Lễ Đức Mẹ Mân Côi
Ngày đăng: Tháng 10 1, 2022THÁNG MƯỜI YÊU THƯƠNG – Maria Huệ Hà
Tháng Mười yêu thương! Đó là cái tên mà tôi đặt cho tháng đặc biệt nhất trong năm của mình. Vì một lý do rất đơn giản thôi, tháng Mười là tháng có ngày sinh nhật của tôi, nhưng đặc biệt hơn nữa đây là tháng kính Đức Mẹ Mân Côi – Bổn mạng của tôi và xứ đạo tôi.
Tôi không còn nhớ từ lúc nào mình đã có thói quen hái tặng Mẹ Maria những bông hoa nhỏ mỗi khi ngâm nga lời kinh Kính Mừng. Vì tôi nghĩ rằng đó là điều làm Mẹ vui và thích nhất.
Tháng Mười đến với biết bao kỷ niệm, những bước chân của người lữ khách háo hức trở về với vòng tay yêu thương của Mẹ Maria trong những tràng chuỗi Mân Côi. Vào mỗi buổi chiều, khi những vệt nắng cuối ngày còn sót lại chiếu tỏa chút ánh sáng nhè nhẹ phía chân trời, tôi lang thang đi dạo trong khu vườn vắng và yên tĩnh của Hội Dòng, lấy ra tràng chuỗi nhỏ, miệng thì thầm lời kinh Kinh Mừng. Chợt một cơn gió nhẹ thổi về tiếng chuông chiều thanh thanh trầm bổng của nhà thờ xứ đạo phía xa. Âm thanh trầm mặc ấy đã đưa tôi trở về với miền kí ức nơi quê nhà xa xôi yêu dấu.
Làng tôi là một xứ đạo nhỏ ven sông. Tuy nghèo và quanh năm chỉ lam lũ với vườn rau, ruộng lúa, nhưng tôi được nghe kể lại, từ thời xa xưa, khi xứ đạo tôi mới được thành lập, dân làng đã tự góp công, góp sức, mua vôi đóng gạch xây dựng lên một ngôi thánh đường khá rộng và kiên cố. Phía trước nhà thờ là cổng làng với chiếc tháp chuông thật cao. Trên đỉnh tháp chuông có đặt một tượng Đức Mẹ lớn, miệng mỉm cười, đôi tay đang dang rộng như để ôm ấp và chở che cho cả dân làng tôi, cùng với hàng chữ bên dưới “NỮ VƯƠNG BAN SỰ BẰNG YÊN”.
Nhớ về hình ảnh quê nhà, bên tai tôi lại như vang lên những câu kinh quen thuộc mà xứ đạo tôi hay đọc trong tháng Mân Côi:
Phép ngắm Rosa nguyên cội rễ
Suy ơn chuộc tội loài người thế
Tự sinh nhi tử, tử nhi sinh
Công nghiệp vô cùng khôn xiết kể
Lạy ơn rất thánh Đức Bà
Xin vì phép ngắm Rosa thánh này
Ban ơn soi sáng bởi trời
Cùng ban sự sống đời đời cho con
…..
Đó là những lời kinh vô cùng quen thuộc mà tôi hay ê a đọc theo ngoại vào mỗi tối đi nhà thờ. Tuy lúc đó, tôi chưa hiểu hết được ý nghĩa của những câu kinh ấy, nhưng những lời đó như đã thấm sâu vào tâm khảm tôi, hun đúc nên tình yêu đơn sơ của tôi dành cho Đức Mẹ. Trên đường đến nhà thờ, ngoại hay kể cho tôi những mẩu chuyện về các thánh, về các phép lạ mà các thánh và Mẹ Maria đã làm, trong đó có một câu chuyện mà cho đến giờ tôi vẫn không quên, đó là chuyện phép lạ Đức Mẹ đã làm tại chính nhà thờ xứ đạo tôi.
Ngoại kể khi xưa, ngày đất nước còn chìm ngập trong khói lửa chiến tranh và bom đạn, trong một trận chiến khốc liệt, máy bay địch đã dội bom trên địa bàn của làng tôi. Chúng đổ bom dữ dội trên nhà thờ xứ, vì tưởng rằng đó là một căn cứ quân sự quan trọng, bởi xung quanh vùng đó không có công trình xây dựng nào kiên cố như nhà thớ xứ tôi. Ai cũng nghĩ rằng nhà thờ sẽ chỉ là một đống đổ nát sau đợt mưa bom ấy. Nhưng thật kì diệu làm sao! Ngôi thánh đường vẫn còn nguyên vẹn, dân làng vẫn bình an vô sự và không bị thiệt hại gì nhiều lắm sau trận mưa bom ấy. Không một ai trong làng hiểu được tại sao lại có sự lạ như thế. Cho đến khi có một người kể rằng, có nhiều người ở làng bên kia sông đã tận mắt chứng kiến, đúng vào lúc máy bay địch thả bom dữ dội nhất, thì có một người phụ nữ mặc áo choàng dùng tay gạt ra những trái bom đang dội xuống trên nóc nhà thờ. Chính vì thế mà nhà thờ và dân làng tôi mới được bình an.
Tuy rằng đó chỉ là một câu chuyện truyền khẩu và cũng chẳng có bằng chứng gì để xác thực, nhưng tôi tin rằng chính Đức Mẹ đã che chở cho xứ đạo tôi được “bằng yên” không chỉ trong cơn mưa bom bão đạn ấy nhưng là suốt từ khi thành lập xứ đạo cho đến nay.
Dù bao thế hệ đã đi qua, nhưng Mẹ vẫn âm thầm đứng đó, dang rộng vòng tay để chở che, ấp ủ con dân xứ đạo tôi. Đôi tay Mẹ luôn rộng mở mời gọi chúng tôi đến với Mẹ, cùng Mẹ bước qua những buồn vui trong cuộc sống và giữ vững Đức Tin.
Cho đến nay, mỗi khi có dịp trở về quê hương, tôi thật hạnh phúc vì Mẹ Maria luôn là người đầu tiên dang tay chào đón tôi trở về khi tôi bước vào cổng làng mình. Ngước nhìn lên Mẹ, tôi thầm cám ơn Mẹ đã luôn che chở, đồng hành với tôi, với con dân xứ đạo tôi. Ước mong sao tôi và từng người dân trong xứ đạo luôn tha thiết chạy đến cùng Mẹ qua tràng chuỗi Mân Côi, để trong lòng mỗi người, Mẹ thực sự là “NỮ VƯƠNG BAN SỰ BẰNG YÊN”.
XIN VÂNG – Nt Anna Nguyễn Thị Đào
Lễ mừng Thánh Mẫu Mân Côi,
Hoan ca dâng Mẹ trong đời hiến dâng.
Mẫu gương Đức Nữ Thiên Đàng,
Nữ tu tiên khởi dịu dàng năm xưa.
Hiến dâng: Đời Mẹ thân thưa:
Nghe lời Thiên Sứ khi vừa đưa tin:
“Xin vâng” nơi Mẹ chân tình,
“Xin vâng” với Mẹ hành trình đức tin.
Nữ Vương Thánh Mẫu Thiên đình,
Soi gương Thánh Mẫu: soi mình xét suy.
Rời xa cám dỗ hiểm nguy,
Kêu xin với Mẹ bước đi vững vàng.
Lắng nghe Lời Chúa sẵn sàng,
Tự do đáp trả lên đàng dấn thân.
Cõi lòng sâu thẳm xin vâng,
Bỏ buông tất cả điều đang cản mình.
Trở nên nhạy bén tận tình,
Sẵn sàng đáp lại: Hành trình hiến dâng.
Maria – người nữ dịu dàng,
Vượt qua rắc rối, không màng hư danh.
Chẳng hề lưỡng lự xin vâng,
Một lòng tin tưởng Chúa đang gọi mời.
Maria – Thánh Mẫu Chúa Trời,
“Đấng đầy ân sủng”, Chúa mời Mẹ tin:
Niềm tin tiếp nối hành trình,
Niềm tin Tận Hiến trọn tình “Xin vâng”.

