Nhìn Lên Thánh Giá (Suy Niệm Chúa Nhật IV Mùa Chay, Năm B)
Ngày đăng: Tháng 3 8, 2024Không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả được tình yêu bao la của Thiên Chúa dành cho nhân loại. Không gì có thể sánh với tình yêu của Thiên Chúa đối với con người. Qua những thụ tạo hữu hình, con người nhận ra tình yêu của Thiên Chúa; qua cái chết của Đức Kitô trên cây Thánh Giá đã diễn tả tình yêu tột cùng của một vị Thiên Chúa đã đến, ở lại và chung chia phận người với nhân loại.
“Như ông Mô-sê đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời” (Ga 3,15). Khi nói Người sẽ bị treo lên như con rắn đồng của Môsê, Đức Giêsu mời gọi chúng ta hãy nhìn lên Thập giá để thấy được tình yêu bao la của Thiên Chúa. “Nếu người Do Thái coi Thập giá là nỗi ô nhục, còn dân ngoại coi là điên rồ” (1Cr 1,22) thì đối với người Kitô hữu, Thập giá lại là biểu hiện tuyệt vời của một tình yêu cao cả. Trên Thập giá, Chúa đã gục đầu xuống để chào chúng ta, Ngài dang tay ra để có thể ôm lấy chúng ta và Ngài chịu đóng đinh ở chân để có thể đứng cùng ta. Nhìn lên Đức Giêsu bị treo trên Thập giá để con người nhận biết thân phận tội lỗi và từ đó tin vào tình thương của Thiên Chúa.
Thiên Chúa yêu nhân loại không chỉ nơi đầu môi chót lưỡi nhưng tình yêu của Ngài được diễn tả qua hành động cụ thể “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Từ khi Thiên Chúa dẫn dân ra khỏi Aicập qua Môsê, dân Do Thái nhiều lần không tin tưởng, bất tuân, và làm trái ý Thiên Chúa. Tuy nhiên, Thiên Chúa vẫn yêu thương tha thứ cho dân. Cũng như dân Chúa xưa kia, mỗi người chúng ta cũng đã phạm tội phản nghịch cùng Thiên Chúa, không chỉ một lần nhưng nhiều lần; Thiên Chúa vẫn yêu thương, Ngài vẫn mời gọi chúng ta trở lại với Ngài, Ngài ban cho chúng ta chính Con Một của Ngài để chúng ta được ơn cứu độ.
Thiên Chúa không chấp nhất chúng ta xúc phạm đến Ngài bao nhiêu lần, và nặng nhẹ thế nào. Điều quan trọng là chúng ta trở về với Thiên Chúa. Như người Cha chờ mong người con hoang trở về, Thiên Chúa luôn luôn chờ đón chúng ta trở về trong bàn tay yêu thương của Ngài.
Thiên Chúa không cứu Con của Ngài khỏi cái chết thập giá, nhưng đã Phục sinh Con của Ngài từ trong nấm mồ, đồng thời Ngài ban ơn cứu độ cho nhân loại, và điều kiện để được nhận ơn cứu độ là “tin” vào Đức Kitô. Vậy thái độ của chúng ta như thế nào?
Chúng ta có dám tin Chúa vẫn đang hiện diện ngay trong cơn bão tố của cuộc đời?
Chúng ta có dám tin và đặt cược cuộc đời vào tay Chúa để quảng đại, hy sinh bước theo Chúa trên con đường Thánh giá?
Chúng ta có dám tin vào Chúa để từ bỏ những thói hư tật xấu, đối diện với những vết thương quá khứ để được Chúa biến đổi?
Chúng ta có dám tin và hy vọng vào Chúa ngay cả khi chúng ta thấy dường như Chúa vẫn im lặng?
Cái chết trên thập giá của Chúa Giêsu là cái chết đau đớn và tủi nhục nhất, nhưng cái chết ấy cũng biểu lộ tình yêu ở mức độ cao nhất, như Đức Giêsu đã nói: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13).
Chúng ta chỉ có thể cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa khi chúng ta dành thời gian để ở lại với Ngài, chiêm ngắm con đường Ngài đã đi, lắng nghe lời mời gọi của Chúa để chúng ta biết rằng Chúa vẫn đang và sẽ đồng hành trên hành trình cuộc đời mỗi người. Tình yêu của Chúa dành cho chúng ta sẽ không bao giờ thay đổi, Ngài vẫn trung tín và đợi chờ chỉ cần chúng ta mở lòng và dành cho Chúa một chỗ trong trái tim chúng ta. Xin Chúa giúp chúng ta đi sâu vào mầu nhiệm Thánh giá để chúng ta cũng biết trao dâng tình yêu ấy cho những người chúng ta gặp gỡ.
Maria Thảo An

