẽ bao vây Chúa Giêsu – khi thì rầm rì trong nội bộ giới biệt phái kinh sư và những người lãnh đạo Do thái, khi thì cuồng nhiệt và công khai giữa đám đông như xảy ra trước sân dinh Tổng trấn Phi la tô.
“Nào anh em, chúng ta hãy giết nó…” Đó là điểm tới, khi mà lòng ghen tị và hận thù của con người sôi trào lên tột đỉnh. Đó là mù quáng, là bóng tối… Bởi ánh sáng thì ở hướng này, và chỉ ở hướng này mà thôi: NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC GIẾT NGƯỜI!
Nhưng dù sự dữ lộng hành và thao túng người ta đến mấy… dù người vô tội/công chính có bị dập vùi đến mấy… thì Thiên Chúa vẫn kiểm soát tình hình. Ngài không thua. Ngài vẫn rút ra được những điều tốt lành từ những tệ hại nhất của con người. Thiên Chúa luôn giữ quyền nói tiếng nói cuối cùng. Và ta thấy, Giuse bị bán đi ấy sẽ trở thành chiếc phao cứu sinh cho cả nhà – để tác giả Thánh vịnh 104 có thể nức lòng kêu lên: “Các ngươi hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm”.
Điều kỳ diệu Thiên Chúa làm trong câu chuyện Giuse bị bán đứng cũng chỉ là sự báo trước điều kỳ diệu vĩ đại nhất mà Thiên Chúa làm qua câu chuyện thập giá Chúa Giêsu. Ở đây không chỉ là một gia đình hay một dân tộc được cứu sống trong sự sống hữu hạn đời này – mà là tất cả mọi người, mọi dân tộc được cứu sống cho sự sống vĩnh cửu đời sau!
Tưởng khỏi phải nói rằng việc Thiên Chúa kiểm soát tình hình và rút ra điều tốt lành từ sự dữ của con người không hề biện minh chút nào cho sự dữ ấy. Giết người luôn luôn là sự dữ chống lại Thiên Chúa. Thậm chí Chúa Giêsu, Đấng kiện toàn Lề Luật, còn quyết liệt tuyên bố rằng giận người, mắng chửi người cũng không hề ít nghiêm trọng hơn giết người!
Thế mà lịch sử Giáo hội làm chứng rằng các Ki tô hữu, môn đệ của Chúa Giêsu, từng reo hò “Nào anh em, chúng ta hãy giết nó” biết bao lần, thậm chí nhân danh chính Chúa mà làm như thế!
Song đó không chỉ là chuyện quá khứ, của ‘thánh chiến’, của Toà Điều Tra… mà vẫn có thể là chuyện rất thời sự trong hiện tại, khi chúng ta nhân danh ‘bảo vệ Chúa’ mà hung hăng loại trừ những anh chị em nào đó của mình, chỉ vì ta nghĩ họ là người tội lỗi, là con chiên lạc!
Lm. Lê Công Đức

