Suy Niệm Chúa Nhật XX Thường Niên, Năm A
Ngày đăng: Tháng 8 18, 2023“Lạy Ngài là Con Vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi”
“Lạy Ngài là Con Vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi” trong Tin Mừng hôm nay là lời cầu xin của người đàn bà dân ngoại miền Canaan. Bà là người ngoại đạo nhưng bà lại kêu cầu Đức Giêsu là Con Vua Đavit, bà đã khiêm nhường trong thái độ và kiên nhẫn trước lời cầu xin, nghĩa là bà đã tin Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa. Lòng tin, sự khiêm nhường và sự kiên nhẫn là điều kiện cần thiết để Chúa biểu lộ tình yêu và lòng thương xót dành cho con người.
Tin Mừng chỉ nói “một người đàn bà Canaan”, bà không có tên tuổi, không có danh phận. Bà đại diện cho biết bao tâm hồn đang đau khổ trong xã hội loài người từ thời Chúa Giêsu cho đến ngày hôm nay. Điểm nổi bật nơi bà là tin Ngài là con Vua Đavít, là Con Thiên Chúa. Chính lòng tin đã làm thay đổi cuộc đời bà và đã cứu sống người con gái của bà.
Trước lời van xin của bà, Đức Giêsu vẫn giả điếc làm ngơ. Tại sao Chúa Giêsu thường quan tâm đến mọi người, nhất là những người đau khổ, bệnh tật mà nay lại lạnh lùng đến thế? Phải chăng bởi vì bà ấy là người ngoại? Ngài đã khẳng định dứt khoát: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi” (Mt 15, 24), “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con” (Mt 15, 26). Phải chăng Tin Mừng chỉ được phân phát cho “con cái”, tức là dân Do Thái, những người thừa kế lời Thiên Chúa hứa?
Trước thái độ của Đức Giêsu, bà không hề thất vọng, không tự ái, không nổi giận trước lời khước từ thẳng thừng ấy. Bà nhìn nhận quyền ưu tiên của người Israel trên dân ngoại. Nhìn nhận mình chỉ là “chó con”, bà không mơ ước được hưởng phần ăn trên bàn của con cái trong nhà, chỉ dám chờ đợi những mảnh vụn từ bàn rơi xuống “nhưng mà cả lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống” (Mt 15, 27). Với sự kiên trì, nhẹ nhàng, bình thản nhưng cương quyết và đặc biệt qua lời đáp trả khôn ngoan đầy khiêm tốn, bà đã vượt qua mọi trở ngại. Chính Đức Giêsu đã khen ngợi: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật!” (Mt 15, 28a). Một lòng tin xuất phát từ một con tim đang chờ đợi được no lòng thỏa dạ từ sự hào phóng của Thiên Chúa, từ ý muốn của Chủ.
Quả thật, với tấm lòng của một người mẹ, bà đã xem nỗi bất hạnh của con bà như của chính bà, khiến bà cam chịu sự nín lặng, lạnh nhạt của Đức Giêsu mà vẫn tiếp tục kêu xin. Bà như một người hành khất quỳ dưới chân Đức Giêsu, cứ không ngừng cầu xin, cứ hy vọng giống như Abraham, như bà góa trong dụ ngôn Lc 18, 1 – 8; chính tình yêu đã khiến bà có thể thấy được niềm thương cảm phía sau những lời nói của Đức Giêsu, bởi lẽ đây là nguồn hy vọng duy nhất của bà. Bà đến với niềm hy vọng tha thiết, với quyết tâm không chịu nản lòng. Quả thế, Đức Giêsu không thể tiếp tục từ chối và một phép lạ từ xa đã được thực hiện đúng như lòng ước nguyện của bà (Mt 15, 28).
Trong xã hội ngày hôm nay, vẫn còn đó biết bao cuộc đời đang đau khổ như người đàn bà Canaan. Nhưng chúng ta thử hỏi liệu có bao nhiêu người trong đau khổ mà họ vẫn nhận biết Thiên Chúa, tin vào Thiên Chúa? Có bao nhiêu người Kitô hữu luôn vững tin vào Thiên Chúa dù gặp khó khăn, thử thách? Hình ảnh người đàn bà Canaan trong Tin Mừng hôm nay như đang thức tỉnh chúng ta là những người Kitô hữu, những người môn đệ theo Chúa. Chúng ta hãy xét lại đời sống đức tin của mình, hãy nhìn lại tương quan bản thân ta với Thiên Chúa.
Lạy Chúa, giữa biết bao thử thách và khó khăn trong cuộc sống, xin dạy chúng con luôn biết tin tưởng vào tình yêu thương của Chúa và hoàn toàn phó thác vào bàn tay quan phòng của Ngài. Amen.
Maria Nguyễn Trang

