Giáng Sinh (25.12.2024 Lễ Chúa Giáng Sinh)
Ngày đăng: Tháng 12 25, 2024Tình hình càng nguy ngập, khẩn cấp, thì biện pháp càng quyết liệt. Khi bạn thấy một xe chữa cháy hụ còi phóng trên đường, bạn biết đang có một đám cháy ở đâu đó trong thành phố; nhưng nếu bạn thấy hàng chục xe chữa cháy gầm rú trên các ngả đường, và trên bầu trời hàng chục máy bay trực thăng ồ ạt trong đội hình cứu hộ và chữa cháy, thì bạn biết một vụ hoả hoạn rất lớn đang xảy ra… Cũng vậy, nước lũ càng dâng lên tới các mức báo động cao, thì các nhân lực và các biện pháp ứng cứu càng được huy động triệt để hơn – mức cao nhất là vị thủ tướng hoặc tổng thống phải đích thân đến hiện trường chỉ huy chiến dịch cứu hộ…
Con Thiên Chúa đến làm người nơi Hài nhi Giêsu, đó là biện pháp cuối cùng mà Thiên Chúa huy động để xử lý tình trạng nguy ngập của con người chúng ta. “Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn” – ta cứ lấy tình thương, ơn tha thứ và sự cứu độ của Thiên Chúa nơi sự liên can đích thân và trực tiếp của Chúa Giêsu mà đo lường mức khủng khiếp của tội lỗi mình…
Nói gì thì nói, Chúa đã thương, đã quyết định đích thân ra tay cứu chúng ta là dân của Ngài: “Hỡi Giêrusalem hoang tàn, hãy vui mừng, hãy cùng nhau ca ngợi ! Vì Chúa đã an ủi dân Người… Chúa đã chuẩn bị ra tay thánh thiện Người trước mặt chư dân; và khắp cùng bờ cõi trái đất sẽ nhìn xem ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta” (x. Is 52,7-10). Tác giả Thánh vịnh 97 nhìn thấy rõ viễn tượng đầy an ủi ấy: “Khắp nơi bờ cõi địa cầu đã nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta”…
Thư Do thái không còn hình dung, tưởng tượng, mà thật sự là miêu tả sự kiện, bởi việc Chúa đến đã hiện thực rồi: “Thuở xưa, nhiều lần và dưới nhiều hình thức, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các tiên tri. Trong những ngày sau hết đây, Ngài đã phán dạy chúng ta qua Người Con” (x. Dt 1,1-6). Không còn qua kẻ này người kia cách gián tiếp nữa, mà đã đến hồi quyết định, Thiên Chúa phái Con Một của Ngài đến!
Nhưng trên hết là ngòi bút chiêm niệm của thánh sử Gioan, trong phần đúc kết toàn bộ Tin Mừng của ngài (là 18 câu đầu), đã đưa bản tin có tính ‘kéo trời xuống đất’, nối kết siêu việt và nội tại, vô hạn và hữu hạn, vĩnh cửu và thời gian, Thiên Chúa và người phàm, như sau: “Ngôi Lời đã hoá thành nhục thể, và Người đã cư ngụ giữa chúng tôi” (x. Ga 1,1-18).
Giờ đây, tất cả những gì là ‘Thiên Chúa’ đang được nhìn thấy, nghe thấy, sờ thấy… cách cụ thể hữu hình nơi em bé Giêsu này. Lá bài cuối cùng của Thiên Chúa đấy! Sức mạnh và quyền năng của Thiên Chúa đấy! Và trên tất cả, Tình Yêu của Thiên Chúa đấy!
Ý thức tình trạng khốn khổ, bất hạnh, và bế tắc do tội luỵ của mình, chúng ta nhìn vào em bé Giêsu trong Máng Cỏ và tuyên xưng: Ơn tha thứ và sự cứu độ của chúng ta đấy!
Lm. Lê Công Đức

