Chúa Yêu Ta Điên Rồ – Ta Tin Và Tín Thác (25.02.2024 Chúa Nhật II Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 2 24, 2024Có lẽ vì sợ bài đọc dài, không tiện trong Thánh lễ, nên bản văn câu chuyện Abraham tiến hành sát tế Isaac bị lược bớt. Nếu bạn có Kinh Thánh, hãy đọc trọn trình thuật Sáng thế 22,1-18, và chỉ cần nhập vai Abraham để chiêm nghiệm tâm trạng của ông khi nghe tiếng Chúa yêu cầu dâng Isaac, khi chuẩn bị củi lửa và lên đường, khi nói chuyện với con mình trên đường đi, và nhất là khi làm những thao tác chuẩn bị cuối cùng trước khi xuống tay gươm trên Isaac… Bạn sẽ cảm nhận được thế nào là lòng tin của Abraham vào Thiên Chúa, Đấng kêu gọi ông.
Chính cái tích tắc cuối cùng, Thiên Chúa đã can thiệp, và Abraham đã không mất con trai. Nhưng Thiên Chúa, không thua Abraham trong lòng quảng đại, đã “không dung tha chính Con Một của Ngài” (x. Rm 8,31b-34)…
Người Con Một ấy, là Chúa Giêsu, cũng đã lên núi như Abraham xưa, cũng lập kế hoạch ‘hy tế’… (x. Mc 9,1-9). Nhưng khác với Isaac, Chúa Giêsu, “Con yêu dấu của Chúa Cha”, không được cứu vào phút ‘89’. Người đã chết thật – và chỉ được ‘cứu’ sau thời gian ‘trận đấu chính thức’ thôi, trong sự kiện Phục sinh của Người!
Thông điệp của hai câu chuyện ‘không dung tha chính con mình’, của Abraham và của Thiên Chúa, là thông điệp về lòng TIN và lòng TÍN THÁC. Việc Thiên Chúa thí nộp Con Một ‘để cứu đầy tớ’ là điểm tựa vững chắc cho lòng tin và lòng tín thác của chúng ta. Như Thư Rôma diễn tả đầy cảm kích: “Nếu Thiên Chúa ủng hộ chúng ta, thì ai có thể chống lại chúng ta? Người không dung tha chính Con mình, nhưng lại phó thác Con vì tất cả chúng ta, há Người lại chẳng ban cho chúng ta mọi sự cùng với Con của Người sao?”
Thiên Chúa yêu chúng ta đến mức điên rồ như vậy, chúng ta đã có tất cả lý do để tin và tín thác vào Ngài, mặc lấy tâm tình của Thánh vịnh 115 (Đáp ca):
“Tôi sẽ tiến đi trước thiên nhan Chúa trong miền đất của nhân sinh… Tôi đã tin cậy ngay cả trong lúc tôi nói: ‘Tấm thân tôi trăm phần khổ cực!’ Trước mặt Chúa thật là quý hoá cái chết của những bậc thánh nhân Ngài… Ôi lạy Chúa, con là tôi tớ Chúa, con là tôi tớ Ngài, con trai của nữ tỳ Ngài, Ngài đã bẻ gãy xiềng xích cho con. Con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa… Tôi sẽ giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa, trước mặt toàn thể dân Ngài”…
Lm. Lê Công Đức

