Yêu Người, Đó Chính Là Mến Chúa! (16.02.2024 Thứ Sáu Sau Lễ Tro)
Ngày đăng: Tháng 2 16, 2024Cách chúng ta hai mươi tám thế kỷ, nhưng đoạn sách Isaia vẫn nóng hổi tính thời sự ngay cả hôm nay. Tất cả gói ghém trong một câu hỏi và một câu trả lời:
– Tại sao chúng con ăn chay mà Chúa không thấy? Tại sao chúng con hãm mình mà Chúa không hay biết?
– Phải, trong ngày ăn chay, các ngươi lo dàn xếp công việc làm ăn, các ngươi hối thúc mọi người làm công. Phải, các ngươi ăn chay trong sự cãi vã, ẩu đả và đánh nhau hung tợn. Các ngươi đừng ăn chay như xưa nay, là cố la lớn tiếng cho người ta nghe. Có phải đó là việc ăn chay mà Ta mong muốn, có phải như thế là ngày hãm mình không? Gục đầu như bông sậy, mặc áo thô, nằm trên đống tro, có phải đó là ăn chay, là làm cho Chúa hài lòng không? Nào ăn chay như Ta mong muốn không phải như thế này sao, là huỷ bỏ xiềng xích bất công, tháo gỡ ách nặng, trả tự do cho kẻ bị áp bức, dẹp bỏ mọi gánh nặng; hãy chia cơm bánh cho kẻ đói, tiếp rước những kẻ phiêu bạt không nhà; nếu ngươi gặp một người trần truồng, hãy cho họ áo mặc, ngươi đừng khinh bỉ người cùng xác thịt như mình. Như thế, sự sáng ngươi tỏ rạng như hừng đông, các vết thương ngươi sẽ lành nhanh chóng; công lý ngươi sẽ đi trước mặt ngươi, vinh quang Chúa sẽ hậu thuẫn cho ngươi. Như thế, khi ngươi kêu cầu, Chúa sẽ trả lời; ngươi la lên, Chúa sẽ phán: ‘Này Ta đây’!
Vấn đề ở đây là: muốn làm vui lòng Chúa, nhưng Chúa không vui lòng, vì làm không đúng điều Chúa muốn! Thánh Vịnh 50, một tuyệt phẩm diễn tả tâm tình thống hối, cũng rất ý thức tình trạng có thể lệch pha, lạc tần số ấy, khi đề cập: “Bởi vì Chúa chẳng ưa gì sinh lễ, nếu con dâng lễ toàn thiêu, Chúa sẽ không ưng. Của lễ con dâng, lạy Chúa, là tâm hồn tan nát; lạy Chúa, xin đừng chê tấm lòng tan nát khiêm cung!”
Chúa không ưa sinh lễ, vậy Chúa ưa gì? Chúa ưa chúng ta dành cho Chúa tấm lòng. Nhưng dành tấm lòng cho Chúa bằng cách nào? Bằng cách hướng lòng mình về các anh chị em nghèo, và làm những việc của lòng thương xót – như lời Chúa xác nhận rất rõ trong câu trả lời trên kia trong sách Isaia.
Con Thiên Chúa đến. Sự đồng hoá của Thiên Chúa với anh chị em nghèo càng được Người xác nhận rõ ràng: “Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp đón, vân vân…” Từ đây, GIÊSU là điểm qui chiếu để ta thi thố cả ‘mến Chúa’ lẫn ‘yêu người’, để ta sống cả chiều kích thần bí (cầu nguyện, nối kết với Thiên Chúa) lẫn khổ hạnh (chẳng hạn ăn chay, khi Chàng Rể vắng mặt!).
Giêsu chứng thực yêu người là mến Chúa!
Và qui chiếu đến Giêsu, ý nghĩa khổ hạnh hoà vào thần bí.
Lm. Lê Công Đức

