Dấu Chân Em
Ngày đăng: Tháng 9 26, 2022Thật tình cờ, tôi gặp em trong môi trường bệnh viện, nhìn em có nét hao gầy nhưng toát lên niềm vui trên khuôn mặt. Em háo hức nói cho tôi nghe: Thời gian thật nhanh, đã trải qua 2 năm làm việc trong môi trường bệnh viện, ngẫm nghĩ lại khoảng thời gian đó, em thật sự sợ hãi.
Nhớ lại khoảng thời gian lần đầu tiên em bước chân vào khoa Nội Tim Mạch, với phòng bệnh ICU[1], em căng thẳng trong công việc và với các bệnh nhân nặng. Sau 15 năm học xong về chuyên ngành Điều dưỡng, em gác lại tất cả ước mơ của bản thân để bước chân vào Hội dòng sống ơn gọi đời tu. Vì thế, chuyên môn hiện tại so với 15 năm trước đó đã khác quá nhiều.
Tháng đầu tiên đi làm em có cảm giác tóc đã bạc và nếp nhăn đã xuất hiện trên khuôn mặt. Nhưng tạ ơn Chúa, Ngài đã bước đi song hành với em trong cuộc đời, để giờ đây em cảm thấy thanh thản và bình an với sứ mạng này. Nhìn khuôn mặt trầm tư, em lại nói: Bước chân vào môi trường xã hội, đòi hỏi em phải cố gắng mỗi ngày để có thể hòa nhập với phong cách sống trong mối quan hệ nhân sinh. Em cũng được mời gọi hòa nhập với môi trường sống nhưng không được hòa tan theo xu hướng của thời đại vì em là người được thánh hiến cho Thiên Chúa.
Quả thật, khi tiếp cận với các bệnh nhân, ban đầu em rất dè dặt nhưng em vẫn luôn ước mong có thể xoa dịu được nỗi đau của người bệnh qua thái độ niềm nở, ân cần và chu đáo. Nhưng em đã nhận ra rằng thực tế công việc khác xa suy nghĩ của em, môi trường xã hội đòi buộc em ngoài kỹ năng giao tiếp tốt, còn phải hoàn thành công việc theo đúng chỉ tiêu đề ra. Do đó, theo dòng thời gian em bắt đầu buông mình theo công việc, em không còn dành giờ cho các bệnh nhân, cũng chỉ mong hoàn thành công việc sớm để về nhà. Dần dần em không còn ý thức rằng mình là nữ tu được sai đến với người bệnh để chăm sóc và chữa lành họ. Em không nhận ra khuôn mặt của các bệnh nhân là hiện thân của Chúa. Do đó, em chạy đua theo đúng công việc được giao như một nhân viên văn phòng, với lối suy nghĩ hơn thiệt trong xã hội hôm nay“Đó không phải là công việc của tôi”.
Lắng nghe những chia sẻ của em, tôi hiểu được tâm tư của em là người môn đệ được sai đi vào môi trường bệnh viện, đòi hỏi em phải phân định rất nhiều trong tương quan với con người. Là một điều dưỡng chăm sóc các bệnh nhân, đồng thời em lại là người nữ tu của Chúa, đòi hỏi em phải nỗ lực mỗi ngày dấn thân hết mình với công việc được giao một cách vô vị lợi mà không so đo hơn thiệt.
Tôi thầm ước cho em, luôn tỏa sáng ân tình của Thiên Chúa trong môi trường em đang làm việc, ý thức em là người môn đệ của Chúa đang sai đi làm chứng tá giữa dòng đời hôm nay với trái tim thật bình tâm. Nhờ đó, em cảm nhận được niềm vui trong sự trao hiến cho Thiên Chúa khi phục vụ tha nhân.
Maria Phạm Trang
[1] ICU: Intensive Care Unit nghĩa là đơn vị hồi sức cấp cứu, chăm sóc đặc biệt hoặc điều trị tích cực.

