Nước Trời Chỉ Thuộc Về Những Ai Mạnh Mẽ (12.12.2024 Thứ Năm Tuần II Mùa Vọng)
Ngày đăng: Tháng 12 11, 2024Vẫn trong bối cảnh hình dung về thời Thiên sai, sách Isaia hôm nay dùng phép tương phản giữa một bên là thiếu nước, khát nước, và bên kia là có nước dồi dào cách diệu kỳ: “Những kẻ thiếu thốn nghèo nàn tìm nước, nhưng luống công, lưỡi chúng đã khô đi vì khát nước. Ta là Chúa, Ta sẽ nhậm lời chúng… Ta sẽ không bỏ chúng. Ta khiến sông chảy trên đỉnh núi trọc, và suối nước tràn giữa thung lũng. Ta sẽ biến hoang địa thành ao hồ và đất khô thành suối nước”… Thật là tuyệt vời, nhất là nếu ta nhớ rằng vùng đất này xưa nay vẫn đặc trưng khí hậu nóng và khô, rất ít mưa và do đó người, vật và cây cỏ rất khát nước! …
Và chúng ta nên để ý, sự lặp đi lặp lại kiểu nói “Ta sẽ…” nhằm muốn nhấn mạnh rằng tất cả những điều tốt lành, được biểu tượng bởi tràn trề nước, chính là những việc do Chúa làm! Phần con người hầu như chỉ có việc đón nhận. Vì thế, đó gọi là THỜI ÂN SỦNG!
Chúa Giêsu đến, thời ân sủng ấy thành hiện thực nơi Nước Trời được khai mạc. Nước Trời thường xuyên được Chúa Giêsu rao giảng, và được Người làm cho hiện lộ ngày càng hơn qua các hành động và qua chính sự hiện diện của Người. Sứ mạng của Gioan là làm chứng cho Chúa Giêsu, nhưng trong đoạn Tin Mừng hôm nay ta thấy chính Chúa Giêsu làm chứng cho Gioan, và cùng một trật Người nêu rõ về Nước Trời. Gioan là khuôn mặt vĩ đại, nhưng ông không thuộc về ‘thời’ của Nước Trời, và kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời thì cao trọng hơn cả Gioan. Trong tư cách là ngôn sứ dọn đường, Gioan tỏ ra một nhân cách mạnh mẽ – và sự mạnh mẽ này gợi ý rằng Nước Trời chỉ dành cho những ai thật sự mạnh và can đảm.
Như vậy, thời Thiên sai không chỉ là thời ân sủng, mà còn là THỜI NỖ LỰC. Vâng, Chúa ban ơn dư dật, nhưng thực ra con người không hoàn toàn thụ động đâu, mà phải nỗ lực thì mới ‘chiếm’ được ân ban của Chúa! Nước Trời chỉ thuộc về kẻ mạnh! Ồ, nhưng ta cũng từng nghe Chúa nói rằng Nước Trời chỉ thuộc về những ai trở nên như trẻ nhỏ. Hoá ra, sức mạnh ở đây là loại sức mạnh của trẻ nhỏ, hay của những người bé mọn!
Rốt cuộc, chúng ta phải NỖ LỰC để đủ mạnh mà đón nhận ÂN SỦNG của thời Thiên sai, hay Nước Trời. Nhưng luôn phải giả thiết rằng ta phải định nghĩa ‘sự mạnh mẽ’ đúng theo từ điển của Chúa, chứ không theo cách hiểu thông thường của con người chúng ta. Mạnh như vị Thiên Chúa huỷ mình ra không, để làm người. Mạnh như lời thưa ‘fiat’ của thiếu nữ Maria ở Nadaret. Mạnh như em bé Giêsu chào đời ở ngoài đồng Bê lem lại gây lo lắng cho vua Hê rô đê và khiến ông này phải truy sát. Mạnh như một Giêsu lớn lên ở miền quê ‘không có gì hay ho’ và tuyệt nhiên không để lại cho ai bất cứ ấn tượng gì đặc biệt. Mạnh như ‘Con Người không có chỗ tựa đầu’ trong những năm rong ruổi sứ vụ. Và cuối cùng, mạnh như ‘tử tội Giêsu’ hứng chịu mọi bạo lực trong cuộc khổ nạn và trong cái chết thập giá!
Xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta, cho các cộng đoàn chúng ta, và cho toàn thể Giáo hội SỨC MẠNH đúng theo ý nghĩa ấy, để chúng ta thực sự đi vào được thời Ân Sủng là Nước Trời!
Lm. Lê Công Đức

