Bến Bờ Hạnh Phúc
Ngày đăng: Tháng 5 6, 2022Con còn nhớ, ngày còn nhỏ mẹ đã từng chỉ về hướng cửa sổ và nói: “Con hãy lớn lên nhanh nào, thế giới bao la, rộng lớn đang chờ con đấy.” Ấy vậy mà thời gian như thoi đưa… thoáng một chút con đã xa rời vòng tay, xa cái nôi yêu thương và ấm áp của mẹ để đi tìm cho mình một bầu trời riêng. Con cứ thế mà bay đi theo tiếng gọi của tuổi trẻ, của đam mê và ước vọng, bỏ lại sau lưng một bóng hình ngày đêm vẫn không ngừng dõi theo hành trình của đời con.
Năm tháng trôi qua, cuộc chạy đua với những đòi hỏi tàn khốc của xã hội đã “bắt” con phải lớn lên. Giờ đây con đã khác xưa nhiều lắm. Con không còn là đứa bé hay khóc nhè như trước nữa. Bởi, giờ con đã biết tự lau nước mắt cho mình. Con đã mạnh mẽ hơn nhiều, đã biết tự chăm sóc bản thân và đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Vì con hiểu ra rằng mẹ sẽ không luôn bên cạnh con mãi.
Con giờ đây đã tìm được ước mơ và con đường riêng cho mình. Còn mẹ – mẹ vẫn giống như ngày xưa ấy, vẫn đôi vòng tay giang rộng và ánh mắt yêu thương dõi theo con. Dù rằng mẹ chẳng nói, nhưng con biết ngày mà con tung cánh bay đi để được thỏa niềm vui, hy vọng và khát khao tràn đầy trong tim mình…thì trong sâu thẳm trái tim mẹ lại mang đầy những nỗi buồn và lo âu không kể xiết. Mẹ lo cho con sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn đang chờ sẵn trước thế giới mênh mông rộng lớn kia. Mẹ biết rằng không ít những cạm bẫy ngọt ngào vẫn đang rình rập, chờ đợi con yêu của mẹ. Mẹ biết đứa con của mẹ vẫn chưa đủ khôn ngoan để nhận ra được những điều đó. Mỗi bước đi của con mẹ đều ‘theo dõi’, là những đêm trằn trọc không ngủ.
Mẹ à! Mẹ biết không, có những khi con thấy thật mệt mỏi, con muốn buông xuôi tất cả để trở về với mẹ. Trở về với giây phút mẹ nắm tay con, dìu bước con đi, trở về với sự ân cần, yêu thương và chăm sóc của mẹ. Con muốn nghe những lời mẹ mắng, những lời mà lúc trước con đã chẳng muốn nghe, vậy mà giờ đây chính những lời nói đó lại là hành trang giúp cho con trưởng thành và vững vàng hơn khi bước về phía trước. Con ước bản thân mình có phép màu để con có thể lấy lại được cho mẹ những gì là tuổi xuân – những tháng ngày đẹp đẽ của cuộc đời mẹ đã dành hết cho con! Giờ đây mẹ đã không còn trẻ như trước nữa, nhưng tình yêu mẹ dành cho con vẫn không thay đổi. Nghĩ đến những gì mà mẹ đã và đang dành cho con, trong lòng con bỗng trào dâng những cảm xúc thật khó tả. Có cả niềmvui xen lẫn nhớ thương, cả hoài niệm quá khứ và hạnh phúc hiện tại.
Giờ đây, con đã trưởng thành hơn nhiều. Dẫu khó khăn cuộc sống đôi khi làm con vấp ngã, muốn buông xuôi tất cả, nhưng hình ảnh mẹ cười: “cố lên con nhé!”, đã giúp con can đảm đứng dậy và vững vàng bước tiếp trên hành trình đi tìm lý tưởng cuộc đời. Cảm ơn mẹ đã thắp sáng trong con ngọn lửa yêu thương. Ngọn lửa ấy sẽ còn sáng mãi trong suốt cuộc đời con. Mẹ là bến bờ hạnh phúc của con. Thời gian qua đi, có những thứ lấy lại được, có những thứ sẽ mãi mang tên quá khứ, nhưng cũng có những thứ sẽ luôn đọng lại trong trái tim, mang tên “Hạnh Phúc”: Mẹ của con.
Maria Đặng Thị Hoài, Thanh Tuyển viện.

