Câu Chuyện Nổi Tiếng Ở Luca 15 (07.3.2026 Thứ Bảy Tuần II Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 3 7, 2026– Anh con thứ…
Anh xem ra thuộc típ dân chơi, đua đòi… Anh suy nghĩ lệch lạc, và bị lôi kéo bởi trào lưu tự do, hưởng thụ ở ngoài kia… Anh lạnh lùng đòi cha chia cho mình phần thừa kế, rồi cuốn gói, ôm mớ tiền ra đi… Rất lạnh lùng cứng cỏi, chẳng có chút tình cảm quyến luyến gì đối với cha và đối với mái nhà đã cưu mang mình!…
Rồi điều phải đến đã đến. Tiêu pha phóng đãng ít lâu thì hết sạch tiền, anh thân tàn ma dại, đói xanh mặt, phải đi chăn heo cho người ta… Thật thảm hại, chẳng còn gì là phẩm giá của một con người nữa!… Cuối cùng, đói quá, anh nghĩ đến việc quay về, lên kịch bản hẳn hoi – theo đó, anh sẽ nói với cha rằng “Thưa cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của cha”… Là người theo dõi câu chuyện, chúng ta hãy để ý rằng cho tới lúc này, với ý nghĩ quay về này, anh vẫn chưa cho thấy dấu hiệu gì của một trái tim biết cảm thương người cha khốn khổ tội nghiệp của mình cả! Anh chỉ nghĩ về bản thân mình và nhu cầu của mình mà thôi. Anh chỉ nghĩ đến việc xin cha xem mình “như một người làm công” mà thôi!
Và anh đã về… đã gặp cha đứng sẵn chờ đón anh… Anh đã nói theo bài bản được hoạch định sẵn… Vẫn là chỉ nghĩ về mình, chứ chưa có chút động lòng thương cha nào cả!…
Nhưng chính là lúc này, ồ!… trong vòng tay ôm của cha, anh kinh nghiệm tấm lòng của cha dành cho mình. Cha không một lời quở trách, cũng không để ý gì đến cái đề nghị ‘coi như một người làm công’ thật vớ vẩn kia của anh. Cha mừng quá, vui quá, nên có vẻ luống cuống đến tội nghiệp… Cha ôm chặt anh và hôn lấy hôn để… Cha cho anh mặc áo đẹp, đeo nhẫn, xỏ giày, rồi cả mở tiệc ăn mừng nữa!… Chính là lúc này đây, trái tim anh mới mềm lại, mới rung động, anh thương cha… Trái tim của cha cuối cùng đã chinh phục được trái tim anh.
– Anh con cả…
Chuyện chưa hết rối… Trái tim ấy của người cha đối với đứa em đi hoang trở về lại bị anh con cả phản đối! Vì chính anh cũng đang ‘đi hoang’… Anh vẫn ở trong nhà xưa nay, vẫn làm mọi việc cách chu đáo, nhưng không phải với tấm lòng của người con, mà với những động cơ thầm kín nhắm được cha trả công này nọ… Thực dụng đó. Lôgic lợi ích đó, chứ không phải là tương quan tình nghĩa!
Đứa em bỏ nhà ra đi được cha thương nhớ mong đợi từng ngày, nhưng anh thì chẳng thương cảm gì nó… Thay vào đó, anh tố cáo nó, anh tự coi mình tốt lành hơn nó, và không còn muốn coi nó là em của mình nữa (chỉ là “thằng con của cha” kia thôi!)… Vì thế, khi cha mở tiệc ăn mừng thằng em trở về thì anh ghen tức và lồng lộn phản đối…
Anh đâu biết rằng đối với cha thì anh là con, và cha luôn coi “mọi sự của cha là của con” chứ đâu có phân biệt gì!… Giờ đây, nghe cha nói rõ điều ấy, anh mới nhận ra bấy lâu nay mình sai rồi… Sai trong nhận thức, vì thế sai luôn trong thái độ, dẫn đến phản ứng cũng sai!… Giờ đây, anh mới hiểu ‘làm con’ có nghĩa là gì… Anh bắt đầu nghe rung cảm trong tim khi nhìn cha và khi nhìn đứa em mình – thứ tâm tình và cảm xúc mà anh chưa từng biết trước đây!
– Câu chuyện của ba cha con nhà này rốt cục là câu chuyện của những tấm lòng. Chỉ vì không có tấm lòng với cha, những người con đã đánh mất nơi mình căn tính ‘là con’, mọi sự trở thành lạc hướng và lộn xộn, mỗi người mỗi kiểu. Và chính nhờ được đánh động bởi tấm lòng của cha mà anh con thứ và anh con cả đã bắt đầu nhận thức được đúng danh phận ‘là con’ của mình…
Sự cứu độ chúng ta đến từ trái tim thương xót của Cha trên trời!
Lm. Lê Công Đức

