Giêsu: Niềm Hy Vọng Không Làm Thất Vọng! (15.01.2024 Thứ Tư Tuần Thứ I Thường Niên Năm C)

Ngày đăng: Tháng 1 14, 2025

“Bởi chính Người đã chịu khổ hình và chịu thử thách, nên Người có thể cứu giúp những ai sống trong thử thách.” Lời này trong Thư Do thái nhắc ta rằng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa đã làm người trọn vẹn. Ta đừng nghi nan điều này – kiểu như nghĩ rằng Chúa chỉ làm người phần nào đó thôi hay chỉ ‘làm màu’ bên ngoài vậy thôi! Không, Chúa đã đảm nhận 100 phần trăm thân phận con người, và ‘không có gì thuộc về con người mà xa lạ với Con Thiên Chúa nhập thể’ – mượn cách diễn tả của Térence.

Theo các Giáo phụ Cappadoce, cái gì không được Con Thiên Chúa nhập thể đảm nhận thì không được cứu độ, vì thế, Chúa Giêsu chịu thử thách, chịu khổ, chịu chết thật – như một con người! Trình thuật Tin Mừng Mác-cô hôm nay cho thấy Chúa Giêsu muốn ôm lấy hết tất cả những hoàn cảnh muộn phiền khó khăn trắc trở đau ốm bệnh hoạn tật nguyền trong cõi nhân sinh này…

Vì thế, khi thấy mình hay bạn hữu, người thân của mình ở trong nghịch cảnh, thử thách, chúng ta hãy cố gắng vượt qua bằng các phương tiện tự nhiên trong khả năng mình – đói ăn rau, đau uống thuốc – nhưng trước, trong, và sau khi dùng các phương tiện ấy, thái độ của người Kitô hữu có đức tin trưởng thành là tín thác, tức đặt niềm trông cậy vào Chúa. Là Kitô hữu, chúng ta là ‘những người hành hương của hy vọng’ – vẫn luôn thế, chứ không chỉ là trong Năm Thánh 2025 này!

Niềm hy vọng tín thác này có thể là cớ để những ai không hiểu, như Karl Marx, sẽ phê phán rằng các Kitô hữu bị ru ngủ bởi ‘thuốc phiện tôn giáo’. Chúng ta không luôn dễ trả lời cho họ bằng lời lẽ, nhưng chúng ta có thể (và phải) trả lời cho họ bằng chính chứng tá Hy Vọng, tức Niềm Trông Cậy của mình. Vả chăng, niềm hy vọng của chúng ta đâu có đóng lại nơi những mục tiêu tìm kiếm trước mắt. Ví như ta bị bệnh ung thư, thì không phải tất cả điều ta mong mỏi và tìm kiếm là hết ung thư, mà đúng hơn và quan trọng hơn, ta mong mỏi và tìm kiếm ‘sự bình an chân thực của Chúa’, dù mình ở trong hoàn cảnh nào.

Chúa Giêsu biết mọi bệnh hoạn tật nguyền và mọi nỗi khốn khổ của chúng ta, và chỉ có Người mới trao ban cho ta sự bình an sâu xa và đích thực. Chúng ta hãy tín thác, trông cậy vào Người, bởi chính Người mới là ‘Niềm Hy Vọng không làm thất vọng’!

Lm. Lê Công Đức



Bài viết khác

Têphanô: Gắn Kết Với Chúa Giêsu Và Đầy Thánh Thần (21.04.2026 Thứ Ba Tuần III Phục Sinh)

Dân chúng không giấu diếm nguyện vọng cần một phép lạ cỡ Manna thời Mô sê trong sa mạc xưa, để họ tin vào Chúa Giêsu. Đây là cơ hội để Chúa Giêsu giới thiệu cho họ về chính Người là bánh bởi trời đích thực. “Chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh […]


Không Sợ, Vì Có Chúa Phục Sinh Và Có Thánh Thần! (18.04.2026 Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh)

Thiếu tổ chức, tức thiếu tính cơ chế, cộng đoàn nảy sinh những vấn đề – như ở đây các bà goá nhóm Hy lạp bị bỏ bê, không ai chăm sóc trong các bữa ăn huynh đệ. Thế là nhóm Phó tế được thiết lập chính thức. Cộng đoàn đã chọn bảy người ĐẦY […]


Thuộc Thần Khí Hay Thuộc Thế Gian? (16.04.2026 Thứ Năm Tuần II Phục Sinh)

“Ðấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất… Ðấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho Thần Khí vô ngần vô hạn”. Gioan Tẩy giả làm […]


Kiên Trung Rao Giảng Dù Bị Chống Đối (15.04.2026 Thứ Tư Tuần II Phục Sinh)

Đây là cốt lõi sứ điệp Kitô giáo, được Chúa Giêsu nêu ra trong cuộc chuyện của Người với Nicodemo: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài, để tất cả những ai tin ở Con của Ngài, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời”. Sứ điệp […]


Phải Tái Sinh Bởi Trời! (14.04.2026 Thứ Ba Tuần II Phục Sinh)

“Các ngươi phải tái sinh bởi trời”. Khẳng định này của Chúa Giêsu làm cho Nicodemo ngơ ngác không hiểu… Chúa nói tiếp: “Nếu khi Tôi nói về những sự dưới đất mà các ông không tin, khi Tôi nói những sự trên trời, các ông tin thế nào được!”… Suy nghĩ sát đất và […]


Giương Buồm Đón Ngọn Gió Thánh Thần (13.04.2026 Thứ Hai Tuần II Phục Sinh)

Tuần Bát nhật Phục sinh đã trôi qua. Nhưng Mùa Phục sinh vẫn còn đó, tiếp tục réo gọi, với tiêu điểm rõ ràng hướng đến việc đón nhận hoa trái của Phục sinh là quà tặng Thánh Thần – sẵn sàng cho sứ mạng làm chứng của cộng đoàn Hội Thánh!… Bản văn sách […]


Chúa Phục Sinh Là Trung Tâm Lịch Sử (09.04.2026 Thứ Năm Bát Nhật Phục Sinh)

Biến cố Chúa Giêsu Kitô, mà cao điểm là cái chết và sự sống lại của Người, có phải là một cái gì bất chợt xảy ra và chẳng cần liên quan gì đến câu chuyện dài trước đó? Không! Hoàn toàn không phải bỗng dưng đâu! Chỉ có một câu chuyện duy nhất của […]


Mọi Buồn Phiền Biến Thành Niềm Vui (08.04.2026 Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Chúa Giêsu đã sống lại! Đây là bản tin mấu chốt, là sự thật mấu chốt. Maria Mađalêna đã buồn phiền khóc lóc khi chưa nhận ra sự thật này, và đã tràn ngập niềm vui khi được Chúa Phục sinh tỏ mình ra… Nhóm mười một môn đệ cũng vậy… Và cũng vậy, câu […]


Can Đảm Làm Chứng Cho Tin Mừng Phục Sinh (06.04.2026 Thứ Hai Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Hãy để ý đoạn này trong Phúc Âm Mátthêu, chương 28: “Ðang khi các bà lên đường, thì mấy người lính canh vào thành báo tin cho các thượng tế biết tất cả những gì đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ lão, và sau khi đã bàn định, họ cho […]


Khắc Khoải (31.3.2026 Thứ Ba Tuần Thánh)

Ngày thứ Ba Tuần Thánh, Bài ca thứ 2 về Người Tôi Trung mở tầm sứ mạng ra thật rộng, thật xa, đến tận các bờ cõi trái đất và bao gồm tất cả các dân tộc: “Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta […]


Căng Thẳng Và Đương Đầu (30.3.2026 Thứ Hai Tuần Thánh)

Bước vào Tuần Thánh, ánh nhìn chúng ta ‘zoom’ vào sát hơn khuôn mặt và nội tâm của Chúa Giêsu, để từ việc chiêm ngắm Người, chúng ta hiểu và đồng cảm với Người hơn… Người tôi tớ trong Isaia là một mô tả về kinh nghiệm nội tâm của Chúa Giêsu. Thiên Chúa nâng […]


Sao Chúa Bỏ Con? (29.3.2026 Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Lá)

Chúng ta được dẫn nhập vào Trình thuật Thương Khó của Chúa Giêsu bằng 3 yếu tố: -Thứ nhất, hình ảnh Người Tôi Tớ Đau Khổ trong Isaia, với lời tự sự: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, không […]