Chúa Nhật XXIII Thường Niên, Năm C – Không Giữ Lại, Không Hối Tiếc, Không Thoái Lui

Ngày đăng: Tháng 9 2, 2022

Không giữ lại, Không hối tiếc, Không thoái lui”. Đó là những gì chúng ta gọi là sự cam kết trọn vẹn, tự hiến hoàn toàn và dâng chính mình cách vô điều kiện cho Chúa và sứ mạng của Ngài bằng mọi giá. Đó cũng là loại cam kết mà Chúa Giê-su yêu cầu nơi những người bước theo Ngài.

 Lời mời gọi của Chúa Giê-su không chỉ dành riêng cho Phê-rô hay mười một tông đồ, mà cho tất cả, cho bất kỳ ai sẵn sàng hiến dâng cho Thiên Chúa và cho sứ mệnh của Ngài (x. Lc 14,25). Như vậy “làm môn đệ không phải là một ơn gọi đặc biệt chỉ dành cho một số ít người; nó là một ơn gọi của tất cả những ai tin vào Chúa.”[1]

Đoạn Tin Mừng Lc 14, 25-33 bao gồm 3 lời dạy cho người môn đệ và hai dụ ngôn.

Lời dạy đầu tiên, đó là đặt tình yêu dành cho Chúa Giê-su trên hết mọi tình yêu khác, trên cả tình yêu cho gia đình và bản thân. Thử thách này trong trình thuật của Luca được đưa ra một cách mạnh mẽ và gây sốc: “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em, và ngay cả mạng sống của mình, thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 14:26).

Trình thuật trong Tin Mừng Mat-thêu thách thức được làm dịu đi qua cách diễn đạt: “ai yêu cha hoặc mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai hay con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy” (Mt 10, 37).

Từ “dứt bỏ” gia đình của một người trong Tin Mừng Luca không có nghĩa là hướng tới thù địch và từ bỏ gia đình, từ bỏ những nghĩa vụ gia đình nhưng là sự tách biệt và ưu tiên truyền giáo. Nói cách đơn giản, bất cứ ai muốn trở thành môn đệ của Chúa Giê-su, phải làm cho Ngài trở thành ưu tiên hàng đầu và là trung tâm của cuộc đời mình. Tất cả các mối tương quan khác, bao gồm quan hệ với các thành viên trong gia đình, chỉ là thứ yếu và phải xoay quanh mối quan hệ trung tâm của người môn đệ với Chúa.

Lời dạy thứ hai là sự sẵn lòng và khả năng bước theo Chúa Giê-su bằng cách vác thập giá– một hệ quả của việc yêu mến Chúa Giê-su trên tất cả: “Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được” (Lc 14, 27).

Chúa Giê-su, khi hoàn thành ý muốn và sứ mệnh của Chúa Cha, đã đón nhận Thập giá của khổ nạn và cái chết.  Đó không chỉ vì Ngài vâng theo ý muốn của Cha, nhưng vì tình yêu thương đối với con người, để giải thoát chúng ta khỏi nô lệ tội lỗi. Như thế, muốn chia sẻ vinh quang và chiến thắng của Ngài, người môn đệ cũng phải sẵn lòng vác thập giá của mình và theo Ngài. Theo Chúa Giê-su là đáng giá, người môn đệ phải bằng lòng và sẵn sàng trả giá cho giá trị đó bằng tất cả những gì họ sở hữu và bằng chính cả mạng sống.

Lời dạy thứ ba ngắn gọn nhưng dứt khoát. Từ bỏ của cải vật chất, hay từ bỏ mọi hình thức chiếm hữu, vật chất, và lòng tham (x. Lc 14,33). Của cải vật chất, khi không được sử dụng theo các giá trị của Tin Mừng, có thể nguy hiểm và có thể làm chúng ta thành nô lệ, chúng trở thành chủ nhân, và cuộc sống của chúng ta có thể bị quyết định bởi những mong muốn không thể dừng đối với của cải và vật chất. Giá trị đạo đức và tinh thần có thể bị hy sinh để tích lũy của cải. Trong Tin Mừng khác, Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta “không thể cùng một lúc phục vụ Thiên Chúa và của cải” (x. Mt 6,24; Lc 16,13).

Hai dụ ngôn được đưa ra sau những lời dạy về việc làm môn đệ nhấn mạnh sự cần thiết của việc nắm lấy tư cách môn đệ cách rõ ràng và kiên định. Trong dụ ngôn thứ nhất, người môn đệ được so sánh với người đàn ông đang xây tháp- người đó phải biết những gì cần thiết để hoàn thành công trình (x. Lc 14, 28-30). Người môn đệ phải xác định thực tế những gì mình có và cần để kiên trì theo Chúa.

Trong dụ ngôn thứ hai, người môn đệ được ví như một sĩ quan quân đội, không được đánh giá thấp sức mạnh và khả năng của kẻ thù (x. Lc 14, 31-32). Người môn đệ phải có sự đánh giá trung thực về những đòi hỏi của việc làm môn đệ

Đi theo Chúa Giê-su là một dự án đáng giá cả đời, vì theo Chúa giá trị không kém hơn mọi thứ khác. Khi chúng ta theo Chúa, chúng ta phải sẵn sàng dâng cho Ngài mọi sự. “Hãy lo tìm Nước của Người, còn các thứ kia, Người sẽ thêm cho” (Lc 12, 31).

Thật vậy, theo Chúa đòi hỏi phải từ bỏ tất cả những gì có thể cản trở chúng ta dâng hiến chính mình cho Ngài, cho ý muốn của Ngài, và cho sứ mạng của Ngài. Bất cứ điều gì có thể cản trở việc một lòng đáp lại lời mời gọi làm môn đệ của Ngài đều phải bị từ chối. Vì vậy, việc theo Chúa phải có sự cân nhắc tính toán trước những đòi hỏi của việc làm môn đệ (x. Lc 14, 26-32). Chúng ta phải biết những gì chúng ta đang tham dự vào và sẵn sàng cho điều đó.

Bước theo Chúa Ki-tô được cụ thể hóa trong các hình thức cam kết khác nhau của ơn gọi- trong ơn gọi gia đình, ơn gọi linh mục và ơn gọi đời sống tu sĩ. Sự cam kết đó với Thiên Chúa đòi hỏi sự đổi mới liên tục. Bất kỳ cam kết nào không được gia hạn cũng yếu dần theo thời gian. Vì thế, một khi chúng ta nhận ra rằng chúng ta không trung tín với Thiên Chúa và với yêu cầu của Ngài dưới bất kỳ hình thức ơn gọi nào chúng ta đang là, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu. Chúng ta có thể đưa ra quyết định đó nhờ ân sủng của Chúa để cam kết lại một lần nữa với sự hăng say, nhiệt thành và quyết tâm mới.

Đức Giáo Hoàng Bênêdictô 16 đã nói: “Đừng ngại nói CÓ với Chúa Giê-su, để tìm thấy niềm vui khi làm theo ý muốn của Ngài, hiến thân hoàn toàn cho việc theo đuổi sự thánh thiện, và sử dụng tất cả tài năng của mình để phục vụ người khác.”[2]

Heo nói với con gà: “chúng ta sẽ có gì cho bữa sáng?

Gà đáp: “hãy ăn giăm bông và trứng”

Heo nói: “không phải giăm bông”.

Gà hỏi: “tại sao không? tôi cung cấp trứng, bạn –giăm bông.”

Heo trả lời: “đối với bạn, đó là sự đóng góp, nhưng đối với tôi, đó là một cam kết hoàn toàn”.

Trong hành trình bước theo Chúa Giê-su, trong bất kỳ hình thức ơn gọi nào- trong đời sống hôn nhân, giáo sĩ hay tu sĩ, trong sự tham gia vào đời sống và sứ mạng của Giáo hội, và trong nhiệm vụ biến đổi đời sống xã hội dựa trên các giá trị Phúc âm, chúng ta chỉ tham gia vào hay chúng ta hoàn toàn cam kết?

Lạy Chúa Giê-su, xin ban cho con một tinh thần mới, để con dám hành động theo những lời dạy của Ngài, xin ban cho con một con tim mới, để con dám từ bỏ những gì trói buộc lý trí và tự do và bước vào một cam kết trọn vẹn với Chúa.


[1] Patricia Datchuck Sanchez, Học giả thánh thư, Tác giả của các bài giảng và bình luận kinh thánh.

[2] Benedict XVI, “Bài giảng cho ngày Giới trẻ Thế giới lần thứ 23 tại Randwick Racecourse, Sydney”,  (July 12-21. 2008).

Maria Trần



Bài viết khác

Lương Y Giê-su (Suy Niệm Chúa Nhật III Phục Sinh)

Trong hành trình rao giảng, Đức Giê-su không chỉ là một vị Thầy dạy chân lý, mà còn là người đồng hành đầy thấu hiểu. Ngài kiên nhẫn bước đi với các môn đệ, lắng nghe và chạm đến những chuyển động sâu kín trong tâm hồn họ. Chính sự tinh tế ấy cho thấy […]


Đấng Phục Sinh Luôn Hiện Diện Trong Cuộc Sống (Suy Niệm Chúa Nhật II Phục Sinh)

Trong trang Tin Mừng hôm nay, Thánh Gioan dẫn chúng ta trở về khoảnh khắc linh thiêng khi Đức Giêsu Phục Sinh hiện ra với các tông đồ. Giữa bầu khí nặng nề của sợ hãi và hoang mang, Chúa đến, không một lời trách móc, chỉ nhẹ nhàng trao ban bình an. Cử chỉ […]


Suy Niệm Chúa Nhật V Mùa Chay Năm A

Trang Tin Mừng theo Thánh sử Gioan thuật lại câu chuyện Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a thì La-da-rô đã chết và chôn được bốn ngày. Chúa Giê-su gặp Mác-ta và Ma-ri-a là chị người chết đang khóc thương em, Ngài đã trấn an họ rằng: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. […]


Lòng Thương Xót Của Chúa (Suy Niệm Chúa Nhật IV Mùa Chay, Năm A)

Bài Tin Mừng Chúa Nhật IV Mùa Chay, thánh Gioan kể cho chúng ta nghe câu chuyện về một người mù từ thuở mới sinh. Vì mù lòa, anh không biết khuôn mặt của mình ra sao, không biết cha mẹ mình trông như thế nào, cũng không thể nhìn thấy những người thân yêu […]


Chúa Giê-su – Mạch Nước Trường Sinh (Suy Niệm Chúa Nhật III Mùa Chay)

Chúa Giê-su là một nhà tâm lý tuyệt vời. Ngài có biệt tài mở cửa trái tim con người, Ngài luôn đi bước trước với từng người trong những hoàn cảnh khác nhau. Với tình yêu trọn hảo của Đấng luôn yêu thương, bất cứ ai dù thánh thiện hay tội lỗi đều được mời […]


Sự Khiêm Nhường Của Đức Kitô – Suy Niệm Chúa Nhật Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa

Sau những năm tháng sống ẩn dật tại Nazareth, Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ công khai bằng cử chỉ rất khiêm hạ: đứng vào hàng những người tội lỗi đang cần sám hối bên bờ sông Giođan để chịu phép rửa của ông Gioan Tẩy Giả. Chúa Giêsu bước xuống dòng nước như bao […]


Niềm Vui Để Chúa Lớn Lên (Suy Niệm Chúa Nhật III Mùa Vọng, Năm A)

Mùa Vọng nay đã đi qua nửa chặng đường, và Giáo Hội ân cần mời gọi chúng ta dừng lại đôi chút giữa nhịp sống thường ngày, để lắng nghe và cảm nhận nhịp đập của một niềm vui đang âm thầm lớn lên trong sâu thẳm tâm hồn. Đó chưa phải là niềm vui […]


Hãy Tỉnh Thức (Suy Niệm Chúa Nhật I Mùa Vọng, Năm A)

Chúa Nhật I Mùa Vọng, chúng ta bắt đầu hành trình mới của năm Phụng vụ. Chúa Giêsu đã đưa ra lời cảnh báo: “Anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em sẽ đến” (Mt 24,42). Trang Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta một thái […]


Suy Niệm Chúa Nhật XXXIV Thường Niên: Chúa Kitô Vua Vũ Trụ

MỪNG CHÚA KITÔ VUA VŨ TRỤ – Lm Lê Công Đức Các kỳ lão Israel đến tìm Ðavít và xức dầu phong Ðavít làm vua Israel. Câu chuyện này trong sách 2Samuel (5,1-3) mở ra viễn ảnh Vương quyền vĩnh cửu của Đấng Mêsia là Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa nhập thể. Như lời thiên […]


Sẽ Đến Hồi Chung Cuộc (Suy Niệm Chúa Nhật XXXIII Thường Niên)

Chúa nhật 33 Thường niên, chúng ta đã tới sát gần sự kết thúc một chu kỳ Năm Phụng vụ. Âm hưởng cánh chung được nghe rất rõ. Thế giới đầy những khóc cười này, lịch sử đầy chìm nổi này sẽ đi về đâu? Nó sẽ không quay vòng như một quan niệm về […]


Ngài Đi Qua Đời Tôi (Suy Niệm Chúa Nhật XXXI Thường Niên, Năm C)

Khi Đức Giêsu đi vào thành Giêricô, Ngài gặp ông Dakêu – người đứng đầu thu thuế, giàu có nhưng bị dân chúng khinh thường. Vì thấp bé và bị đám đông chắn lối, Dakêu đã chủ động vượt qua trở ngại bằng cách chạy lên phía trước và leo lên cây sung để được […]


Suy Niệm Chúa Nhật XXIX Thường Niên, Năm C (Chúa Nhật Truyền Giáo)

Người Nữ Tu Mến Thánh Giá Sống Sứ Vụ Truyền Giáo Với Niềm Hi Vọng – Maria Phạm Trang Sắc lệnh Ad Gentes của Công đồng Vatican II viết: “Tự bản chất, Giáo Hội lữ hành là người được sai đi” (AG, số 2). Quả thật, Giáo Hội không ngừng tiếp nối sứ mạng Chúa […]