Suy Niệm Sứ Vụ
Ngày đăng: Tháng 5 16, 2023Những tia nắng đầu mùa hạ đang chiếu rọi trên những con đường nhỏ chẳng làm vơi đi nụ cười dễ thương cùng bước chân nhanh nhẹn của các em thiếu nhi nơi tôi đang phục vụ. Tiếng trống “tùng tùng tùng…” các em bước vào lớp để học giáo lý. Những âm thanh quen thuộc vang lên: Sơ ơi…
Tôi hạnh phúc mỗi khi được đến với các em vào mỗi sáng Chúa Nhật, nơi đây tôi có cơ hội để chia sẻ những kinh nghiệm cùng những kiến thức tôi đã được học. Tôi cũng học được từ các em rất nhiều điều tuy giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Vẫn như thường lệ vào đầu giờ học, tôi và các bé cùng chia sẻ cho nhau nghe những câu chuyện nhỏ bé về cuộc sống. Bạn Quỳnh cất tiếng giọng véo von: “Sơ ơi, con yêu mến Chúa nhiều lắm”. Con yêu Chúa như thế nào? tôi hỏi.
Chúa như người bạn của con, con chia sẻ cho Chúa nghe mọi niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống, Quỳnh đáp.
Câu nói của một em bé 10 tuổi làm đánh động trái tim tôi vì tôi đã được học hỏi và biết về Chúa rất nhiều trong Kinh Thánh, qua bài giảng…nhưng đôi khi tôi chưa đủ chiều sâu để cảm nghiệm tình bạn thân với Ngài. Tôi hiểu rằng nếu tôi không có kinh nghiệm cá vị với Chúa, tôi chẳng thể nào giúp các em đến gần Chúa được. Đây là dịp để tôi biết tìm về với Chúa và xây dựng lại mối tương quan với Ngài. Tôi cũng khát khao tình yêu của tôi dành cho Chúa cũng thật đơn sơ và giản dị như trẻ nhỏ.
Sơ ơi…bạn Thiện cứ chọc con hoài nhưng con đã tha thứ cho bạn, Trúc nói.
Tại sao con lại tha thứ? tôi hỏi.
Dạ! bởi vì bạn Thiện là hình ảnh của Chúa.
Ôi! một lời nói thật sâu sắc, tôi không nghĩ nó lại dễ dàng trả lời đến thế bởi chẳng ai có thể sẵn sàng tha thứ cho người làm chúng ta bị tổn thương. Nếu tôi cũng sống đơn sơ và cảm nghiệm sâu sắc như bạn nhỏ, có lẽ tôi sẽ sống vui tươi và yêu thương nhiều hơn. Chính bạn nhỏ đã dạy tôi bài học trong cuộc sống “hãy tha thứ khi còn có thể” bởi cuộc đời như một hành trình trên xe buýt, hôm nay tôi có thể gặp họ nhưng ngày mai họ lại dừng lại ở trạm xe khác, tôi không còn cơ hội gặp lại. Vì thế, tôi phải cố gắng trao gửi yêu thương khi tôi có cơ hội và luôn biết sáng tạo trong tình yêu để cuộc sống trở nên ý nghĩa.
Sơ ơi…ba mẹ con đang giận nhau, con buồn lắm, con phải làm gì ạ? Phú hỏi.
Tôi nghẹn ngào khi nghe câu hỏi ấy bởi đôi khi tôi cũng đối diện với thực tế ấy trong đời sống cộng đoàn, tôi cũng không biết phải làm gì để hòa giải vấn đề đó. Tôi rất hiểu cái cảm xúc của Phú, tôi vẫn nhẹ nhàng và can đảm để nói với bạn nhỏ rằng “con hãy mang ba mẹ đến gần nhau bằng niềm vui, sự dễ thương của con và con đừng quên cầu nguyện cho ba mẹ nhé”.
Khi tôi trả lời câu hỏi của Phú cũng là dịp để tôi nhìn lại chính mình, tôi đã cầu nguyện đủ, đã dễ thương đủ chưa? bởi tình thân đến từ tình yêu. Nếu tôi thay đổi chính mình thì mọi thứ sẽ thay đổi bởi những góp nhặt nhỏ bé sẽ tạo nên điều kì diệu trong cuộc sống.
Tạ ơn Chúa đã cho tôi có cơ hội được thực thi sứ mạng tông đồ bằng việc giáo dục đức tin cho các em thiếu nhi. Chính nụ cười, niềm vui và sự đơn sơ của các em làm cho cuộc sống của tôi thêm màu sắc và ý nghĩa. Tôi sẽ mỉm cười nhiều hơn, sống đơn giản hơn và hạnh phúc hơn bởi cuộc sống này rất thú vị cần tôi khám phá và sống trọn vẹn hơn mỗi ngày. Tôi sẽ cố gắng hết sức để chu toàn tốt sứ mạng tôi được trao phó.
Thảo An

