Khắc Khoải (26.03.2024 Thứ Ba Tuần Thánh)
Ngày đăng: Tháng 3 25, 2024Ngày thứ Ba Tuần Thánh, Bài ca thứ 2 về Người Tôi Trung mở tầm sứ mạng ra thật rộng, thật xa, đến tận các bờ cõi trái đất và bao gồm tất cả các dân tộc: “Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta ban cho đến tận bờ cõi trái đất” (x. Is 49,1-6).
Một lần nữa, Người Tôi Trung ấy là hình ảnh tiên báo Chúa Giêsu, đặc biệt là Chúa Giêsu Khổ Nạn. Dự phóng thì rộng và xa như vậy, nhưng đương nhiên là phải bắt đầu từ ở gần. Thế mà, ở gần Chúa Giêsu lúc này là các môn đệ chẳng ra làm sao cả, với hai khuôn mặt tiêu biểu là Giu đa và Phê rô. Hãy đi vào trong tâm khảm của Thầy Giêsu khi nhìn các học trò: kẻ thì đang phản trắc, người thì sắp phản bội. Bẽ bàng bạc bẽo biết bao! Giu đa nhận miếng bánh, bước ra khỏi phòng, đi vào trong đêm tối… Phê rô thì nội đêm nay, trước khi gà gáy, sẽ chối Thầy ba lần!…
Thầy cảm thấy cô đơn và trống trải hơn bao giờ. Hoài bão thì lớn mà vốn liếng cho tới lúc này xem ra vẫn gần như trắng tay! Nhưng dù thế nào, Thầy vẫn đi tới thôi, đi tới Thập giá… đi tới trong trăn trở, thao thức… và trong nỗi khắc khoải quay quắt hướng vọng ngọn lửa mà Thầy mang tới mặt đất này sẽ bùng cháy lên…
Mọi sự đang ảm đạm quá, buồn quá… mà thời gian không còn bao nhiêu… Chỉ còn trông phép mầu của Thập giá trong ánh chiều mà thôi – như mấy vần thơ của một tâm hồn khắc khoải, nói thay cho rất nhiều tâm hồn khắc khoải về đạo về đời, hôm qua và hôm nay:
Một mai đến tận cùng đường,
khi chiều sương xuống, hỏi sương hỏi chiều…
Bao nhiêu lòng kể là nhiều?
Thập hình ngã bóng, càng chiều càng xa…
(Nguyễn Ngọc Lan, +2007)
Vâng, bóng thập giá càng chiều sẽ càng vươn xa, và khi tắt nắng, bóng ấy vươn đến vô tận. Đến tận cùng bờ cõi trái đất, và ôm vào mình hết mọi dân tộc! Khi tưởng chừng tuyệt vọng là chính lúc hy vọng mạnh mẽ nhất. Đó là cái chết của Thầy Giêsu, và của những học trò ruột đầy khắc khoải của Thầy…
Lm. Lê Công Đức

