Cảnh Giác: Các Ông Tìm Tôn Vinh Lẫn Nhau… (14.03.2024 Thứ Năm Tuần IV Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 3 13, 2024Chúa Giêsu gặp sự chống đối liên tục, ngay cả sự ủ mưu thanh toán Người… Trong tình trạng bị ‘lên thớt’ như vậy, Người không tìm cách thoát hiểm cho mình, mà mối quan tâm chính vẫn là cố gắng khai thông tâm trí cho những kẻ đang mù quáng chống lại Người. Đây là cảm thức sứ mạng (sense of mission)!
Ở đây ta thấy Chúa Giêsu kiên nhẫn và ôn tồn phân giải sự thật để làm công việc khai thông đó. Người nêu một loạt các lời chứng về Người: chứng của Gioan Tẩy giả, vị ngôn sứ có uy tín trên họ; chứng của Sách Thánh, mà đối với họ là thánh thiêng; chứng của Mô sê, khuôn mặt là tượng đài trong lịch sử tôn giáo và dân tộc của họ; cả chứng của Chúa Cha nữa! Nhưng tất cả các lời chứng ấy đều cách này cách khác không đi vào và phát huy kiến hiệu được nơi họ.
Chúa Giêsu dẫn một CHỨNG đặc biệt, chứng cuối cùng, là chính các việc làm của Người – như ngày nay ta thường gọi là “chứng tá đời sống” (witness of life): “Ta có một bằng chứng hơn chứng của Gioan: vì công việc Chúa Cha đã giao cho Ta hoàn thành, là chính công việc Ta đang làm. Các việc đó làm chứng về Ta rằng Chúa Cha đã sai Ta”.
Nhưng rất tiếc là cả ‘bằng chứng sống’ này cũng… vô hiệu đối với họ!
Tại sao vậy? Tại sao những lời chứng mạnh nhất được huy động mà vẫn không xuyên thấu được tâm trí của giới lãnh đạo Do thái đương thời, và cả đám đông dân chúng nữa? Tại sao họ có tất cả những phương tiện cần thiết – như lịch sử, các tổ phụ, lề luật, lời hứa, các ngôn sứ, Thánh Kinh, truyền thống, và chính Chúa Giêsu – mà họ vẫn bắt hụt, để vuột mất Đấng Cứu Độ mà họ vẫn mơ hồ ngóng trông?
Câu trả lời được chính Chúa Giêsu nêu rõ: Họ bắt hụt quà tặng cứu độ dành cho họ, chỉ vì họ tìm “tôn vinh lẫn nhau mà không tìm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất!” Chúng ta, nhất là những người ‘làm việc’ bên trong đời sống Giáo hội, cần phải ghi tâm khắc cốt và hết sức cảnh giác cái lý do này. Bởi vì THẬT NGUY HIỂM việc “tôn vinh lẫn nhau mà không tìm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất!”. Khi ta tôn vinh lẫn nhau mà không tìm vinh quang Thiên Chúa, thì đó là ta qui chiếu về chính mình (self-reference), ta dính bẫy của tính ‘thế tục thiêng liêng’ (spiritual worldliness), Thiên Chúa trở thành dụng cụ chứ không phải là cứu cánh, và Chúa Giêsu sẽ trở thành sự quấy rầy không chịu nổi – đến mức ta lại sẽ đóng đinh Người lên thập giá!…
Thật là nguy hiểm chết người! Vì thế, ta cần thành thực nghiêm xét xem mình có đang DÙNG Thiên Chúa để tôn vinh chính mình và tôn vinh lẫn nhau không? Trong những việc nào, những lãnh vực nào? Xin Chúa giúp chúng ta nhận ra và hoán cải – để chỉ tìm vinh quang Thiên Chúa mà thôi. Ad majorem Dei gloriam!
Lm. Lê Công Đức

