Suy Niệm Chúa Nhật XXX Thường Niên, Năm A
Ngày đăng: Tháng 10 27, 2023“Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là điều răn quan trọng nhất và điều răn thứ nhất. Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.” (Mt 22, 37-39)
Trong đoạn Tin Mừng này, Đức Giêsu đã nhắc đến hai điều quan trọng mà Cựu ước đã nói đến. Đó là “Nghe đây, hỡi Israel! Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Hãy yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, hết lòng hết dạ, hết sức anh em” (Đnl 6,4-5) và “Ngươi không được trả thù, không được oán hận những người thuộc về dân ngươi. Ngươi phải yêu đồng loại như chính mình” (Lv 19,18). Trong tôi chợt xuất hiện những câu hỏi: Tại sao lại “phải” yêu mến mà không là “hãy” yêu hoặc “nên” yêu? Như thế, yêu là lệnh truyền của Thiên Chúa, yêu mến Thiên Chúa cách đích thực và yêu thương tha nhân chân thành chỉ là một.
Trong trình thuật Bữa Tiệc Ly, Đức Giêsu đã nhắn nhủ các môn đệ trước khi Ngài chịu chết: “Mọi người sẽ nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là các con yêu thương nhau” (Ga 13, 35). Chính yêu mến sẽ là dấu chỉ để người khác nhận biết ai là môn đệ, ai là người được chọn. Nhưng “ngươi” ở Matthêu thì rộng hơn, yêu mến là điều dành cho tất cả mọi người trong nước Thiên Chúa, là luật của Thiên Chúa, một căn cước tự động cấp cho ai sống yêu mến.
Nhìn lại trình thuật sáng thế về tạo dựng “Phải có ánh sáng…Phải có một cái vòm…Phải có những vầng…” (x St 1, 1-24); Cũng thế, “ngươi phải yêu mến”. Như thế, yêu mến là lệnh truyền được Thiên Chúa ban và yêu mến cũng là điều được tạo dựng để diễn tả sự hiện diện và quyền năng của Thiên Chúa, một thành phần duy trì sự sống của vũ trụ. Chúng ta hãy cầu xin Thiên Chúa giúp chúng ta biết yêu, xin Ngài ban tràn tình yêu trên thế gian để vũ trụ được tồn tại, được phát triển.
“Ngươi phải yêu mến”. Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh: Yêu ai? Yêu thế nào? Đây là điều kiện mà Chúa Giêsu mời gọi. Phải yêu mến Thiên Chúa vì Ngài chính là tình yêu và qua Ngài ta mới có thể yêu thương người khác chân thành. Không yêu mến Thiên Chúa thì chúng ta không thể nhận thấy mọi sự là ân ban nhưng chúng ta dễ quy hướng về chính mình. Như thế, yêu mến Thiên Chúa là nền tảng cho mọi tình yêu, là mẫu mực cho mọi cách yêu và là nguồn trao ban tình yêu. Yêu mến “người thân cận” không chỉ là người ở gần, không chỉ là người máu mủ mà là người cần lòng thương xót của ta, không chỉ là người ta yêu, người đã hy sinh cho ta nhưng yêu cả những người ta chưa thật sự yêu mến.
Quả thật, yêu mến là điều răn trọng nhất vì Thiên Chúa nhìn thấu suốt mọi động cơ trong toàn bộ hành động của ta. Ta sống, ta hành động vì lòng mến thực sự hay vì một điều gì đó. Nhưng trên hết, yêu mến là một hồng ân lớn lao Thiên Chúa ban để con người chúng ta trở nên giống Thiên Chúa là tình yêu.
Têrêsa Mỹ Lan

