Tưởng Niệm Cuộc Thương Khó Của Chúa Giêsu

Ngày đăng: Tháng 4 7, 2023

(Thứ Sáu Tuần Thánh)

Cuộc thương khó và cái chết của Chúa Giêsu là sự ứng nghiệm những gì được nói về Người Tôi Trung Đau Khổ trong Isaia (52,13-53,12). Hãy để ý điểm cốt yếu của đoạn văn này, đó là, tất cả những khổ nhục và đau đớn mà Người Tôi Trung đảm nhận đều VÌ CHÚNG TA! Thật vậy, những diễn ngữ “vì chúng ta”, “cho chúng ta” lặp đi lặp lại trùng trùng. Câu tổng kết nằm gọn trong luận đề ấy: “Người đã hiến thân chịu chết, bị liệt vào hàng tội nhân; nhưng thực ra Người đã mang lấy tội muôn người, và can thiệp cho những kẻ tội lỗi”.

Đáp ca, trích từ Thánh vịnh 30, là lời cầu nguyện đồng thời là lời chứng về niềm tin tưởng tín thác vào Thiên Chúa ngay giữa kinh nghiệm bị nhận chìm trong tình trạng bị vứt bỏ và tủi nhục. Một lần nữa, đây là niềm tín thác của Chúa Giêsu trong chính kinh nghiệm bị vứt bỏ và tủi nhục của Người: “Lạy Cha, con xin phó thác linh hồn con trong tay Cha”.

Sự phó thác ấy của Chúa Giêsu không có được một cách dễ dàng, tự nhiên, mà là kết quả của một cuộc chiến đấu nội tâm, như Thư Do thái ghi nhận: “Đức Giêsu, dầu là Con Thiên Chúa, đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục”.

Tất cả các yếu tố trên đều được chứa đựng trong trình thuật Thương Khó. Tưởng cần lưu ý, cả bốn trình thuật Thương Khó của bốn sách Phúc Âm đều có đề cập đến đòn roi và những hành hạ trên thân xác Chúa Giêsu phải chịu, dĩ nhiên, nhưng cả bốn trình thuật đều không lấy đó làm trọng tâm và không dừng lại để soi vào chi tiết nhằm cường điệu khía cạnh bạo lực thể lý. Đọc kỹ cả bốn trình thuật, ta có thể thấy trọng tâm nằm ở những nỗi khổ nhục tâm can của Chúa Giêsu hơn là những đau đớn thể xác. Ta cũng thấy các trình thuật đều khắc hoạ rõ phong cách chủ động, tác động vốn đặc trưng sứ mạng của Chúa Giêsu ngay trong tình cảnh tưởng chừng bị động và bất lực nhất.

Điều vừa nói trên đặc biệt được thấy nổi bật trong trình thuật Thương Khó theo thánh Gioan. Chúa Giêsu vừa khổ sở đủ cách trong cuộc Thương Khó, vừa luôn điềm tĩnh và tác động. Người truyền cho Phê rô xỏ gươm vào vỏ, vì dứt khoát đi con đường phi bạo lực. Người buồn vì Phê rô chối Thầy quá dễ dàng. Người nuốt lấy tủi nhục khi bị vả vào mặt, khi bị Phi la tô thí bỏ để chọn tha Baraba, khi đám đông gào thét đòi đóng đinh Người, khi bị chế nhạo bằng mão gai và những sỉ vả… Người lủi thủi vác thập giá, bị đóng đinh và treo lên…

Những câu nói của Người trong các cảnh huống ấy đều nhằm rao giảng và khai sáng cái gì đó cho người ta, và tuyệt nhiên không gợn tí xót xa cay đắng nào. “Các anh tìm ai?… Chính tôi đây” / “Nếu các anh tìm bắt tôi, thì hãy để những người này đi” / “Nếu tôi nói sai, anh chứng minh xem tôi sai chỗ nào; còn nếu tôi nói phải, sao anh đánh tôi?” / “Nước tôi không thuộc về thế gian này… Chính ngài nói rằng tôi là vua”… Hai tiếng “Ta khát” trên thập giá chắc hẳn gợi cho chúng ta không chỉ cơn khát nước, mà còn là ẩn dụ về một nỗi khát khao thâm sâu của Người. Việc trao Mẹ cho Gioan và trao Gioan cho Mẹ là một biểu hiện tuyệt vời về tính tác động và bản chất sứ mạng trong cái chết của Chúa Giêsu.

Và đỉnh điểm của phong thái ấy là tuyên bố “Mọi sự đã hoàn tất” và hành động tác động cuối cùng: “Người gục đầu xuống và TRAO THẦN KHÍ”. Chúa Giêsu chết, nhưng Gioan không nói Người chết, mà nói Người TRAO THẦN KHÍ! Người trao Thần Khí VÌ CHÚNG TA, CHO CHÚNG TA đó!

Vậy chúng ta làm gì để tưởng niệm cái chết của Chúa Giêsu? Người trao Thần Khí, thì việc tốt nhất và thích hợp nhất của chúng ta là NHẬN THẦN KHÍ của Người, chứ còn làm gì nữa! Thái độ sầu thảm, rên rỉ, khóc lóc, các hình thức tang chế, những diễn xuất kịch nghệ ồn ào (phần lớn xuất hiện từ thời Trung Cổ) xem chừng không còn phù hợp mấy đâu. Nó có thể đáp ứng nhu cầu sinh hoạt văn hoá lễ hội nào đó, song nó có thể làm nhiễu, làm nhoà chính tâm tình cầu nguyện, vốn cần một bầu khí thinh lặng cao độ.

Trình thuật của Gioan còn có cảnh Chúa Giêsu bị đâm thâu cạnh sườn, máu cùng nước chảy ra, với tham chiếu lời Kinh Thánh rằng “Họ sẽ NHÌN LÊN Đấng họ đã đâm thâu”. Nhìn lên! Hình ảnh rất quen trong câu chuyện con rắn đồng, mà chính Chúa Giêsu giải thích với Nicodemo rằng NHÌN LÊN như vậy có nghĩa là TIN VÀO CON NGƯỜI đó!

Tưởng niệm cuộc Thương Khó và cái chết của Chúa Giêsu, điều chúng ta cần làm là thinh lặng nhìn lên Người, tin vào Người, và đón nhận Thần Khí sự sống mà Người trao ban cho chúng ta.

Lm. Giuse Lê Công Đức



Bài viết khác

Thánh Hóa Công Ăn Việc Làm

Trong bầu khí linh thiêng và rộn ràng của những ngày đầu xuân, lòng người cũng mở ra với những ước mong mới, nghĩ đến chặng đường phía trước với bao dự định và hy vọng. Thấu hiểu tâm tình ấy của con cái mình, Hội Thánh – như người Mẹ hiền đã dành riêng […]


Sợi Dây Nguồn Cội

Con người có tổ có tông, Như cây có cội như sông có nguồn. Lời ca dao quen thuộc ấy đã sớm in sâu trong tâm hồn người Việt, nhắc nhớ mỗi người về mối dây linh thiêng của tổ tiên và cội nguồn. Dù ở đâu hay trong hoàn cảnh nào, lòng ta vẫn […]


NIỀM HY VỌNG CHO NGƯỜI ĐAU YẾU

Hôm nay là ngày lễ Đức Mẹ Lộ Đức, ngày này đưa chúng ta đến với một mầu nhiệm gắn liền với thân phận con người: đó là mầu nhiệm của đau khổ và bệnh tật. Tại hang đá Lộ Đức, Đức Maria đến với con người như một người Mẹ âm thầm dẫn con […]


Không Ai Là Một Hòn Đảo

Giữa nhịp sống hôm nay, con người dễ bị cuốn vào nhịp hối hả, đến mức đánh mất sự tĩnh lặng cần thiết để nhận ra sự hiện diện của nhau và của Thiên Chúa. Ánh chớp chói lòa thời đại này lôi kéo con người ta sống buông mình theo nhịp chảy của những […]


Khát Vọng Cho Hòa Bình Thế Giới

Mỗi con người, không phân biệt dân tộc, màu da hay văn hóa, đều có quyền được sống trong hòa bình. Đối với Giáo hội Công giáo, con người được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa và là đền thờ của Chúa Thánh Thần. Vì thế, không ai có quyền tước đoạt sự bình […]


Đôi Tay

Đứa nhỏ chạy theo bóng người đàn ông đang khuất dần, tiếng gọi xé lòng trong tuyệt vọng:“Bác! Bác chờ con! Đừng đi!”  Đám trẻ trong xóm vây quanh, vừa cười vừa mỉa mai: “Cháu ông tâm thần! Con Giang là cháu của ông Ba tâm thần chúng mày ơi…” *** Giang chợt tỉnh sau […]


Lắng Nghe Cuộc Sống

Trong góc nhỏ của lớp học mầm non ấy là thế giới của một cô bé, một thiên thần bé nhỏ với gương mặt sáng, đôi má phúng phính dễ thương và mái tóc vàng hoe xoăn tít. Nhìn em, ai cũng biết em mang dòng máu lai Tây. Thế nhưng, trong đôi mắt ấy […]


Cọng Rơm Đơn Sơ Dâng Chúa Hài Nhi

Trong bầu khí linh thiêng của Mùa Vọng, toàn thể chị em Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Lập đang cùng nhau chuẩn bị tâm hồn thật sốt sắng để đón mừng đại lễ Ngôi Lời Nhập Thể – Đấng Cứu Độ trần gian. Với lòng yêu mến Chúa Hài Nhi, chị em ân cần […]


Maranatha – Xin Ngài Hãy Đến

“Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ,ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa.Linh hồn con khát khao Ngài,tấm thân này mong mỏi đợi trông,như mảnh đất hoang khô cằn, không giọt nước.Nên con đến chiêm ngắm Ngài trong nơi Thánh Điệnđể thấy uy lực và vinh quang của Ngài.”(Tv 62,2–3) Con là một […]


Sống Mùa Vọng Với Tâm Tình Mới

Tôi đã đi qua nhiều mùa Vọng. Những tuần nến tím, những bài đọc quen thuộc, những lời mời gọi tỉnh thức và sám hối… đã trở thành một phần thân thuộc của hành trình đời tu. Thế nhưng, khi dừng lại và nhìn thật sâu vào chính mình, tôi nhận ra sự đổi thay […]


Đức Maria Con Người Của Ân Sủng

Hôm nay chúng ta cử hành đại lễ kính Đức Maria Vô nhiễm nguyên tội. Mầu nhiệm này đã được Đức Pio IX định tín ngày 8/12/1854 tức trước khi Đức Maria hiện ra tại Lộ Đức 4 năm. Ngay từ thời nguyên thủy, Kitô giáo đã tin Đức Maria được ơn Vô nhiễm nguyên tội nghĩa […]


Sen Đá Và Sự Sống 

Cây sen đá lúc nào cũng khiến tôi bật cười nhẹ. Nhìn bé xíu mà “sống lì” thật đáng nể – quên tưới nước vài ngày cũng không giận, đặt chỗ nắng hay chỗ mát đều vui vẻ lớn lên. Thế nhưng rồi đến một ngày, những hạt mưa nghịch như đùa đã làm cho […]