Êm đềm lắng đọng lặng nghe
Noi gương Đức Mẹ trọn bề cảm thông
Cùng theo chân Mẹ hợp lòng
Tham gia sứ vụ-hiệp thông-hiệp hành
Tháng mười dâng Mẹ lòng thành
Hướng về Giáo hội vô vàn quan tâm
Mẫu gương nơi Mẹ âm thầm
Người thân ruột thịt thành toàn ý Cha
Ai người thân thiết ruột rà
Làm theo mệnh lệnh của Cha trên trời
Giêsu chỉ khắp mọi người
Là anh, chị, mẹ là nơi thân tình
Mẹ thường phục vụ hết mình
Mẫu gương thăm viếng hành trình đường xa
Mẹ người phụ nữ mặn mà
Ân cần giúp đỡ, thật thà, tín trung
Mẹ tôi luôn sống Tin Mừng
Làm theo ý Chúa, bao dung dịu dàng
Đường đi nước bước nhẹ nhàng
Và luôn sẵn ứng, sẵn sàng lắng nghe
Tâm hồn thao thức thuộc về
Chăm chuyên suy ngắm, say mê nguyện cầu
Lòng con yêu Mẹ thẳm sâu
Ca khen danh Mẹ nhiệm mầu Mân côi
Mẹ ơi! Đã đến tháng mười
Đoàn con lần hạt vâng lời Mẹ liên.
Anna Đào
THÁNG MÂN CÔI
Tháng mười kính nhớ Mẹ Mân Côi
Ngàn hoa khoe sắc đua nhau nở
Gọi nhau kết thành chuỗi Mân Côi
Bảy sắc cầu vồng dưới chân Mẹ
Toả ngát hương trời sắc bao la
Mẹ đẹp lung linh ngàn hoa sắc
Dưới trần hoa đẹp sánh sao bằng
Nữ Vương Thiên Quốc đều bái phục
Ma-ri-a! Mẹ đầy ơn phúc
Chúng con xin kính chào Nữ Vương
Mẹ Thiên Quốc Mẹ của nhân loại…
Tháng mười đã về con nguyện ước
Đọc thêm kính mừng Ma-ri-a
Ngợi khen Mẹ diễm phúc tuyệt vời
Thánh Ma-ri-a Mẹ Chúa Trời
Cầu cho chúng con kẻ tội lỗi
Biết sám hối ăn năn đền tội
Để cứu lấy mình và mọi người
Tôn sùng Trái Tim Mẹ thẳm sâu
Cải thiện đời sống từng giây phút
Như xưa tại làng Fa-ti-ma
Mẹ nhắn nhủ với ba trẻ nhỏ
Hãy năng lần hạt chuỗi Mân Côi
Và Tôn Sùng Trái Tim của Mẹ
Bỏ mọi đam mê thành Thánh Thiện.
Đất nước con sẽ được bình yên
Mọi xấu xa sẽ bị diệt trừ
Kế hoạch quỷ vương sẽ tan biến
Nếu các con lần chuỗi Mân Côi
Trái Tim Mẹ sẽ thắng tất cả
Hỡi các con bé nhỏ của Mẹ
Hãy hy sinh đời sống cõi trần
Mẹ luôn đồng hành các con
Trên mọi nẻo đường ở trần thế
Hãy an vui tiến bước cùng Mẹ
Đừng sợ chi có Mẹ ở cùng
Khi gặp khó lần chuỗi nhé con!
Mọi khó khăn sẽ vội tan biến
Vì có Mẹ đồng hành dương gian
Chỉ cần con hãy năng lần hạt
Đời sống con sẽ được cải thiện
Tâm hồn con sẽ được an vui
Vì có Chúa ở cùng luôn mãi
Mẹ sẽ xin cùng Chúa cho con
Đến cuối đời hưởng phúc Thiên Đàng.
– Hoa Hồng-
Khi đã sáng tạo tất cả, Thiên Chúa dựng nên con người và trao cho con người quyền cai quản công trình của Chúa. Con người ‘có nam có nữ’, theo như câu chuyện thật thâm thuý thuở ban đầu. A-đam cô đơn, nghĩa là thấy thiếu thiếu nơi mình, cảm nhận một khát vọng cần được lấp đầy. Ông ngủ. Thiên Chúa lấy xương sườn của ông, làm thành E-va, và đem trao cho ông. A-đam thốt lên: “Bây giờ đây xương bởi xương tôi và thịt bởi thịt tôi. Người này sẽ được gọi là người nữ, vì bởi người nam mà ra”… (x. St 2,18-24).
Con người là một, trở thành hai – và là hai, nhưng trở nên một! Điều này cũng cho thấy con người là ‘hình ảnh’ và ‘giống như’ Thiên Chúa, Đấng là ‘một’, đồng thời là ‘nhiều’. Hôn nhân của người nam và người nữ, được Thiên Chúa thiết lập cùng với việc tạo dựng con người, hôn nhân ấy có phẩm giá và sứ mạng diễn tả mầu nhiệm sâu xa và nền tảng của Thiên Chúa như thế, do đó “loài người không được phân rẽ”! (x. Mc 10,2-12).
Theo thống kê hiện nay ở Việt Nam, cứ 4 cặp đăng ký kết hôn thì có một cặp ly hôn, tỉ lệ là 25%. Ở Mỹ thì tỉ lệ này còn cao hơn nữa: 42%! Ly hôn dù có lan tràn và được xem là ‘chuyện thường tình’ đến mấy, thì đó vẫn là lỗi, là sai hỏng. Vấn đề ly hôn rất phức tạp, không dễ phân tích và kết luận lỗi một cách đơn giản, bởi đây không chỉ là vấn đề của các cá nhân hay gia đình, mà còn là vấn đề của cộng đồng, của xã hội và Giáo hội. Điều thiết yếu là không được xem ly hôn như chuyện bình thường, tức xem hôn nhân như trò đùa. Hôn nhân của người Kitô hữu càng phải được nhìn một cách nghiêm túc, không thua kém so với cách ta nhìn các ơn gọi linh mục và tu sĩ. Chúng ta đang chuẩn bị hôn nhân cho các bạn trẻ như thế nào? Và đang nâng đỡ các gia đình trẻ ra sao?…
Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa làm người, Người không kết hôn nhưng cũng không xa lạ với thực tại hôn nhân và gia đình. Người hiểu thân phận con người. Người “không hổ thẹn gọi chúng ta là anh em”. Bằng cuộc khổ nạn, Người đã chết thay và đem ơn thánh hoá cho tất cả chúng ta (x. Dt 2,9-11). Nói cách khác, Chúa Giêsu hiểu phẩm giá và những thử thách trong ơn gọi của những người vợ người chồng, và Người ban ân sủng từ cuộc tử nạn và phục sinh của Người. Ngày hôm nay Người vẫn biết rõ nạn dịch ly hôn nơi chúng ta, và Người vẫn xác nhận rõ với chúng ta rằng “điều Thiên Chúa đã liên kết, loài người không được phân ly”!
Con người yếu đuối bất lực, nhưng ân sủng của Thiên Chúa không bao giờ thiếu. Chúng ta cầu nguyện cho tất cả anh chị em sống đời hôn nhân, gia đình, đặc biệt cho các hôn nhân đã đổ vỡ hay đang trong nguy cơ đổ vỡ… được có đủ ơn Chúa để được củng cố và chữa lành!
Lm. Lê Công Đức
Ơn gọi nào cũng khởi đi từ chính Thiên Chúa, dù là ơn gọi thánh hiến hay ơn gọi hôn nhân gia đình. Sách GLHTCG điều 1604 viết rằng: “Thiên Chúa, Đấng tạo dựng con người vì tình yêu, cũng đã kêu gọi họ đến tình yêu, đó là ơn gọi nền tảng và bẩm sinh của mọi nhân vị”. Chúa mời gọi tất cả mọi người dù sống trong bậc sống nào cũng hãy sống thật tròn đầy và ý nghĩa bởi tất cả đều là món quà tình yêu mà Thiên Chúa tặng ban cho chúng ta.
Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, trước câu hỏi thử của nhóm Pharisêu “Thưa Thầy, chồng có được phép rẫy vợ không?” (x. Mc 10,2), Chúa Giêsu đã gợi lại cho họ nhớ về những ngày đầu chương trình sáng tạo của Đức Chúa, khi Người tạo dựng con người có nam có nữ. Người còn khẳng định giá trị bền vững của đời sống hôn nhân gia đình trong ý định của Thiên Chúa “cả hai thành một xương một thịt” (St 2,24). Người nhấn mạnh “Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly”. Điều này giúp chúng ta liên tưởng đến Bí Tích Hôn Phối mà Chúa Giêsu thiết lập trong Giáo Hội.
Hôn nhân là một ơn gọi cao quý được Thiên Chúa kết hợp và chúc phúc. Đời sống hôn nhân cũng được mời gọi nên thánh và thực hiện sứ mạng ra đi loan báo Tin Mừng để làm vinh danh Chúa. Gia đình là cái nôi yêu thương và tình yêu nơi gia đình là bước đầu tiên để dạy cho thế giới về tình yêu Thiên Chúa. Như thế, trong đời sống gia đình, đôi vợ chồng được mời gọi sống yêu thương, chung thủy với nhau trong giao ước tình yêu hôn phối. Nhờ gương sáng nơi gia đình mà mọi người sẽ nhận ra tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi: một tình yêu trung tín, sắt son; một tình yêu thủy chung, vững bền không tàn phai, không đổi thay. Ngày nay, có rất nhiều gia đình tan vỡ, không có hạnh phúc vì nhiều lý do nhưng khi xét lại thì nguyên nhân sâu xa là do tình yêu họ dành cho nhau không còn như thuở ban đầu. Họ không ý thức được giá trị cao quý thiêng liêng của đời sống hôn nhân gia đình.
Đối với những người sống ơn gọi thánh hiến, Lời Chúa hôm nay cũng nhắc nhở mỗi người nhìn lại tình yêu của mình dành cho Thiên Chúa, nhớ về giao ước tình yêu mà mỗi người đã kí kết với Chúa, Đối tượng Duy nhất, Đấng Tình Quân, Người Bạn Trăm Năm. Mỗi tu sĩ cũng tự hỏi lòng mình về sự trung thành trong lời đã khấn hứa với Chúa. Trong đời sống hằng ngày, trong sứ vụ tông đồ hay giữa thời đại này, là người tu sĩ, tôi có còn chọn Chúa là duy nhất, là tuyệt đối, là trung tâm điểm của đời tôi hướng về? Tình yêu người tu sĩ dành cho Chúa phải được thực hiện một cách cụ thể qua từng công việc, sự trung thành trong bổn phận, trách nhiệm trao phó, những chọn lựa và từ bỏ. Không những thế, yêu Chúa là nên một với Chúa, trở nên giống Chúa, kết hợp liên lỉ với Người qua hy tế thập giá hằng ngày giữa những khó khăn của cuộc sống.
Xin Chúa cho mọi người luôn cảm nhận được món quà cao quý Chúa ban tặng ngang qua đời sống thánh hiến hay đời sống hôn nhân gia đình để sống tròn đầy và làm chứng về tình yêu mà lòng thương xót của Chúa giữa lòng thế giới hôm nay.
Maria Hương Quỳnh
Buổi họp báo được tổ chức và phát trực tiếp từ Văn phòng Báo chí Tòa Thánh, địa chỉ Via della Conciliazione 54, vào thứ Năm, ngày 3/10, đánh dấu buổi khai mạc Phiên họp thứ Hai của Thượng Hội đồng Giám mục về Hiệp hành. Buổi họp báo nhấn mạnh các chủ đề chính như hòa bình, sự tha thứ, vai trò của phụ nữ, cũng như phương pháp làm việc của các Nhóm Nghiên cứu.
Những người tham gia phát biểu gồm có:
– Cha Giacomo Costa, SJ, Thư ký đặc biệt của Thượng Hội đồng Giám mục lần thứ XVI;
– Đức ông Riccardo Battocchio, cũng là Thư ký đặc biệt của Thượng Hội đồng;
– Các Chủ tịch Đại biểu của Thượng Hội đồng: Nữ tu María de los Dolores Palencia Gómez thuộc Hội Dòng Các Nữ tu Thánh Giuse thành Lyon, và Đức Cha Daniel Ernest Flores của Giáo phận Brownsville, Texas.
– Tiến sĩ Paolo Ruffini, Bộ trưởng Bộ Truyền thông và Chủ tịch Ủy ban Thông tin của Thượng Hội đồng.
Tiến sĩ Paolo Ruffini: Đặt trọng tâm vào đời sống thiêng liêng và cầu nguyện
Tiến sĩ Ruffini cho biết, trong buổi sáng nay đã có mặt 356 trong tổng số 365 thành viên của Thượng Hội đồng tại Hội trường Phaolô VI.
Các báo cáo viên của mỗi nhóm đã được bầu chọn, và module làm việc đầu tiên trong năm module, tập trung vào chương “Các nguyên tắc cơ bản” của Tài liệu làm việc, đã chính thức khởi động.
Bộ trưởng Bộ Truyền thông của Vatican nhấn mạnh tầm quan trọng của “đời sống thiêng liêng và cầu nguyện” trong các phiên họp, đồng thời lưu ý rằng tình hình thế giới hiện nay đang đè nặng lên trái tim và tâm trí của tất cả các thành viên tham dự, đặc biệt là những người đến từ các khu vực bị chiến tranh tàn phá hoặc đang chịu nhiều đau khổ.
Trong bối cảnh này, ông đã nhắc lại lời của Đức Thánh Cha Phanxicô rằng: “Hãy làm mọi điều có thể để ngăn chặn bạo lực” và “mở ra những con đường dẫn đến hòa bình.” Hơn nữa, Tiến sĩ Ruffini cũng nhấn mạnh vai trò quan trọng của mười Nhóm Nghiên cứu, hoạt động trong tiến trình hiệp hành và đóng vai trò thiết yếu trong sự phát triển của tiến trình này.

Cha Costa: Các Nhóm Làm việc là “phòng thí nghiệm” của đời sống hiệp hành
Tương tự, cha Costa đã nhắc lại lời nhắn nhủ của Đức Thánh Cha Phanxicô rằng Thượng Hội đồng “không phải là một nghị viện”, mà là nơi để lắng nghe và hiệp thông. Ngài nhấn mạnh rằng đây không chỉ là một lời nói suông mà là một trải nghiệm thực tế, đồng thời mô tả bầu không khí vui tươi và sâu lắng trong hội trường.
Cha Costa khuyến khích mọi người coi các Nhóm Nghiên cứu như là “những phòng thí nghiệm của đời sống hiệp hành” mở rộng cho sự đóng góp của tất cả các tín hữu, với các ý kiến đóng góp được tiếp nhận đến tháng 6/2025.
Các nhóm này, theo ngài, không phải là các ủy ban đóng kín mà là những không gian hợp tác, nơi Giáo hội học cách làm việc cùng nhau. Nhiệm vụ của các nhóm là thực hiện các tiến trình hiệp hành “nhỏ” về các chủ đề có liên quan nhưng không đồng nhất với những chủ đề trong tài liệu làm việc của Thượng Hội đồng.
Thay đổi về phương pháp từ 2023 đến 2024
Cha Costa đã giải thích sự khác biệt giữa Phiên họp Thượng Hội đồng đầu tiên và thứ hai. Trong năm 2023, mục tiêu là lắng nghe các quan điểm đa dạng—“những câu chuyện của Giáo hội” cần được làm sáng tỏ. Trong năm 2024, ngài nhận định, vai trò của Đại hội là cung cấp cho Đức Thánh Cha những định hướng như hoa trái của cuộc hành trình đã đi qua, nhằm thúc đẩy sự hòa hợp mà không tạo ra sự đồng nhất.
Ngài chỉ ra rằng “phương pháp hiện nay” giúp xác định các điểm chính cần phân tích sâu hơn thông qua một “cuộc đối thoại thiêng liêng”, đồng thời để ngỏ không gian cho “sự khám phá thêm, tránh bất kỳ kết luận cứng nhắc nào”.
Đức ông Battocchio: Tầm quan trọng của sự tha thứ và các nhà thần học
Đức ông Battocchio, một nhà thần học, đã suy tư về chủ đề sự tha thứ, đặc biệt trong Buổi Canh thức Sám hối do Đức Thánh Cha chủ sự tại Vương cung Thánh đường Thánh Phêrô vào tối thứ Ba, ngày 1/10.
Ngài cho biết, buổi cử hành này đã mang lại “một mô hình, một ý thức về ý nghĩa của việc trở thành Giáo hội,” khi người tội lỗi “không phải là người ngoài cuộc, mà là người mà tôi phải giúp gánh vác gánh nặng của họ.”
Ngài nhấn mạnh rằng “chúng ta là Giáo hội với tư cách là những người đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa.”
Đức ông Battocchio cũng làm nổi bật vai trò vô giá của các nhà thần học trong Thượng Hội đồng, với nhiệm vụ cung cấp “sự hiểu biết thần học” cho các cuộc thảo luận trong hội trường. Điều này càng được chứng minh rõ hơn qua việc sắp xếp bàn của họ ở vị trí trung tâm hơn so với năm 2023.

Nữ tu Palencia Gómez: Tiến triển về vai trò của phụ nữ
Nữ tu María de los Dolores Palencia Gómez đã nói về “sự tự do và nhiệt huyết lớn lao” trong Đại hội, giải thích cách các thành viên cùng nhau bước đi, “nhận ra thực tại khắc nghiệt của thế giới này, nhưng nhìn nó qua con mắt của Thiên Chúa, Cha của chúng ta.” Chỉ qua lăng kính này, nữ tu cho biết, chúng ta mới có thể lớn lên trong một trải nghiệm cụ thể về tính hiệp hành và sứ vụ.
Khi được hỏi về vai trò của phụ nữ trong Giáo hội, nữ tu người Mexico cho biết đã có những tiến bộ đáng kể ở các bối cảnh và châu lục khác nhau. Dựa trên kinh nghiệm tại Châu Mỹ Latinh, nữ tu nhận thấy rằng “vai trò của phụ nữ, những ân ban và sự đóng góp của họ đang ngày càng được nhìn nhận trong một Giáo hội hiệp hành.” Nữ tu cũng chỉ ra những cơ hội mới để khám phá và đào sâu vai trò của phụ nữ.
Vấn đề về nữ phó tế được nêu ra
Liên quan đến vấn đề nữ phó tế, các diễn giả đã nhắc lại tuyên bố của Đức Hồng y Victor Manuel Fernández vào ngày hôm qua: thời điểm hiện tại vẫn chưa phù hợp để bàn đến vấn đề này, nhưng cần tiếp tục được nghiên cứu trong hành trình chung của Giáo hội.

Đức Cha Flores: Thinh lặng như một phong cách hiệp hành
Đức Cha Flores nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thinh lặng trong tiến trình hiệp hành, trích dẫn bài suy niệm vào ngày 1/10 do Mẹ Maria Ignazia Angelini trình bày. Ngài cho rằng thinh lặng không phải là khoảng không trống rỗng, mà là một không gian chứa đựng ý nghĩa từ đó Lời xuất phát.
Đây là một phần thiết yếu của phong cách hiệp hành, giúp hiểu sâu sắc hơn về thế giới theo chiều kích thiêng liêng.
Nhìn về các quan điểm địa phương
Đức Cha Flores cũng suy tư về giá trị của các quan điểm địa phương, cho rằng chúng “không phải là kẻ thù của sự thật” mà cho phép Giáo hội tham gia vào một sự lắng nghe kỷ luật và kiên nhẫn. Điều này, theo ngài, mang lại một cái nhìn rộng hơn về sự hiện diện của Đức Kitô trong thế giới.
Nhiệm vụ của Thượng Hội đồng, ngài nói thêm, là tìm ra một tiếng nói thống nhất để diễn tả đời sống và kinh nghiệm của Giáo hội hôm nay. Ngài nhìn nhận rằng tiếng “chúng ta” mang ý nghĩa quan trọng trong công việc hiệp hành, nhắc nhở rằng nó có giá trị hơn các quan điểm cá nhân.
Lời kêu gọi hòa bình và các sáng kiến của Đức Thánh Cha vào ngày 6 và 7 tháng 10
Buổi họp báo kết thúc với lời nhắc nhở về các sáng kiến hòa bình của Đức Thánh Cha Phanxicô dự kiến diễn ra vào ngày 6 và 7 tháng 10, cụ thể là việc lần hạt Mân Côi tại Đền thờ Đức Bà Cả và Ngày Cầu nguyện và Ăn chay.
Tất cả các thành viên tham gia Thượng Hội đồng đều được mời tham dự sự kiện vào Chúa nhật, trong khi phiên họp vào thứ Hai sẽ diễn ra trong bầu khí cầu nguyện và đơn sơ đặc biệt.
Tâm Bùi (TGPSG)
Chuyển ngữ từ: Vatican News
Nguồn: tgpsaigon.net
Đức Thánh Cha viết lời tựa sách “Như một cuộc hành hương – Những ngày của tôi ở Thánh Địa”, nội dung nói về sứ vụ của cha Francesco Patton, bề trên Dòng Phanxicô ở Thánh Địa. Ngài nhấn mạnh “Trông coi Thánh Địa là một sứ vụ hoà bình và đối thoại giữa xung đột”.
Đức Thánh Cha xác nhận sứ vụ trông coi Thánh Địa là một nhiệm vụ không đơn giản, vì phải quản lý nhiều nơi thánh ghi dấu ấn cuộc đời Chúa Giêsu, và mỗi năm đón hơn nửa triệu người hành hương. Ngài viết: “Phối hợp công việc với các anh em ở 8 quốc gia, thuộc các quốc tịch khác nhau, bảo đảm đặc điểm chính của sự trông coi: tính quốc tế. Một điều quý giá, đại diện thu nhỏ tính Công giáo của Giáo hội, nhưng đòi hỏi một nỗ lực liên tục làm hài hoà các nền văn hoá và truyền thống khác nhau”.
Tự việc trông coi Thánh Địa đã là một trách nhiệm nặng nề đối với các tu sĩ dòng Phanxicô, và giờ đây thêm cuộc chiến ngày càng khốc liệt, Đức Thánh Cha nói ngài hiểu tâm trạng của cha Francesco Patton như thế nào khi chiến tranh đột ngột xảy ra, nhưng vị tu sĩ Phanxicô thực hiện một cách hiệu quả. Đức Thánh Cha khen ngợi: “Vì điều này, chúng ta biết ơn ngài, vì như người ta nói, Giêrusalem không thuộc về ai, nhưng thuộc về tất cả mọi người”.
Đức Thánh Cha nhận xét, cha dòng Phanxicô thực hiện nhiệm vụ khó khăn này với sự kiên nhẫn, khiêm tốn và khả năng lắng nghe, nhưng cũng bằng sự kiên quyết, khi những sự kiện bi thảm của vùng đất đòi hỏi phải có điều đó. Nhiệm vụ của cha Patton được đánh dấu bằng những sự kiện ngoại thường và khủng khiếp, sẽ được nhớ mãi.
Đức Thánh Cha đặc biệt đề cập đến những năm đại dịch và sau đó cuộc chiến khủng khiếp bắt đầu vào ngày 07/10/2023, gây đau khổ cho Thánh Địa và Trung Đông. Trong những tình huống bi thảm này, cha dòng Phanxicô đã biết giữ cho con thuyền được trao phó đứng vững và gia tăng nỗ lực gần gũi với dân chúng bị ảnh hưởng bởi thảm kịch này. Một trong những việc làm đáng chú ý là sáng kiến đưa 150 em bé bị thương và bị bệnh ở Gaza sang Ý điều trị
Cuối cùng, Đức Thánh Cha cầu xin Chúa ban bình an cho cha Patton và trên hết là hoà bình cho Thánh Địa và tất cả những ai đang trông coi vùng đất thánh thiêng này.
Vào ngày 2/10/2024, cử hành Thánh lễ khai mạc phần hai của Thượng Hội đồng Giám mục về Hiệp hành, Đức thánh Cha đã quyết định vào ngày 7/10/2024 Giáo hội sẽ cử hành ngày cầu nguyện và ăn chay để cầu xin ơn hòa bình. Ngài cũng thông báo sẽ viếng Đền thờ Đức Bà Cả vào Chúa Nhật ngày 6/10/2024 để lần hạt Mân Côi và cầu nguyện với Đức Mẹ.
Đức Thánh Cha nói vào cuối bài giảng trong Thánh lễ rằng chúng ta cần cầu xin hòa bình, “khi những luồng gió chiến tranh và ngọn lửa bạo lực tiếp tục làm đảo lộn toàn thể các dân tộc và các quốc gia”, bằng ăn chay và cầu nguyện.
Ngài thông báo: “Để cầu xin hồng ân hòa bình nhờ lời chuyển cầu của Đức Maria Rất Thánh, Chúa Nhật tới tôi sẽ đến Đền thờ Đức Bà Cả, nơi tôi sẽ đọc Kinh Mân Côi và dâng lời cầu nguyện chân thành lên Đức Trinh Nữ”. Ngài mời mọi người cùng tham gia hiệp ý với ngài. Đặc biệt, Đức Thánh Cha xin mọi người sống ngày cầu nguyện và ăn chay cho hòa bình thế giới vào ngày 7/10, kỷ niệm một năm cuộc tấn công khủng bố của Hamas vào Israel.
Những lần ĐTC Phanxicô kêu gọi ăn chay và cầu nguyện cho hòa bình
Cầu nguyện cho Syria
Đức Thánh Cha đã nhiều lần khởi xướng ngày ăn chay cầu nguyện để xin Thiên Chúa ban ơn hòa bình. Vào năm 2013, chưa đầy sáu tháng sau khi được bầu làm người kế vị Thánh Phêrô, vào ngày 7/9 năm đó, Đức Thánh Cha đã quy tụ hàng ngàn người, người Công giáo và những người khác, tại Quảng trường Thánh Phêrô để cầu nguyện, với đuốc, nến, cờ, cho hòa bình “ở quốc gia Syria yêu dấu, ở Trung Đông, trên toàn thế giới!”, khi tại Syria có nguy cơ bùng nổ chiến tranh. May mắn là cuộc chiến đó chưa bao giờ bùng nổ.
Cầu nguyện cho Nam Suđan và Cộng hòa Dân chủ Congo
Sau đó, ngày 23/2/2017, Đức Thánh Cha lại kêu gọi các Kitô hữu ăn chay cầu nguyện cho Nam Suđan và Cộng hòa Dân chủ Congo. Ngày hôm đó Đức Thánh Cha cũng đã mời các Kitô hữu từ các Giáo hội khác và những người theo các tôn giáo khác tham gia sự kiện này, “theo những cách mà họ cho là phù hợp nhất, nhưng tất cả đều cùng nhau”.
Cầu nguyện cho Libăng
Đức Thánh Cha cũng kêu gọi ăn chay cầu nguyện cho Libăng vào ngày 4/9/2020 khi đất nước này rơi vào cuộc khủng hoảng chính trị, xã hội và kinh tế kéo dài. Ngày 29/8/2021, khi Afghanistan bị choáng ngợp bởi sự trở lại đầy bạo lực của Taliban, bởi các cuộc tấn công và chuyến bay tuyệt vọng của hàng ngàn người, một lần nữa Đức Thánh Cha lại yêu cầu các tín hữu trên thế giới hợp nhất ăn chay và cầu nguyện cho nước này.
Cầu nguyện cho Ucraina
Sau khi Ucraina bị Nga xâm lược vào tháng 2/2022, vào ngày 2/3 sau đó Đức Thánh Cha đã yêu cầu Giáo hội hoàn vũ tăng cường việc ăn chay và cầu nguyện, trước hết là dâng lên Đức Trinh Nữ Maria, Nữ Vương Hòa bình, xin Mẹ “bảo vệ thế giới khỏi sự điên cuồng của chiến tranh”.
Cầu nguyện cho Thánh Địa
Gần đây nhất, vào ngày 27/10/2023, Đức Thánh Cha đã kêu gọi ăn chay cầu nguyện để cầu xin ơn hòa bình, sau khi Thánh Địa bùng nổ chiến tranh. Đức Thánh Cha đã đặt mình dưới chân Mẹ xin Mẹ chuyển cầu cho thế giới đang trải qua “giờ đen tối”.
Chuyện ông Gióp khép lại với một cái kết có hậu. Thiên Chúa giáng phúc cho ông nhiều hơn thuở ban đầu. Nhưng mấu chốt của ‘cái kết có hậu’ là ông Gióp đã nhận biết được rằng mình không biết về chiều sâu tư tưởng và hành động của Thiên Chúa. Ông thốt lên: “Con đã nói bậy về những điều vượt quá sự thông biết của con”… Ông đã hiểu mình là ai và mình đang ở đâu. Chắc chắn ông sẽ không còn nói bậy về những điều vượt quá trí hiểu của mình nữa!…
Chuyến đi sứ vụ của các môn đệ Chúa Giêsu cũng kết thúc có hậu, với những thành quả ngoạn mục: “Nhân danh Thầy, cả ma quỉ cũng phải vâng phục chúng con”… Nhưng một lần nữa, ở đây mấu chốt câu chuyện cũng không nằm ở những thành quả ngoạn mục của các môn đệ, mà nằm ở sự mật thiết đã được thiết lập trong mối tương quan của các ông với Chúa Cha trên trời. Như Chúa Giêsu xác nhận: “Này Thầy đã ban cho anh em quyền giày đạp rắn rết, bọ cạp, mọi quyền phép của kẻ thù, và không có gì có thể làm hại được anh em. Dù vậy, anh em chớ vui mừng vì các thần phải vâng phục anh em, nhưng hãy vui mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời!”
“Tên anh em được ghi trên trời”, đó là cách nói về mối tương quan mật thiết với Chúa Cha mà các môn đệ được đưa vào – nhờ Chúa Giêsu! “Không ai biết Chúa Con là ai, ngoài Chúa Cha; cũng không ai biết Chúa Cha là Ðấng nào, ngoài Chúa Con, và những người được Chúa Con muốn tỏ cho biết”. Đây là đặc tính QUI KITÔ, với Chúa Giêsu, trong Thánh Thần của Người, là ‘kiến trúc sư’ và ‘công trình sư’ của mối tương quan giữa các môn đệ và Chúa Cha. Các môn đệ kinh nghiệm một điều mà bao tiên tri và vua chúa đời xưa, cả ông Gióp, đã ước mong mà không kinh nghiệm được:
“Hạnh phúc cho những con mắt được xem những điều anh em xem thấy, vì chưng, Thầy bảo anh em: Có nhiều tiên tri và vua chúa đã muốn xem những điều anh em thấy, mà chẳng được xem, muốn nghe những điều anh em nghe, mà đã chẳng được nghe”…
Hạnh phúc ấy của các môn đệ Chúa Giêsu cũng được ban cho chúng ta hôm nay nữa – bởi Đức Kitô vẫn là một, hôm qua, hôm nay, và mãi mãi…
Lm. Lê Công Đức
Sáng thứ Tư ngày 2/10/2024, tại Quảng trường Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha đã chủ sự Thánh lễ khai mạc Phần hai của Thượng Hội đồng Giám mục với sự tham dự của 464 tham dự viên và hàng chục ngàn tín hữu. Trong bài giảng, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu dẹp bỏ sự ngạo mạn để có thể lắng nghe tiếng Chúa, trở nên vòng tay ôm chào đón người khác và trở nên bé nhỏ, đón tiếp nhau với sự khiêm tốn.
Bài giảng của Đức Thánh Cha
Hôm nay chúng ta cử hành phụng vụ kính nhớ các Thiên thần bản mệnh, khi chúng ta mở lại Phiên họp toàn thể của Thượng Hội đồng Giám mục. Sau khi lắng nghe những gì Lời Chúa gợi ý cho chúng ta, chúng ta có thể lấy cảm hứng từ ba hình ảnh để suy ngẫm: tiếng nói, nơi ẩn náu và đứa trẻ.
Tiếng nói
Đức Thánh Cha nói: Thứ nhất là tiếng nói. Trên hành trình tiến về Đất Hứa, Thiên Chúa khuyên dân chúng hãy lắng nghe “tiếng thiên thần” mà Người đã sai đến (x. Xh 23,20-22). Đó là một hình ảnh thích hợp với chúng ta, bởi vì Thượng Hội Đồng cũng là một cuộc hành trình, trong đó Chúa đặt vào tay chúng ta lịch sử, ước mơ và hy vọng của một Dân tộc vĩ đại: của những anh chị em rải rác khắp mọi nơi trên thế giới, được cảm hứng bởi đức tin của chúng ta, được thúc đẩy bởi cùng một ước muốn nên thánh, để cùng với họ và vì họ, chúng ta cố gắng hiểu được con đường nào phải đi để đến được nơi Chúa muốn đưa chúng ta đến. Nhưng làm thế nào chúng ta có thể lắng nghe “tiếng nói của thiên thần”?
Lắng nghe trong sự hiệp thông
Một cách thế chắc chắn là đón nhận với sự tôn trọng và chú ý, trong cầu nguyện và dưới ánh sáng của Lời Chúa, tất cả những đóng góp thu được trong ba năm làm việc, chia sẻ, thảo luận và nỗ lực kiên nhẫn để thanh lọc trí óc và tâm hồn. Nghĩa là, với sự giúp đỡ của Chúa Thánh Thần, chúng ta lắng nghe và hiểu những tiếng nói, nghĩa là những ý tưởng, những mong đợi, những đề nghị, để cùng nhau phân định tiếng Chúa nói với Giáo hội (xem RENATO CORTI, Loại linh mục nào? Những nội dung chưa được xuất bản). Như chúng ta đã nhiều lần nhắc lại, hội nghị của chúng ta không phải là một cuộc họp quốc hội, nhưng là một nơi lắng nghe trong sự hiệp thông, trong đó, như Thánh Grêgôriô Cả nói, những gì mà một người có nơi họ một phần thì lại được sở hữu cách trọn vẹn nơi người khác và mặc dù một số người có những năng khiếu đặc biệt, tất cả mọi thứ thuộc về anh em trong “đức ái của Chúa Thánh Thần” (xem Bài giảng về Tin Mừng, XXXIV).
Sự hài hòa trong đa dạng
Tuy nhiên, để điều này xảy ra, cần có một điều kiện: chúng ta phải giải thoát mình khỏi những gì có thể ngăn cản “đức ái của Chúa Thánh Thần” tạo ra sự hài hòa trong sự đa dạng trong chúng ta và giữa chúng ta. Những ai ngạo mạn cho rằng mình có độc quyền thì không thể nghe được tiếng Chúa (xem Mc 9,38-39). Mọi lời phải được đón nhận với lòng biết ơn và sự đơn sơ, để làm vang vọng những gì Thiên Chúa đã ban vì lợi ích của anh chị em chúng ta (xem Mt 10,7-8). Nói một cách cụ thể, chúng ta hãy chú ý đừng biến những đóng góp của mình thành những điểm để bảo vệ hoặc những chương trình nghị sự để áp đặt, nhưng hãy coi chúng như những món quà để chia sẻ, thậm chí sẵn sàng hy sinh những gì đặc biệt, nếu điều này có thể giúp cùng nhau tạo ra một điều gì đó mới mẻ theo kế hoạch của Thiên Chúa. Nếu không, chúng ta sẽ tự khép kín trong những cuộc đối thoại giữa những người điếc, nơi những người tham gia tìm cách thúc đẩy mục đích hoặc chương trình nghị sự của riêng họ mà không lắng nghe người khác và trên hết là không lắng nghe tiếng nói của Chúa.
Chúng ta không có giải pháp cho những vấn đề chúng ta gặp phải, nhưng Thiên Chúa thì có (xem Ga 14,6), và chúng ta hãy nhớ rằng trong sa mạc chúng ta không thể mất tập trung chú ý: nếu bạn không chú ý đến người hướng dẫn, nếu bạn nghĩ tự mình là đủ, bạn có thể chết vì đói khát và kéo theo những người khác. Vì vậy, chúng ta hãy lắng nghe tiếng Chúa và thiên thần của Người, nếu chúng ta thực sự muốn tiến bước an toàn trên cuộc hành trình vượt qua những giới hạn và khó khăn (xem Tv 23,4).
Nơi ẩn náu
Và điều này đưa chúng ta đến hình ảnh thứ hai: nơi ẩn náu. Biểu tượng của điều này là đôi cánh bảo vệ: “dưới cánh Người bạn sẽ tìm được chỗ ẩn thân” (Tv 91,4). Đôi cánh là công cụ mạnh mẽ, có khả năng nâng cơ thể lên khỏi mặt đất bằng những chuyển động mạnh mẽ của chúng. Tuy nhiên, dù mạnh mẽ như vậy nhưng chúng cũng có thể hạ xuống và khép lại với nhau, trở thành lá chắn và tổ ấm chào đón những con chim nhỏ cần hơi ấm và sự che chở.
Trái tim rộng mở
Đây là một biểu tượng về những điều Thiên Chúa làm cho chúng ta, nhưng cũng là mẫu mực để chúng ta noi theo, đặc biệt trong thời điểm chúng ta quy tụ này. Anh chị em thân mến, giữa chúng ta có nhiều người mạnh mẽ, được chuẩn bị, có khả năng vươn lên cao nhờ những chuyển động mạnh mẽ của suy tư và trực giác xuất sắc. Tất cả những điều này là một sự phong phú, kích thích chúng ta, thúc đẩy chúng ta, đôi khi buộc chúng ta phải suy nghĩ cởi mở hơn và kiên quyết tiến về phía trước, cũng như giúp chúng ta giữ vững đức tin ngay cả khi đối mặt với những thách thức và khó khăn. Trái tim rộng mở, trái tim đối thoại. Nhưng một trái tim khép kín trong xác tín của chính mình thì không thuộc về Thần khí của Chúa, điều này không thuộc về Chúa. Đó là một món quà mở rộng lòng mình, một món quà được kết hợp, vào đúng thời điểm, với khả năng thư giãn các cơ và cúi xuống, để trao tặng cho nhau như một vòng tay ôm chào đón và một nơi trú ẩn: như Thánh Phaolô VI đã nói: “một ngôi nhà […] của anh em, một xưởng làm việc chăm chỉ, một phòng tiệc thiêng liêng ấm cúng” (Bài phát biểu trước Hội đồng Chủ tịch của C.E.I., ngày 9 tháng 5 năm 1974).
Ở đây, mỗi người sẽ cảm thấy thoải mái thể hiện bản thân một cách tự nhiên và tự do hơn khi càng cảm nhận được sự hiện diện của những người bạn xung quanh yêu thương và tôn trọng, trân trọng và muốn lắng nghe những gì mình nói.
Bởi ơn gọi, Giáo hội là một nơi tụ họp đón tiếp
Và đối với chúng ta, đây không chỉ là một kỹ thuật để “tạo điều kiện thuận lợi” – đúng là trong Thượng Hội đồng có những “người hỗ trợ”, nhưng điều này nhằm giúp chúng ta tiến bước -, điều tôi nói không phải là kỹ thuật hỗ trợ cho cuộc đối thoại hay một động lực giao tiếp nhóm, nhưng là vòng tay ôm, bảo vệ và chăm sóc thực sự là một phần bản chất của Giáo hội. Bởi ơn gọi, Giáo hội là một nơi tụ họp đón tiếp, nơi mà “đức ái tập thể đòi hỏi sự hòa hợp hoàn hảo, từ đó phát sinh sức mạnh đạo đức, vẻ đẹp tinh thần và bản chất mẫu mực của nó” (ibid.). Chữ “hòa hợp” rất quan trọng. Không có đa số, thiểu số. Đây có thể là bước đầu tiên để tiến xa hơn: điều quan trọng, điều cơ bản là sự hòa hợp, sự hòa hợp mà chỉ có Chúa Thánh Thần mới có thể tạo ra, Người là bậc thầy của sự hòa hợp, Đấng với nhiều khác biệt có thể tạo ra một tiếng nói duy nhất, nhưng với nhiều giọng nói khác nhau. Chúng ta hãy nghĩ về buổi sáng Lễ Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần đã tạo nên sự hòa hợp trong những khác biệt như thế nào. Giáo hội cần “những nơi bình yên và cởi mở” được tạo dựng trước hết trong tâm hồn chúng ta, nơi mọi người cảm thấy được chào đón, như một đứa trẻ trong vòng tay người mẹ (xem Is 49,15; 66,13) và như một đứa trẻ được cha nâng lên áp vào má. (xem Hs 11,4; Ps 103.13).
Trẻ em
Và đây là hình ảnh thứ ba: đứa trẻ. Trong Tin Mừng, Chính Chúa Giêsu “đặt em vào giữa”, chỉ cho các môn đệ thấy, mời gọi họ hoán cải và trở nên nhỏ bé như em. Họ đã hỏi Chúa ai là người lớn nhất trong Nước Trời: Người đáp lại bằng cách khuyến khích họ hãy trở nên nhỏ bé như một đứa trẻ. Nhưng không chỉ vậy: Người còn nói thêm rằng khi chào đón một đứa trẻ nhân danh Người là tiếp đón Người (xem Mt 18,1-5).
Hạ mình, trở nên nhỏ bé và đón tiếp nhau với lòng khiêm tốn
Và đối với chúng ta, nghịch lý này là điều cơ bản. Thượng Hội đồng, do tầm quan trọng của nó, theo một nghĩa nào đó yêu cầu chúng ta phải là những người “lớn” – trong trí óc, trong tâm hồn, trong quan điểm – bởi vì các vấn đề cần giải quyết thì “to lớn” và tế nhị, và các hoàn cảnh của các vấn đề rất rộng và phổ quát. Nhưng chính vì lý do này mà chúng ta không thể rời mắt khỏi đứa trẻ mà Chúa Giêsu tiếp tục đặt ở trung tâm các cuộc gặp gỡ và bàn làm việc của chúng ta, để nhắc nhở chúng ta rằng cách duy nhất để “xứng đáng” với nhiệm vụ được ủy thác cho chúng ta là hạ mình, trở nên nhỏ bé và đón tiếp nhau với lòng khiêm tốn. Người cao trọng nhất trong Giáo hội là người tự hạ nhất.
Chúng ta hãy nhớ rằng chính bằng việc làm cho mình trở nên nhỏ bé mà Thiên Chúa “chỉ cho chúng ta thấy sự cao cả thực sự là gì, đúng hơn, trở thành Thiên Chúa có nghĩa là gì” (BIỂN ĐỨC XVI, Bài giảng Lễ Chúa Chịu Phép Rửa, ngày 11 tháng 1 năm 2009). Không phải ngẫu nhiên mà Chúa Giêsu nói rằng các thiên thần của các em “luôn chiêm ngắm dung nhan Chúa Cha […] Đấng ngự trên trời” (Mt 18,10): nghĩa là các em giống như một “kính viễn vọng” về tình yêu của Chúa Cha.
Ngày 7/10: ngày cầu nguyện và ăn chay cho hòa bình thế giớ
Cuối bài giảng, Đức Thánh Cha nhắn nhủ: Anh chị em thân mến, chúng ta hãy tiếp tục cuộc hành trình này của Giáo hội với ánh nhìn hướng về thế giới, bởi vì cộng đồng Kitô hữu luôn là để phục vụ nhân loại, để loan báo niềm vui Tin Mừng cho mọi người. Cần có một nhu cầu, đặc biệt là trong thời điểm bi thảm này của lịch sử chúng ta, trong khi những cơn gió chiến tranh và ngọn lửa bạo lực tiếp tục làm đảo lộn toàn thể các dân tộc và các quốc gia.
Và Đức Thánh Cha thông báo: Để cầu xin hồng ân hòa bình nhờ lời chuyển cầu của Đức Maria Rất Thánh, Chúa Nhật tới tôi sẽ đến Đền thờ Đức Bà Cả, nơi tôi sẽ đọc Kinh Mân Côi và dâng lời cầu nguyện chân thành lên Đức Trinh Nữ; nếu có thể, tôi cũng xin anh chị em, những thành viên của Thượng Hội đồng, hãy tham gia cùng tôi trong dịp đó.
Và ngày hôm sau, ngày 7/10, tôi xin mọi người hãy sống ngày cầu nguyện và ăn chay cho hòa bình thế giới.
Chúng ta hãy bước đi cùng nhau. Chúng ta hãy lắng nghe Chúa. Và chúng ta hãy để làn gió Thánh Thần dẫn dắt chúng ta.
Nguồn. Vatican News
Chúng ta biết ông Gióp đau khổ đã chất vấn Thiên Chúa như thế nào, đó là những câu hỏi TẠI SAO nghe chừng rất có lý. Tại sao đau khổ, tại sao những thảm kịch ập đến nghiền nát số phận của ông, một người vẫn cố gắng sống tử tế trong đường lối Chúa?… Chính chúng ta nhiều khi cũng chất vấn tương tự trước những thống khổ của chính mình hay của những con người vô tội đáng thương xung quanh cuộc đời mình…
Thiên Chúa im lặng trước ông Gióp một hồi lâu. Và rồi, Ngài lên tiếng trả lời. Thiên Chúa đặt ông vào bức tranh lớn, câu chuyện lớn của Ngài, để giúp ông nhận ra mình là ai và mình ở đâu trong toàn cảnh vĩ đại đó. “Trong cả đời ngươi, đã có lần nào ngươi từng ra lệnh cho buổi sáng, chỉ định vị trí cho hừng đông, để hừng đông nắm chắc mười phương đất, giũ cho sạch hết bọn gian tà?”… Và đến lượt Gióp thinh lặng, nhìn nhận “con đây tầm thường bé nhỏ, biết nói chi để trả lời Ngài?”…
Câu chuyện ông Gióp dạy chúng ta rằng ta không nên chất vấn Thiên Chúa, dù những chất vấn của mình xem ra có lý đến đâu… Nó như đứa bé vùng vằng cha mẹ khi điều bất như ý xảy ra cho mình. Đứa bé chỉ hiểu trong cái hiểu của một đứa bé, nghĩ theo cách nghĩ của đứa bé, mà thánh Phaolô nói rằng đó là cách hiểu và cách nghĩ phải được vượt qua thì mới thành người trưởng thành được.
Sự khôn ngoan sâu thẳm khôn dò của Thiên Chúa trở thành ‘nhập thể’ nơi con người Chúa Giêsu. Nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa chủ động lên tiếng rao giảng và hành động mà không chờ bị chất vấn. Nhưng rồi sự chất vấn cũng xảy ra, trước những lời nói và việc làm của Con Thiên Chúa. Điều trớ trêu là chính những người thuộc dân Chúa, có điều kiện để dễ nhận biết Chúa Giêsu hơn, lại là những người từ chối lắng nghe Chúa Giêsu cách phũ phàng nhất, trong khi những kẻ ở ngoài lại mềm mỏng và cởi mở hơn. Lời phiền trách của Chúa Giêsu cho thấy các thành Khoradin, Betsaiđa, Capharnaum không biết mình là ai, nên hoá hãnh thắng kiêu ngạo, từ chối lắng nghe và đón nhận lời rao giảng Tin Mừng chân thật của Người! “Phải chăng ngươi sẽ được nâng cao đến tận trời? Ngươi sẽ phải hạ xuống tận địa ngục!”…
Thực tế, chúng ta không dễ thoát hẳn cái xu hướng vặn vẹo do bướng bỉnh và tự tôn, cũng như không dễ tránh buông lời chất vấn ‘ông Trời’ (là Thiên Chúa) do bức xúc, chẳng hạn khi ta đứng trước những oan khiên nghiệt ngã trong số phận của người vô tội… NHƯNG một điều mà ta chắc chắn có thể học được, đó là, nếu bức xúc thì cứ than trách và chất vấn Chúa – và chất vấn rồi thì hãy bình tĩnh LẮNG NGHE Chúa trả lời.
Chúa luôn trả lời cho người biết lắng nghe. Và lắng nghe Chúa, ta sẽ được khai trí và được giải phóng, như cái kết có hậu của câu chuyện ông Gióp…
Lm. Lê Công Đức
Mở đầu video, Đức Thánh Cha khẳng định: “Tất cả các Kitô hữu chúng ta đều có trách nhiệm với sứ mạng của Giáo hội. Tất cả các linh mục. Tất cả mọi người”.
Linh mục không phải là người chỉ huy của giáo dân
Ngài nhấn mạnh: “Các linh mục chúng ta không phải là người chỉ huy của giáo dân, mà là những mục tử của họ” và giải thích: “Chúa Giêsu đã kêu gọi chúng ta, người này người kia – không phải người này có quyền trên những người khác, hay người ở bên này và những người khác ở bên kia, nhưng là bổ trợ cho nhau. Chúng ta là cộng đoàn. Đó là lý do tại sao chúng ta cần cùng nhau bước đi, theo con đường của hiệp hành”.
Làm chứng bằng chính cuộc sống
Bất kể nghề nghiệp hay công việc trong cuộc sống, Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng sứ mạng là như nhau, cụ thể là “làm chứng bằng chính cuộc sống của mình”, “mọi người đóng góp những gì họ biết cách làm tốt nhất”. Ngài nói rằng, theo cách này, “chúng ta cùng nhau làm việc trong sự đồng trách nhiệm”.
Đức Thánh Cha nói thêm: “Giáo dân, những người đã lãnh nhận bí tích rửa tội đều ở trong Giáo hội, trong chính ngôi nhà của mình và họ cần chăm sóc nó. Chúng ta, những linh mục và những người được thánh hiến cũng vậy. Mọi người đều đóng góp những gì họ biết cách làm tốt nhất. Chúng ta cùng đảm nhận trách nhiệm về sứ mạng, chúng ta tham gia và sống trong sự hiệp thông của Giáo hội”.
Tham gia, hiệp thông và chia sẻ sứ mạng chung
Và Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu cùng cầu nguyện “để trong mọi cách thức, Giáo hội tiếp tục duy trì lối sống hiệp hành, như một dấu chỉ của tinh thần đồng trách nhiệm, cổ võ sự tham gia, hiệp thông và chia sẻ sứ mạng chung của các linh mục, tu sĩ và giáo dân”.