Ta Đã Yêu Ngươi Bằng Mối Tình Muôn Thuở (05.08.2026 Thứ Tư Tuần XVIII Thường Niên Năm A)
Ngày đăng: Tháng 8 5, 2026Theo dõi những trang sách Giêremia, chúng ta đã thấy cái lộ trình đặc trưng trong câu chuyện giữa con người với Thiên Chúa: tội lỗi, suy vong, được nhắc nhở, hoán cải, được cứu và được phục hồi cách tuyệt vời!… Bản văn hôm nay nối tiếp bằng một giải thích có ý nghĩa then chốt. Tại sao Thiên Chúa lôi kéo dân Ngài trở về, cứu họ và phục hồi họ như vậy? Đâu là động lực của tất cả hành động của Thiên Chúa, của tất cả công cuộc Ngài làm? Câu trả lời là: Chỉ vì tình yêu, không vì gì khác! “Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở, nên Ta vẫn dành cho ngươi lòng xót thương”!
Để ý, bản văn Đáp ca hôm nay không phải lấy từ một Thánh vịnh, mà là chính phần nối tiếp trong văn mạch của sách Giêremia, dùng hình ảnh mục tử và đàn chiên để diễn tả tình yêu thương xót và sự săn sóc của Thiên Chúa dành cho dân Ngài. Và toàn bộ văn mạch này vang âm niềm vui tràn ngập nơi dân Chúa:
“Chúa canh giữ chúng ta, như mục tử canh giữ đàn chiên… Chúa đã cứu chuộc nhà Gia cóp, giải thoát họ khỏi tay kẻ mạnh hơn nhiều. Họ sẽ reo mừng… Thiếu nữ bấy giờ vui nhảy múa, trẻ già cùng mở hội tưng bừng. Chúa phán: Tang tóc họ Ta biến thành hoan hỉ, và sau cảnh sầu thương, sẽ cho họ được an ủi vui mừng!”
Tình yêu và lòng thương xót ấy của Thiên Chúa đã đi vào con người của Chúa Giêsu trong mầu nhiệm nhập thể. Vì thế, lời rao giảng của Chúa Giêsu là Tin Mừng, tin vui – và tất cả hành động của Chúa Giêsu đều là những việc thi ân giáng phúc… Ai gặp Người, tin vào Người và đón nhận Người, thì sẽ cảm nghiệm sức giải phóng của Tin Mừng/tin vui ấy, sẽ nhận được ân phúc tuôn trào từ nguồn mạch bất tận là chính Người. Đây chính xác là kinh nghiệm của người phụ nữ Canaan trong câu chuyện Phúc Âm hôm nay…
Đầu tiên, người phụ nữ kêu xin Chúa chữa cho con gái mình. Chúa Giêsu có vẻ lạnh lùng. Các môn đệ đề nghị Chúa đáp ứng cho chị, không phải vì thương cảm cho bằng là vì các ông muốn giải quyết một mối phiền phức. Chị ấy tiếp tục kêu van. Gút mắc của câu chuyện lên đến cao trào khi Chúa Giêsu nói “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”, và chị ấy từ tốn, điềm nhiên đáp lại rằng “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”…
Và tất cả chúng ta đều biết, cái kết thật tuyệt vời, thật tràn ngập niềm vui. Nhìn lại toàn câu chuyện, ta thấy thái độ có vẻ lạnh lùng lúc ban đầu của Chúa Giêsu càng làm tôn lên lòng tin lạ lùng nơi người phụ nữ. Ta cũng thấy vẻ lạnh lùng ban đầu ấy của Chúa Giêsu hóa ra là cách Người bắt đầu thiết lập và bồi đắp mối tương quan với người phụ nữ ngoại giáo ấy. Lòng tin của người phụ nữ và tình yêu thương xót của Chúa Giêsu là nội dung của mối tương quan này! Và hoa trái là niềm vui chữa lành, niềm vui giải phóng.
Thông điệp cho chúng ta: Hãy vững tin vào tình yêu thương xót của Chúa, dù niềm tin này có bị thử thách đến mấy, và ta sẽ cảm nếm trọn vẹn niềm vui chữa lành!
Lm. Lê Công Đức

