Hãy Nhân Từ… Hãy Tha Thứ…(02.3.2026 Thứ Hai Tuần II Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 3 2, 2026“Lạy Chúa, chúng con đã phạm tội, đã làm điều gian ác” (x. Đn 9,4b-10)… “Lạy Chúa, xin không cứ tội chúng con mà xét xử” (x. Tv 102)…
Những lời kêu cầu thống thiết này của Giáo hội trong Mùa Chay dường như đang bị trêu ngươi bởi các cuộc xung đột bùng nổ dữ dội giữa liên minh Israel-Mỹ và Iran. Cỗ máy chiến tranh như thể đang tự hành, hung hăng leo thang, lăm le vượt ngoài sự kiểm soát của lương tri con người. Những thiện chí và nỗ lực hoà bình ngày càng trở nên lạc lõng.
Nhưng đây là lúc chính chúng ta càng phải kêu lên: “Lạy Chúa, chúng con đã phạm tội, đã làm điều gian ác”. Chính chúng ta! Bởi những gì chúng ta trông thấy – như những quả đạn rocket lao vun vút kia và những cột khói bốc lên ngùn ngụt từ các mục tiêu bị tàn phá kia – chỉ là phần ngọn của vấn đề. Gốc rễ của chiến tranh, mọi cuộc chiến tranh, nằm ở chỗ khác, nó ở ngay trong lòng chúng ta. Chiến tranh là sự bộc lộ ra bên ngoài những xung đột trong chính tâm hồn người ta! Thế giới này không thể hết chiến tranh nếu chính chúng ta không vãn hồi được sự bình an sâu xa trong lòng mình. Mà bình an thì không ở chung với sợ hãi/ tội lỗi/ tà tâm/ gian ác/ bất bao dung…!
Khi các phe đang điên cuồng nã rocket lên đầu nhau bất chấp tất cả, thì lời Chúa Giêsu vẫn thúc bách chúng ta là các môn đệ Người: “Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. Anh em đừng xét đoán… Anh em đừng lên án… Anh em hãy tha thứ… Anh em hãy cho… Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy…” (x. Lc 6,36-38).
Nhân từ, tha thứ, hoà bình… là những từ ngữ bị nhiều người trong thế giới hôm nay cho là xa xỉ và vô nghĩa. Nhưng nếu con cái Chúa mà quay lưng lại với tinh thần ấy thì có còn thực sự là con cái Chúa nữa không? Chúng ta mau mắn cầu nguyện cho hoà bình thế giới mỗi khi nghe nổ ra một cuộc chiến tranh mới… Chúng ta cảm thấy bất lực trước đà chạy đua vũ trang giữa các quốc gia… và bất lực ngay cả về việc hình dung một giải pháp hoà bình bằng con đường phi bạo lực cho một xung đột cụ thể vốn rất phức tạp nào đó…!
Nhưng đừng quên, tất cả chúng ta, tại nơi chốn của mình và trong điều kiện thực tế của mình, đều luôn có thể làm một điều gì đó chứ không bất lực, đều có thể làm gì đó cụ thể để xây dựng hoà bình thế giới chứ không chỉ là cầu nguyện suông. Chúng ta có thể sống nhân từ như Cha trên trời là Đấng nhân từ! Chúng ta có thể thứ tha vô điều kiện và vô giới hạn! Chúng ta có thể từ chối nói những lời xúc phạm và gây tổn thương người khác – như hình thức chay tịnh mà Đức thánh cha Lê ô khuyến dụ chúng ta trong Mùa Chay này…!
Vì hoà bình thế giới phải bắt đầu từ ngay đây, nơi chốn của tôi, trong cộng đoàn của tôi! Chính xác hơn nữa, hoà bình thế giới phải bắt đầu được xây dựng từ trong tâm hồn tôi!
Lm. Lê Công Đức

