Chúa Nhật Lòng Chúa Xót Thương (07.04.2024 )
Ngày đăng: Tháng 4 6, 2024Câu chuyện về Tông đồ Tôma là một trong các câu chuyện về Chúa Phục sinh hiện ra. Riêng ở đây có đặc nét là việc Tôma đòi trực tiếp kiểm tra các dấu vết thương tích của Chúa, và được Chúa đáp ứng. Những dấu thương tích ấy, nhất là dấu đâm thủng ở cạnh sườn, thấu tim, có lẽ là hình ảnh gợi cảm hứng cho việc chọn Chúa Nhật 2 Phục sinh hôm nay làm ngày Chúa Nhật của Lòng Chúa Thương Xót! Ngoài ra, Đức thánh cha Phan xi cô còn tập chú vào thái độ của Chúa Phục sinh: Tôma cứng cỏi, cự tuyệt, đề kháng trước lời chứng của các anh em môn đệ; nhưng Chúa Giêsu không chấp, Người không một lời trách cứ Tôma, thay vào đó chỉ có nhân hậu, khoan dung và trìu mến: “Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin” (x. Ga 20,19-31).
Dấu vết thương tích của Chúa, nhất là ở cạnh sườn, là ‘hình ảnh’ của lòng thương xót, được nói đến trong Thư 1Ga qua ‘nước’ và ‘máu’. Chúa Phục sinh đã chiến thắng, những kẻ thuộc về Người cũng tham dự vào chiến thắng này – và đoạn Thư của thánh Gioan nêu rõ đó là chiến thắng bằng nước và máu, tức là chiến thắng bằng lòng thương xót! (x. 1Ga 5,1-6). Quả thật, Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi trao ban Con Một (Ga 3,16), trao ban dứt khoát qua cái chết và những giọt máu giọt nước cuối cùng của Người Con đổ xuống.
Đứng trước tình yêu thương xót lớn lao lạ lùng ấy của Thiên Chúa, mà nếu ta muốn ‘cảm giác’, thì có thể nhập vai Tôma để khe khẽ đặt bàn tay của mình vào chỗ vết thương nơi cạnh sườn Chúa. Và ta thốt lên: “Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì lòng thương xót của Người muôn thuở”! (x. Đáp ca, Tv 117).
Cảm nghiệm lòng Chúa thương xót, như Tôma, như các Tông Đồ, và như cộng đoàn tín hữu thuở ban đầu, thì chúng ta không thể không sống và thi thố lòng thương xót cho anh chị em, và cho mọi người. Đây chính là ý nghĩa của bức tranh cộng đoàn tuyệt đẹp được sách Công vụ mô tả:
“Lúc bấy giờ tất cả đoàn tín hữu đông đảo đều đồng tâm nhất trí. Chẳng ai kể của gì mình có là của riêng, song để mọi sự làm của chung… Hết thảy đều được mến chuộng. Vì thế, trong các tín hữu, không có ai phải túng thiếu. Vì những người có ruộng nương nhà cửa đều bán đi và bán được bao nhiêu tiền thì đem đặt dưới chân các tông đồ. Và người ta phân phát cho mỗi người tuỳ theo nhu cầu của họ.” (x. Cv 4,32-35).
Đó là bức tranh của sự QUAN TÂM, tên gọi khác của ‘lòng thương xót’. Khi giảng Các Mối Phúc trong Bài giảng Trên Núi, Chúa Giêsu nói: “Phúc cho ai thương xót người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương”. Chúng ta vẫn có thể nói: Phúc cho ai thực sự cảm nghiệm mình được Thiên Chúa xót thương, vì họ sẽ biết thương xót người! Ước được như vậy!
Lm. Lê Công Đức

