“WEEK-END”: Thực hiện Sứ điệp Chúa Nhật Phục Sinh V năm C
Ngày đăng: Tháng 5 14, 2022

Hình được chụp tại Trung Tâm Điều Dưỡng Người Bệnh Tâm Thần (Thủ Đức)
“Di chúc” của Chúa Giê-su để lại cho chúng ta: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau.” (Ga 13, 24 – 35).
Vào ngày cuối tuần, một số bạn sinh viên đã chọn sân chơi cho mình tại…Trung Tâm Điều Dưỡng Người Bệnh Tâm Thần. Đến đây, các bạn thể hiện nét đẹp của tình người đối với những mảnh đời đáng thương.
Trong hình, các bạn đang giúp các bệnh nhân nữ ở khu C và D. Những người bệnh nhẹ có thể tiếp cận trò chuyện trực tiếp, bệnh nặng hơn chỉ giúp được họ qua lớp cửa sắt khóa kín. Mỗi tháng các bạn đến đây một lần đơn giản chỉ là trò chuyện, thăm hỏi, lắng nghe, chia sẻ….hoặc cắt tóc, gội đầu, cắt móng tay móng chân…nhưng thật thiết thực và thân thương. Khi đã biết tên các bạn, người bệnh nhẹ sẽ nhớ mãi. Nên, nếu tháng kế tiếp bạn không đến được họ sẽ rất buồn và hỏi thăm về bạn ngay.
Tại đây, phần lớn họ là những người bệnh nghèo khổ không tên không tuổi, sống lang thang nay đây mai đó, rồi được đưa vào Trung Tâm nuôi dưỡng. Gặp gỡ họ khi tỉnh khi mê, tâm thức họ khi thực khi ảo, nhưng tình cảm gia đình luôn rất sâu đậm trong tâm trí họ. Bởi vì, những chia sẻ của họ phần lớn xoay quanh nỗi buồn nhớ nhà, nhớ gia đình, nhớ người thân. Những mong ước của họ đa phần là được người nhà đến thăm, được về quê thăm nhà!
Có những người rất hài lòng vì “ở đây em không làm phiền gia đình”; “vì ở đây tôi được uống thuốc khi lên cơn động kinh” nhưng vẫn đau đáu tâm trạng “em buồn lắm vì em trai em sao mãi không vào thăm?”…
Xét về nhiều khía cạnh, những bệnh nhân tâm thần không thể có một cuộc sống làm người cách trọn vẹn. Ở ngoài xã hội, do không kiểm soát được hành vi của mình, nên họ thường bị mọi người và ngay cả gia đình tránh né, bỏ rơi… Vào trung tâm, khi tỉnh táo, họ sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, với người thân là các y-bác sĩ, là những người bạn cùng phòng, là nhân viên tình nguyện, là những đoàn từ thiện…Viết đến đây, bỗng dưng tôi nhớ đến nhận xét rất chí lý của bác sĩ Lâm Hiếu Minh khi dạy chúng tôi môn Sức Khỏe Tâm Thần: “Tôi thấy ở trong các trung tâm tâm thần an toàn hơn vì họ là tâm thần có kiểm soát, còn ở ngoài xã hội, đầy dẫy những tâm thần không kiểm soát, họ có thể nổi điên lên bất cứ lúc nào.”
Tuy không có gia đình bên cạnh, nhưng các bệnh nhân ở đây chăm sóc cho nhau như những người thân. Những người tỉnh táo khỏe mạnh hơn luôn sẵn sàng và tận tâm chăm sóc những “người bạn” bệnh nặng hơn. Họ đi nhận phần ăn cho nhau. Họ nhắc nhau uống thuốc. Thậm chí, có những “người bạn” luôn trong tư thế đại tiện, tiểu tiện hoàn toàn…tự do mọi nơi, mọi lúc. Và rồi lại có những người bạn vẫn âm thầm chăm chỉ đi theo để thu dọn, không một lời càm ràm kêu ca.
Tôi chợt nhận ra, trong tâm thần vẫn có tinh thần và thân tình. Tôi chợt nhớ ra tháp nhu cầu của Maslow. Con người là thế, luôn cần có nhau!
Lạy Chúa, xin giới luật yêu thương của Chúa tiếp tục thấm nhiễm trong tâm hồn chúng con, giúp chúng con luôn nhớ được tình thương nhưng không Chúa ban, để chúng con biết trao ban cách quảng đại. Nhờ đó, chúng con thực sự là dấu chỉ và là lời mời gọi nhiều người đến với Thiên Chúa là Tình Yêu.
Têrêsa Ngô Thị Thanh Hằng

