Chúa Của Mọi Người, Và Chúa Ở Phía Bất Ngờ! (24.3.2025 Thứ Hai Tuần III Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 3 23, 2025Syria và Israel là hai vương quốc không thân thiện thời đó. Chuyện chính trị quân sự hai bên kèn cựa nhau, phản ánh trong tương quan và cách giao tiếp giữa các nhân vật lãnh đạo. Xảy ra là tướng Naaman của Syria bị bệnh phong cùi. Uy nghi lẫm liệt mạnh mẽ là thế, nhưng dính căn bệnh này thì ngoài tầm giải quyết. Và Chúa đã dùng một cô bé nữ tỳ người Israel để mách với bà chủ là vợ Naaman về cách chữa trị phong cùi cho tướng công. Chuyện vòng vo, cuối cùng Naaman được chữa lành bằng một cách thức đơn giản lạ lùng, ngoài sức tưởng tượng của chính ông.
Ta thấy cách Chúa làm như trêu ngươi khả năng suy nghĩ và hành động của con người, ngay cả những con người thông minh và quyền lực nhất. Qua tất cả, Thiên Chúa đã biểu lộ tình thương và uy quyền của Ngài, không loại trừ người ngoại bang như Naaman. Thiên Chúa không chỉ là Thiên Chúa của Israel, mà là Thiên Chúa của mọi người, mọi dân tộc!
Sự thật này được Chúa Giêsu nhắc lại, cùng với chuyện về Êlia đem ân phúc của Thiên Chúa đến cho một bà goá ở Sarepta, để lưu ý những người Do thái đồng hương rằng họ đừng ỷ lại, đừng tưởng duy chỉ sự việc mình là dân được Chúa chọn thì đã đủ bảo đảm mọi sự ổn cho mình, đừng tưởng mình là ‘dân riêng’ của Chúa thì có nghĩa rằng Chúa là ‘Chúa riêng’ của mình! Không. Nếu họ không khiêm tốn, cởi mở đón nhận chính Chúa và thông điệp của Chúa ở phía bất ngờ, thì rất có thể họ sẽ bắt hụt, trong khi những người ‘ngoài’ mà thành tâm thiện chí sẽ không bắt hụt.
Naaman đã từng xem thường đề nghị ‘như giỡn’ của tiên tri Êlisêo, tắm bảy lần ở sông Giođan, nhưng ông đã được khuyến khích nghĩ lại và đã làm theo. Những người Do thái đồng hương của Chúa Giêsu cũng xem thường Giêsu vì đối với họ thì Giêsu quá thường, họ quá biết rõ. Chính họ cũng tin vào cái mặc định “ở Nadaret này thì có gì hay ho”…
Hẳn Chúa Giêsu phiền lòng lắm nên mới nói thẳng ‘sự thật mất lòng’ với những người đồng hương Nadaret… Và Người phải trả giá. Niềm tự hào, tự mãn của họ bị động chạm nặng nề. Tất cả họ phẫn nộ, họ đứng dậy, đẩy Người ra khỏi thành và dẫn Người đến một triền đồi, để xô Người xuống vực!
Thật đáng tiếc biết bao! Nhưng lòng tự tôn cao ngút trời như vậy thì làm sao mà nhận ra Chúa ở chỗ quá bất ngờ! Chúng ta cũng vậy, phải coi chừng kẻo bắt hụt Chúa và thậm chí loại trừ Chúa… bởi lòng tự tôn, bởi thói kiêu ngạo xem thường người khác.
Lần này Chúa Giêsu lách qua giữa họ mà đi, nhưng cuối cùng, họ cũng đưa được Chúa Giêsu lên cây thập giá!
Lm. Lê Công Đức

