Chuyện Đavit Và Chuyện Các Môn Đệ Sợ Chết Giữa Biển Hồ
Ngày đăng: Tháng 1 27, 2024Từ đầu câu chuyện Đavit cho tới đây, bạn thấy Đavit thật là tuyệt vời, đúng không? Tuyệt vời, vì Đavit được Chúa phù trì nâng đỡ, và chính Đavit luôn tin tưởng vào Chúa và làm theo ý Chúa…
Thế nhưng Đavit đã phạm tội! Bạn thấy đó, chỉ cần lơi lỏng, mất cảnh giác một chút thôi, người ta có thể trượt đi thật xa… từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm. Đavit buông lơi đôi mắt, nhìn trộm thân thể người phụ nữ, lòng dục nổi lên, thế là với quyền lực trong tay, Đavit đã dễ dàng phạm tội ngoại tình. Chưa hết, tội ngoại tình đáng xấu hổ ấy cần phải được che lấp, nên Đavit đã đi đến tội giết người!
Chìm ngập trong tội, Đavit hoá nên trơ lì, mất cảm thức nhạy bén về tình trạng tội lỗi của chính mình. Vì thế, khi Nathan kể câu chuyện về kẻ tham lam xấu xa ác độc kia, Đavit không ngay lập tức nhận ra rằng vị ngôn sứ đang ám chỉ và nhắc nhở mình. Chỉ khi Nathan nói thẳng tuột: Tui đang nói về ông đó! – thì Đavit mới nhận ra. Điều tuyệt vời ở đây, đó là ngay khi nhận ra tội lỗi mình, Đavit đã nhìn nhận và thống hối: “Tôi đã phạm tội đến Chúa”. Càng tuyệt vời hơn nữa, vừa khi Đavit thống hối thì Thiên Chúa đã tha tội cho Đavit rồi, theo sự xác nhận của Nathan.
Tội nặng nghìn tấn mà Chúa tha nhẹ hều rứa đó, Chúa tốt lành và thương xót biết bao!… Câu chuyện sa ngã, sám hối, và được tha thứ của Đavit nhắc chúng ta đừng bao giờ đánh mất lòng tin tưởng nơi Chúa.
Thiếu lòng tin tưởng cũng là điều mà Chúa Giêsu trách cứ các môn đệ khi họ hoảng sợ vì sóng to gió lớn giữa Biển Hồ, mà Thầy Giêsu của họ thì đang… ngủ! Họ thiếu tin tưởng vì họ có Chúa ở bên mà lại hoảng sợ. Họ thiếu tin tưởng vì họ thấy Chúa đang ngủ và cho rằng Người không biết gì và không quan tâm gì. Chúa trách họ, đó là Người muốn nói với họ rằng có Người ở bên thì không phải sợ – và rằng dù Người “đang ngủ” nhưng Người vẫn biết điều gì đang diễn ra và Người vẫn quan tâm.
Có Chúa mà sợ chết, như vậy hoá ra Chúa không quan trọng bằng mạng sống của mình? Lời trách cứ của Chúa Giêsu ở đây thật thâm sâu. Người khẳng định rằng đừng coi mạng sống của ta là điều quan trọng nhất, vì điều quan trọng nhất là có Người ở với ta, là dù sống hay chết ta cũng sống chết với Người.
Chúa không giữ mạng sống này của ta bằng mọi giá đâu. Bạn và tôi rồi sẽ chết thôi, có thể là cái chết lãng xẹt nhất đấy. Nhưng Chúa muốn chúng ta “có Người” bằng mọi giá – đừng vì bất cứ lý do gì mà rứt ra khỏi Người! Chúng ta đã thấy Đavit khi rứt ra khỏi Thiên Chúa thì trở thành khốn nạn biết bao. Vì thế, bất cứ khi nào lỡ ‘ngắt kết nối’ với Chúa, chúng ta hãy chân thành ‘kết nối lại’ bằng cách sám hối, như Đavit, và ta sẽ nhận được ơn tha thứ và ơn bình an.
Lm. Lê Công Đức

