Được Cứu Để Tự Do, Được Tự Do Để Rao Giảng Và Làm Chứng (30.4.2025 Thứ Tư Tuần II Phục Sinh)
Ngày đăng: Tháng 4 30, 2025Ngày 30 tháng 4, trước đây thường gọi là ngày ‘giải phóng miền nam’, nhưng hiện nay ta thường nghe những cụm từ khác hơn, chẳng hạn, ‘kết thúc chiến tranh’, ‘thống nhất đất nước’ – vì có một số lý do làm cho cách gọi kia ngày càng bị chất vấn… Hôm nay, các tông đồ bị bắt và tống giam rất kỹ, nhưng được giải phóng một cách ngoạn mục. Tuy nhiên, cả ở đây, hai tiếng ‘giải phóng’ cũng không nói lên được điều cốt yếu trong thực tế…
Bởi các tông đồ được giải phóng khỏi ngục tù không phải để trốn tránh đi đâu đó cho an toàn, mà để vào đền thờ và công khai giảng dạy dân chúng (khỏi phải nói, công khai giảng dạy như thế thì việc bị bắt lại và bị tống giam là điều rất bình thường và hiển nhiên!) Vâng, mục đích của việc thiên thần mở cửa ngục và đưa các tông đồ ra ngoài, đó là để các ông rao giảng! Rao giảng về Chúa Phục sinh là việc vô cùng khẩn thiết. Về sau, thánh Phaolô sẽ tuyên bố phải rao giảng Chúa Giêsu Kitô lúc thuận cũng như lúc nghịch, và “khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”!
Không phải “khốn cho tôi vì tôi bị giam trong ngục tù”, mà “khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô”! Sự giải phóng đích thực chỉ có khi người ta tự do rao giảng/ làm chứng cho Chúa Phục sinh. Không ở trong Chúa, thì dù ở đâu người ta cũng là nô lệ, cũng bị giam giữ cách nào đó, chứ không có tự do thực sự.
Và rao giảng Chúa Giêsu chết và sống lại chính là rao giảng tình yêu thương xót của Thiên Chúa, điều đã được chính Chúa Giêsu nói với ông Nicôđêmô: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một”… Thiên Chúa ban Con Một! Chúng ta vừa mới tuyên xưng điều này trong lời loan báo Exsultet Canh thức Phục sinh: “Để cứu đầy tớ, Thiên Chúa đã thí nộp chính Con yêu!”
Chúng ta được cứu, được giải phóng để trở thành tự do, đó là nhờ việc Thiên Chúa ban/ thí nộp Con Một của Ngài. Vì thế, sự tự do của chúng ta là để rao giảng và làm chứng về tình yêu đến mức ‘thí nộp Con Một’ ấy của Thiên Chúa!
Lm. Lê Công Đức

