Suy Niệm Chúa Nhật XXVII Thường Niên, Năm C
Ngày đăng: Tháng 9 30, 2022Trong thời đại công nghệ ngày càng phát triển và nhu cầu khẳng định bản thân ngày càng cao, con người thường có xu hướng đi tìm địa vị, quyền lực, giàu sang trong xã hội. Trước thực tại đó, Chúa Giêsu lại mời gọi mỗi người hãy sống tinh thần khiêm tốn của một người đầy tớ.
“Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm”.
Lẽ thường khi làm xong một việc gì đó nhất là khi việc đó thành công và được nhiều người tán thưởng chúng ta dễ rơi vào trạng thái phấn khởi, thậm chí còn có cảm giác tự cao tự đại. Có bao giờ sau mỗi một công việc, mỗi thành công chúng ta rút vào một nơi thanh vắng, ngồi thinh lặng trước mặt Chúa và thân thưa với Ngài: “Lạy Chúa! Con chỉ là đầy tớ vô dụng, vì con chỉ làm điều con phải làm mà thôi”.
Nếu như tất cả mọi người đều có chung một tâm tình đó trước mặt Chúa thì có lẽ thế giới đã trở nên tốt đẹp hơn. Thế giới này không còn sự ganh đua, không còn chiến tranh và hận thù… chỉ có tình yêu và hạnh phúc hiện diện. Nhưng thực tế có bao nhiêu người có được tâm tình của Chúa Giêsu? Tại sao điều đó lại xảy ra? Bởi Chúa tôn trọng sự tự do của con người. Chúa không bắt con người phải làm theo ý Chúa, dù rất đau lòng biết rõ con mình đang sai lầm hay sa ngã.
Còn chúng ta thì sao? Là những nữ tu bước đi theo Chúa trong linh đạo Mến Thánh Giá, chúng ta đã sống như thế nào? Sau mỗi công việc, sau mỗi thành công chúng ta nghĩ gì, làm gì? Cách suy nghĩ và hành động của chúng ta có gì khác không? Đôi khi, chúng ta cũng mải mê chạy theo kiếm tìm những điều thuộc về thế tục. Chúng ta bước đi theo Chúa mà ta không có được tâm tình giống như Ngài, không hiểu những thao thức của Ngài.
Là một nữ tu Mến Thánh Giá, mỗi chị em cũng có sứ vụ Chúa gửi đến ngang qua sứ mạng của Hội dòng. Sứ mạng đó có thể là việc mục vụ tông đồ như dạy Giáo lý, tập hát, làm việc từ thiện, phục vụ người nghèo, người dân tộc. Sứ mạng đó có thể là trách nhiệm của một người điều hành: một bề trên, một cố vấn hay là một hiệu trưởng. Sứ mạng đó mang đến cho chúng ta những thành công, danh thơm tiếng tốt. Nhờ vậy, ta được nhiều người biết đến, được nhiều người tán thưởng.
Quả thật, nếu như không thực sự gắn bó với Chúa trong cầu nguyện thì chúng ta sẽ dễ rơi vào những trạng thái đi tìm hư danh, tìm tiếng khen lúc nào không biết. Đôi khi, những điều đó không hiện ra một cách tỏ tường nhưng chúng ẩn núp dưới nhiều hình thức thật tinh vi khiến chúng ta không để ý và không cảnh giác nó. Phải thật tinh tế, phải thực sự để Chúa hướng dẫn, chúng ta mới có thể nhận ra. Phải chăng Chúa biết trước được điều đó nên Chúa mời gọi mỗi người chúng ta sau mỗi một công việc hãy đến trước mặt Chúa và thưa với Chúa rằng “Lạy Chúa! Con chỉ là đầy tớ vô dụng, con đã làm điều con phải làm mà thôi”.Và chắc hẳn nếu sau mỗi một công việc, chúng ta đều đến trước mặt Chúa và thân thưa như vậy với Chúa thì cho dù công việc chúng ta làm có gặt hái được thành công, hay thậm chí gặp thất bại thì chúng ta sẽ vẫn cảm thấy bình an và hạnh phúc. Chúng ta sẽ không bị đắm chìm trong tiếng khen chê cũng như dư luận của người đời. Chúng ta sẽ luôn tin tưởng, buông mình và phó thác mọi sự trong bàn tay yêu thương của Chúa. Chúng ta làm vì Chúa chứ không phải vì bản thân chúng ta.
Lạy Chúa! Chúa biết tinh thần thế tục đang ngày một thâm nhập vào đời sống tu trì. Chúa cũng biết nó ẩn tàng dưới nhiều dạng thật tinh vi khiến chúng con bất cảnh giác. Đôi khi nó ảnh hưởng vào sâu trong lối suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng con lúc nào mà chúng con chẳng hay biết. Xin Chúa giúp chúng con sau mỗi một công việc luôn biết chạy đến bên chân Chúa để thân thưa với Chúa: “Lạy Chúa! Con chỉ là đầy tớ vô dụng, con đã làm điều con phải làm mà thôi”. Qua đó, chúng con sẽ không bám víu vào những thành quả đạt được nhưng luôn biết sống tâm tình tin tưởng, buông mình và phó thác mọi sự trong bàn tay yêu thương của Chúa để hết lòng phục vụ tha nhân vì tình yêu Chúa.
Catarina Trần

