Nếu Các Ngươi Không Hối Cải… (25.10.2025 Thứ Bảy Tuần XXIX Thường Niên)

“Những ai sống theo xác thịt, thì hướng đến những sự thuộc về xác thịt; còn những ai sống theo Thần khí, thì hướng đến những sự thuộc về Thần khí”.

Cặp tương phản ‘xác thịt/Thần khí’ rất quan trọng trong tư tưởng của Phaolô, nhất là trong Thư Rôma. Nhưng ở đây không nên hiểu ‘xác thịt’ chỉ là vấn đề tình dục, dâm dục. Xác thịt ở đây nên được hiểu rộng hơn, nó liên quan đến mọi bản năng xấu nơi chính con người của mình – như ta thường nói về ba thù: ma quỉ, thế gian, và xác thịt. Nghĩa là, ích kỷ, kiêu ngạo, tham lam, lười biếng, oán hận, ghét ghen, vân vân… cũng là những biểu hiện của xác thịt.

Thánh Phaolô cho rằng những ai đón nhận Chúa Kitô thì không còn sống theo xác thịt nữa, nhưng thuộc về Thần khí của Chúa Kitô, là Chúa Thánh Thần. Có thể mượn lời Thánh vịnh 23 để gọi đó là “dòng dõi những người tìm kiếm Thánh Nhan Thiên Chúa”. Hay như ơn xin mà ta thưa lên khi suy ngắm mầu nhiệm thứ 2 mùa Mừng trong Kinh Mân côi: “Xin cho được ái mộ những sự trên trời”!

Từ lối sống theo xác thịt đến lối sống theo Thần khí là một quá trình hối cải. Nói chung, trên thế giới này chỉ có hai loại người: những người sống theo xác thịt và những người sống theo Thần khí. Sự hối cải sẽ chuyển người ta từ nhóm trước đến nhóm sau. Chúa Giêsu cứu độ chúng ta, đó là Người làm cho quá trình hối cải trở thành có thể, cho chúng ta. Nhưng chính chúng ta phải hưởng ứng.

Người ta kể cho Chúa Giêsu nghe chuyện thời sự: Philatô giết mấy người Galilê… Người bổ sung bằng cách nhắc lại một chuyện thời sự khác: Tháp Silôe đổ xuống đè chết mười tám người… Và đây là kết luận: “Nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy”! Chỉ có một thông điệp: hối cải. Mỗi chúng ta, dù là ai, dù làm gì, đều cần phải là một người hối cải, một hối nhân. Ngay cả các thánh cũng là những hối nhân, những hối nhân thánh thiện!

Và hối nhân, tức người hối cải, là người ngừng sống theo xác thịt để bắt đầu sống theo Thần khí. Bạn hãy tự hỏi, mình có phải là một người như vậy hay không?

Lm. Lê Công Đức


Để Không Bắt Hụt Chúa Giêsu Trong Đời  (24.10.2025 Thứ Sáu Tuần XXIX Thường Niên)

“Sự lành tôi muốn thì tôi không làm, còn sự dữ tôi không muốn thì tôi lại làm”! Tâm sự này của Phaolô thật là xót xa. Nhưng đây không phải kinh nghiệm của riêng Phaolô, mà cũng là kinh nghiệm phổ quát của chúng ta. Ta ‘muốn’ sự lành, đó là thiện chí. Nhưng ta ‘không làm’, đó là thiếu ý chí, và cũng do dễ bị dụ nữa – gọi là ‘quỉ tha ma bắt’!

Chúng ta nhận ra mình thật mong manh, và cuộc chiến đấu với sự dữ thật là gay cấn và quyết liệt. Nếu chỉ bằng sức mình, ta không đứng vững, và cũng sẽ thốt lên như Phaolô: “Tôi là con người vô phúc! Ai sẽ cứu tôi khỏi cái xác chết này?”… Nhưng cũng chính Phaolô giúp chúng ta thở phào khi khẳng định với ta chìa khoá giải quyết vấn nạn đó. Chìa khoá đó là: Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, sẽ cứu ta khỏi “cái xác chết này”. Và hoà trong tâm tình của thánh Phaolô, ta “cảm tạ Thiên Chúa”!

Ta biết rằng mình cần được cứu – và mình đã được cứu. Tốt lành và may mắn biết bao! Chỉ cần lưu ý, đã được cứu khỏi chết rồi, thì sống trong sự sống mới, chứ chẳng lẽ quay lại tình trạng chết chóc cũ, phải không? Con đường sự sống đích thực là con đường sống theo giáo huấn của Thiên Chúa – như ta mượn lời Thánh vịnh 118 mà cầu xin: “Lạy Chúa, xin dạy bảo con những thánh chỉ của Ngài”…

Sống theo đường lối Chúa như vậy, ta sẽ ở trong ‘tần số’ của Chúa luôn luôn, sẽ nhạy bén và không bắt hụt sự hiện diện và hành động của Chúa dù là qua những cách thế bất ngờ nhất. Đừng quên, đa số người đương thời Chúa Giêsu đã không ở trong ‘tần số’ với Chúa, và đã bắt hụt, để Chúa phải thốt lên: “Hỡi những kẻ giả hình, các ngươi biết tìm hiểu diện mạo của trời đất, còn về thời đại này, sao các ngươi không tìm hiểu? Tại sao các ngươi không tự mình phân định điều gì phải lẽ?”

“Còn về thời đại này” – cách nói này của Chúa Giêsu muốn nêu sự kiện Người đã xuất hiện giữa họ, mà họ không nhận ra. Hiểu biết rành rọt về trời đất, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, nắm vững khoa học kỹ thuật, công nghệ… mà ngu ngơ không nhận ra Chúa Giêsu, và bắt hụt Người, thì tất cả những sự giỏi giang kia sẽ trở thành hoàn toàn vô duyên và lố bịch mà thôi.

Để không bắt hụt Chúa Giêsu, chúng ta phải nhạy bén, phải ở trong tần số của Người. Để ở trong tần số của Người, chúng ta phải sống trong đường lối thánh chỉ của Thiên Chúa.

Lm. Lê Công Đức


ĐTC Lêô XIV: “Chúa Kitô Là Niềm Hy Vọng Của Giáo Hội Và Của Toàn Thế Giới”

Sáng ngày 22/10/2025, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã gặp gỡ các thành viên của “Huynh đoàn Đức cha Courtney” nhân dịp phái đoàn hành hương Roma trong Năm Thánh. Ngài mời gọi họ đặt Đức Kitô trở lại trung tâm cuộc sống của chúng ta và cuộc sống của thế giới.

Mở đầu bài huấn từ, Đức Thánh Cha nhắc lại lời của Đức Thánh Cha Phanxicô: “Spes non confundit – Hy vọng không làm thất vọng” (Rm 5,5), và khẳng định rằng “Đức Kitô, và chỉ một mình Người, là niềm hy vọng của Giáo hội và của toàn thế giới”. Ngài lưu ý rằng nhân loại ngày nay đang rất cần đến niềm hy vọng ấy, vì thế, ngài mời gọi “chúng ta hãy lên đường như những người hành hương, để gặp gỡ Chúa và đặt Người trở lại trung tâm đời sống của chúng ta và của thế giới”.

Đức Thánh Cha bày tỏ niềm vui khi đón tiếp các thành viên trong hành trình đức tin này, cầu chúc họ khi trở về với đời sống hằng ngày được củng cố trong hy vọng và sẵn sàng dấn thân cho sự phát triển toàn diện của con người dưới ánh sáng Tin Mừng. Ngài đặc biệt cảm ơn từng người vì sự quảng đại và dấn thân phục vụ những người dễ bị tổn thương, qua đó tôn vinh ký ức của Đức cha Michael Courtney – Sứ thần Tòa Thánh tại Burundi, người đã hiến dâng mạng sống mình cho hòa bình của đất nước này.

Ngài cũng nhắc đến những hoạt động cụ thể của huynh đoàn: việc đặt đài tưởng niệm tại Minago – nơi Đức cha Courtney bị sát hại, dự án xây dựng một trung tâm y tế, cùng các công việc bác ái hằng ngày cho người nghèo. Ngài khẳng định: “Những sáng kiến đó là một sứ điệp mạnh mẽ gửi đến Giáo hội tại Burundi”.

Kết thúc bài nói chuyện, Đức Thánh Cha khích lệ huynh đoàn tiếp tục sứ vụ của mình, “giữ vững niềm hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn” và tin chắc rằng “khi hiệp nhất với Đức Kitô, mọi nỗ lực sẽ sinh kết quả”. Ngài phó dâng họ cùng nước Burundi cho Đức Mẹ Mân Côi và ban phép lành Tông Tòa cho tất cả.

Huynh đoàn Đức cha Courtney (Fraternité Monseigneur Courtney) là một tổ chức Công giáo được thành lập tại Burundi để bảo tồn ký ức và tiếp nối sứ mạng của Đức cha Michael Courtney, Sứ thần Tòa Thánh tại Burundi, người đã bị sát hại năm 2003 trong khi thi hành sứ vụ hòa giải giữa các phe phái trong thời nội chiến.

Huynh đoàn quy tụ các linh mục, tu sĩ và giáo dân, đặc biệt là những người hoạt động trong các lĩnh vực xã hội và bác ái, nhằm thúc đẩy hòa bình, phát triển toàn diện con người và nâng đỡ những người yếu thế. Dưới sự hướng dẫn thiêng liêng của Tòa Sứ thần Tòa Thánh, huynh đoàn trở thành một nhịp cầu giữa Giáo hội tại Burundi và Đức Thánh Cha, duy trì tinh thần hiệp thông với Tòa Thánh.

Nguồn: Vatican News


Làm Cho Ngọn Lửa Bùng Cháy Lên (23.10.2025 Thứ Năm Tuần XXIX Thường Niên)

Tội lỗi đưa đến sự chết (đời đời). Sự công chính và thánh thiện đưa đến sự sống đời đời. Điều quan trọng là chúng ta đã được chuyển đổi từ tình trạng tội lỗi sang tình trạng công chính. Cú ‘shift’/ ‘chuyển đổi’ này có được là nhờ công cuộc cứu độ của Chúa Giêsu Kitô!

Luận đề trên đây của Phaolô mở ra đức cậy tức niềm hy vọng Kitô giáo, một chủ đề nổi bật của Thư Rôma. Chính Chúa Giêsu đưa ta từ chết đến sống, nên Người là ‘niềm hy vọng không làm thất vọng’ của chúng ta. Năm Thánh 2025 được gán chủ đề ‘Những người hành hương của Hy Vọng’ là để giúp chúng ta đào sâu cảm nghiệm rằng chính Chúa Giêsu Kitô là điểm tựa ơn cứu độ của mình.

Nhưng không phải mọi người đều tin và đều hy vọng vào Chúa Kitô. Đôi khi thật đáng tiếc, ngay trong một gia đình, giữa những người thân, có kẻ đón nhận Chúa Giêsu, lại có những kẻ khác tẩy chay Người. Vì thế, sự phân hoá/ chia rẽ xảy ra, không tránh được – như Chúa Giêsu nói: “Anh em tưởng Thầy đến để đem sự bình an xuống thế gian ư? Thầy bảo anh em: không phải thế, nhưng Thầy đến để đem sự chia rẽ”…

Tình hình như vậy càng cho thấy một sức căng sứ mạng (missionary tension) nơi những người đặt niềm tin và hy vọng vào Chúa. Chúng ta cảm thấy một sự thúc bách làm chứng cho Chúa Giêsu và cho Tin Mừng của Người. Chính Chúa Giêsu cũng cảm nhận một sức căng sứ mạng, mà Người diễn tả: “Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian, và Thầy mong muốn biết bao cho lửa cháy lên. Thầy phải chịu một phép rửa, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi hoàn tất”…

Đó là ngọn lửa tình yêu, một tình yêu có sức cứu độ. Niềm tin của chúng ta là câu trả lời trước tình yêu này của Thiên Chúa, nơi Chúa Kitô. Đức tin, vì thế, gắn không rời với đức ái. Và đức cậy, tức niềm hy vọng, phát xuất từ đó…

Chúa đã đưa ta từ chết đến sống, và Người muốn chúng ta giúp làm cho ngọn lửa mà Người đem đến cách đây hai ngàn năm được bùng cháy lên trên mặt đất này. Bạn có sẵn sàng nhập cuộc không?

Lm. Lê Công Đức



Tỉnh Thức Là Hành Xử Như Một Quản Lý Trung Tín (22.10.2025 Thứ Tư Tuần XXIX Thường Niên)

Chúng ta đã thấy vâng phục Thiên Chúa, hay công chính, đồng nghĩa với tỉnh thức. Hôm nay, Chúa Giêsu còn quảng diễn cụ thể cho chúng ta rằng tỉnh thức là sống chu toàn vai trò của một “người quản lý trung tín và khôn ngoan”, đối ngược với cung cách và thái độ của một quản lý bất trung.

Quả thật, trong tương quan với Chúa, mỗi chúng ta đều là một người quản lý. Không phải là chủ của bất cứ gì nhé! Vâng, chúng ta không phải là chủ, mà là người quản lý tất cả những gì thuộc về mình, tất cả những gì được trao ban cho mình, bên ngoài và bên trong, ngay cả sự sống của mình. Vậy thì chỉ còn hai đường để chọn: hoặc là quản lý trung tín, hoặc là quản lý bất trung!

Về tình trạng bất trung, Chúa Giêsu không cào bằng mọi trường hợp, nhưng nêu rõ: “Đầy tớ nào đã biết ý chủ mình mà không chuẩn bị sẵn sàng, và không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều. Còn đầy tớ nào không biết ý chủ mình mà làm những sự đáng trừng phạt, thì sẽ bị đòn ít hơn”… Lưu ý này thật quan trọng cách riêng cho những ai thuộc những ‘màu cờ sắc áo’ đặc biệt trong đời sống và sứ mạng của Giáo hội, như các giám mục, linh mục, tu sĩ, tông đồ giáo dân…

Về tình trạng trung tín, có thể tham khảo mô tả – cũng là lời kêu gọi – của thánh Phaolô trong Thư Rôma: “Anh em đừng dùng các chi thể anh em làm khí giới của gian tà để phục vụ tội lỗi, nhưng hãy hiến thân cho Thiên Chúa như những người từ trong cõi chết sống lại, và hãy hiến dâng các chi thể anh em làm khí giới đức công chính để phục vụ Thiên Chúa. Vì chưng, tội lỗi không còn bá chủ được anh em: bởi anh em không còn ở dưới chế độ lề luật, nhưng dưới chế độ ân sủng”.

Thánh Phaolô đề cập việc “dùng các chi thể” ở đây là theo nghĩa đen đó, nghĩa là “thân xác” của chúng ta. Hãy dùng thân xác mình không phải như khí giới của gian tà, tội lỗi, mà như khí giới của đức công chính để phục vụ Thiên Chúa! Đây là cách thức trung tín để ta quản lý thân xác của mình. Thánh Phaolô nói đến tình trạng “ăn uống say sưa”… nhưng vấn đề không chỉ ở chuyện ăn uống say sưa mà còn ở lăng loàn, dâm dục, và nhiều hình thức hưởng thụ vô độ và tôn thờ thân xác nữa!

Xin Chúa giúp chúng ta biết tỉnh thức, biết hành xử như một quản lý trung tín và khôn ngoan trong khi đợi Chủ về.

Lm. Lê Công Đức


Đức Thánh Cha Dâng Thánh Lễ Phong Thánh Cho 7 Chân Phước

Sáng Chúa Nhật ngày 19/10, Đức Thánh Cha đã dâng Thánh Lễ Chúa Nhật 29 thường niên, và phong thánh cho 7 chân phước: hai chân phước tử đạo Ignazio Maloyan và Peter To Rot, và các chân phước Vincenza Maria Poloni, Maria Troncatti, José Gregorio Hernández Cisneros, và Bartolo Longo.

Bài giảng của Đức Thánh Cha

Anh chị em thân mến,

Câu hỏi kết thúc đoạn Tin Mừng vừa được công bố mở ra cho chúng ta hướng suy niệm hôm nay: “Khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng ?” (Lc 18,8). Câu hỏi ấy cho ta thấy điều quý giá nhất trước mắt Chúa: đó là đức tin, nghĩa là mối dây liên kết yêu thương giữa Thiên Chúa và con người. Chính hôm nay, trước mắt chúng ta là bảy chứng nhân, những vị tân hiển thánh, những người đã – nhờ ơn Chúa – giữ cho ngọn đèn đức tin luôn cháy sáng; hơn thế nữa, các ngài trở nên chính những ngọn đèn, có khả năng chiếu tỏa ánh sáng của Đức Kitô.

So với bao của cải vật chất hay giá trị văn hóa, khoa học và nghệ thuật, thì đức tin vượt trội, không phải vì những điều kia không đáng, nhưng vì nếu không có đức tin, chúng mất đi ý nghĩa. Mối tương quan với Thiên Chúa là điều hệ trọng bậc nhất, vì Người đã tạo dựng mọi sự từ hư vô, và cũng cứu vớt tất cả những gì sẽ kết thúc trong thời gian khỏi hư vô. Một thế giới không có đức tin sẽ là một thế giới đầy những người con sống mà không có Cha, tức là những thụ tạo không có ơn cứu độ.

Vì thế, Đức Giêsu – Con Thiên Chúa làm người – đã tự hỏi về đức tin: “Nếu đức tin biến mất khỏi thế gian, điều gì sẽ xảy ra?” Trời đất vẫn còn đó, nhưng trong lòng con người sẽ không còn hy vọng; tự do của mọi người sẽ bị cái chết đánh bại; và khát vọng sống của chúng ta sẽ rơi vào hư vô. Không có đức tin vào Thiên Chúa, chúng ta không thể hy vọng được cứu độ.

Vâng, câu hỏi của Chúa Giêsu khiến chúng ta xao xuyến, nếu chúng ta quên rằng chính Chúa Giêsu là Đấng đặt ra câu hỏi ấy. Vì lời của Chúa luôn luôn là Tin Mừng, nghĩa là loan báo niềm vui về ơn cứu độ. Ơn cứu độ này chính là món quà sự sống đời đời, chúng ta lãnh nhận từ Chúa Cha, nhờ Chúa Con, trong quyền năng của Chúa Thánh Thần.

Anh chị em thân mến,
chính vì thế mà Chúa Kitô nói với các môn đệ về “sự cần thiết phải cầu nguyện luôn, không được nản chí” (Lc 18,1): như chúng ta không thể ngừng thở, thì cũng không thể ngừng cầu nguyện! Như hơi thở duy trì sự sống thể xác, cầu nguyện duy trì sự sống linh hồn; thật vậy, đức tin biểu lộ qua cầu nguyện, và lời cầu nguyện đích thực được nuôi dưỡng bởi đức tin.

Chúa Giêsu minh họa điều ấy qua một dụ ngôn: Một vị quan toà không lắng nghe những lời khẩn cầu của một người bà góa, nhưng sự kiên trì của bà cuối cùng khiến ông phải hành động. Thoạt nhìn, lòng bền chí ấy là một gương sáng về niềm hy vọng, nhất là trong thời gian thử thách và đau khổ. Nhưng sự kiên trì của người phụ nữ và thái độ miễn cưỡng của vị quan toà lại mở đường cho câu hỏi thách thức của Chúa Giêsu: “Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao?” (Lc 18,7).

Chúng ta hãy để những lời này vang vọng trong lương tâm: Chúa đang hỏi chúng ta có tin rằng Thiên Chúa là Đấng xét xử công minh cho mọi người không. Chúa Con hỏi chúng ta có tin rằng Chúa Cha luôn muốn điều tốt lành cho chúng ta và ơn cứu độ cho mọi người không. Ở đây, có hai cám dỗ thử thách đức tin:
– Thứ nhất, là vì sự lộng hành của cái xấu, khiến người ta nghĩ rằng Thiên Chúa không nghe tiếng kêu than của kẻ bị áp bức, không xót thương nỗi đau của người vô tội.
– Thứ hai, là đòi buộc Thiên Chúa hành động theo ý mình: khi ấy, lời cầu nguyện biến thành mệnh lệnh yêu cầu Thiên Chúa, dạy Người phải làm thế nào để tỏ ra công bằng và hiệu quả.

Chính Chúa Giêsu giải thoát chúng ta khỏi cả hai cám dỗ ấy. Người là chứng nhân hoàn hảo của lòng tín thác hiếu thảo. Người là Đấng vô tội, nhưng trong cuộc khổ nạn, đã cầu nguyện rằng: “Lạy Cha, xin đừng theo ý con, mà theo ý Cha” (x. Lc 22,42). Đây chính là những lời Người dạy chúng ta trong kinh Lạy Cha. Dù bất cứ điều gì xảy ra, Đức Giêsu phó mình cho Chúa Cha như người con, vì thế chúng ta – như anh chị em trong danh Người – cùng tuyên xưng: “Lạy Chúa, là Cha chí thánh, là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, thật là chính đáng, phải đạo và sinh ơn cứu độ cho chúng con, ở mọi nơi và mọi lúc, chúng con cảm tạ Chúa nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con” (Sách Lễ Rôma, Kinh Tiền Tụng II).

Lời cầu nguyện của Hội Thánh nhắc ta rằng Thiên Chúa thực thi công lý cho mọi người, bằng cách hiến dâng chính sự sống của Người cho tất cả. Do đó, khi chúng ta kêu lên: “Lạy Chúa, Chúa ở đâu?”, thì lời kêu ấy trở thành lời cầu nguyện, và chúng ta nhận ra rằng Thiên Chúa đang hiện diện nơi người vô tội chịu đau khổ. Thập giá của Đức Kitô mạc khải sự công chính của Thiên Chúa, và sự công chính của Thiên Chúa chính là lòng tha thứ: Người thấy sự dữ và cứu chuộc nó bằng cách mang lấy trên mình.

Khi chúng ta bị đóng đinh bởi đau khổ và bạo lực, bởi hận thù và chiến tranh, Đức Kitô đã ở đó rồi, chịu đóng đinh vì chúng ta và cùng với chúng ta. Không có tiếng khóc nào mà Thiên Chúa không an ủi; không có giọt nước mắt nào xa khỏi trái tim Người. Chúa lắng nghe chúng ta, ôm lấy chúng ta như chúng ta đang là, để biến đổi chúng ta nên giống Người. Còn ai từ chối lòng thương xót của Thiên Chúa thì cũng không thể có lòng thương xót đối với tha nhân; ai không đón nhận bình an như một hồng ân, thì cũng không thể trao ban bình an.

Anh chị em thân mến,
giờ đây chúng ta hiểu rằng câu hỏi của Chúa Giêsu là lời mời gọi mạnh mẽ về niềm hy vọng và hành động: Khi Con Người đến, Người sẽ còn thấy niềm tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa nữa chăng? Chính đức tin này nâng đỡ nỗ lực của chúng ta cho công lý, vì chúng ta tin rằng Thiên Chúa cứu độ thế gian bằng tình yêu, và giải thoát ta khỏi định mệnh bi quan.

Vậy, chúng ta hãy tự hỏi: Khi nghe tiếng kêu của những người lâm cảnh khốn cùng, chúng ta có là chứng nhân của tình yêu Chúa Cha, như chính Đức Kitô đã là chứng nhân cho mọi người không? Người là Đấng khiêm nhường mời gọi kẻ kiêu ngạo hoán cải; là Đấng công chính làm cho chúng ta nên công chính — điều mà các vị tân hiển thánh hôm nay đã làm chứng. Các ngài không phải là những anh hùng hay hiệp sĩ của một lý tưởng trần thế, nhưng là những người nam nữ đích thực.

Những bạn hữu trung tín này của Đức Kitô chịu tử đạo vì đức tin, như Đức cha Ignazio Choukrallah Maloyan và giáo lý viên Phêrô To Rot;
– là nhà truyền giáo và loan báo Tin Mừng, như nữ tu Maria Troncatti;
– là những đấng sáng lập đầy đặc sủng, như nữ tu Vincenza Maria Poloni và nữ tu Carmen Rendiles Martínez;
– là những người thấm đẫm lòng sùng kính, trở nên ân nhân của nhân loại, như Bartolo Longo và José Gregorio Hernández Cisneros.

Xin cho lời chuyển cầu của các ngài nâng đỡ chúng ta trong thử thách, và gương sáng của các ngài khơi dậy trong chúng ta ơn gọi chung là nên thánh. Khi chúng ta còn đang lữ hành trên đường tiến về quê trời, chúng ta hãy cầu nguyện không ngừng, vững vàng trong điều đã học được và đã tin chắc (x. 2Tm 3,14). Đức tin trên mặt đất chính là niềm hy vọng hướng về trời cao.

—-

Vào cuối Thánh Lễ, trước khi ban phép lành cuối lễ, Đức Thánh Cha gởi lời chào đến các Hồng y, Thượng phụ và Giám mục hiện diện và ngài cũng bày tỏ lòng biết ơn đến Tổng thống Cộng hòa Ý và Tổng thống Li Băng, cùng các phái đoàn chính thức, đặc biệt là của Armenia và Venezuela. Ngài cũng chào đón các nữ tu thuộc những Dòng do các Đấng sáng lập hôm nay được phong hiển thánh, cùng các cộng đoàn và hiệp hội khác được linh hứng bởi đoàn sủng của các vị tân hiển thánh.

Đức Thánh Cha cũng nhắc rằng “Hôm nay là Ngày Thế giới Truyền giáo. Hội Thánh mang bản chất truyền giáo, nhưng hôm nay chúng ta đặc biệt cầu nguyện cho những người nam nữ đã từ bỏ mọi sự để ra đi loan báo Tin Mừng cho những ai chưa biết Chúa. Họ là những nhà truyền giáo gieo niềm hy vọng giữa muôn dân. Xin Chúa chúc lành cho họ!”

Đức Thánh Cha cũng xin Đức Mẹ cầu bầu cho hoà bình ở Myanmar, Thánh Địa, Ucraina và ở những nơi khác còn đang chiến tranh. Xin Thiên Chúa ban cho tất cả những người có trách nhiệm ơn khôn ngoan và kiên trì, để họ tiến bước trong việc tìm kiếm một nền hòa bình công bằng và bền vững.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha đã cùng đọc Kinh Truyền Tin với cộng đoàn tín hữu và ban phép lành cuối lễ.

Nguồn: Vatican News


Tỉnh Thức Là Vâng Phục, Vâng Phục Là Công Chính (21.10.2025 Thứ Ba Tuần XXIX Thường Niên)

Sau khi khẳng định rõ ràng CÔNG CHÍNH là nhờ bởi lòng TIN, thánh Phaolô tiếp tục nói về nguyên lý ‘công chính hoá’ là Chúa Giêsu Kitô, trong đó nêu bật mối liên hệ giữa VÂNG PHỤC và ‘công chính hoá’. “Vì như bởi tội không vâng lời của một người mà muôn người trở thành những tội nhân thế nào, thì do đức vâng lời của một người mà muôn người trở thành kẻ công chính cũng như thế”…

Vâng phục, như vậy, được đặt ở trung tâm, trở thành cốt lõi của hành động cứu độ. Nói cách khác, Chúa Giêsu đến để cứu độ con người bằng cách vâng phục thánh ý Chúa Cha, như lời Thánh vịnh 39 (sẽ được tác giả Thư Hípri gán cho Chúa Giêsu): “Lạy Chúa, này con xin đến để thực thi ý Chúa”. Vâng phục là lý do hiện hữu của Con Thiên Chúa nhập thể, là sự thay thế cho chế độ phụng tự cũ. Tắt một lời, vâng phục là ‘đạo’ mới, là Kitô giáo!

Sự tỉnh thức mà Chúa Giêsu kêu gọi qua dụ ngôn về ‘người chủ đi ăn cưới trở về’, thật ra, cũng là sự vâng phục trong ý nghĩa sâu xa. Bởi sự tỉnh thức ấy là điều Chúa muốn. Tỉnh thức như vậy là cách làm cho Chúa (tức ông chủ trong dụ ngôn) được vui lòng. “Anh em hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ”…

Sự vui lòng nói trên của Chúa lớn hơn rất nhiều so với sự tỉnh thức của chúng ta. “Thầy bảo thật anh em, chủ sẽ thắt lưng, xếp các đầy tớ ấy vào bàn ăn, và đi lại hầu hạ chúng”. Nghĩa là, phần thưởng vượt mức tưởng tượng. Chúa không chịu thua ta trong tấm lòng quảng đại!

Thông điệp ‘tỉnh thức’ và thông điệp ‘vâng phục’ trùng khớp với nhau. Tỉnh thức được diễn tả bằng vâng phục. Và vâng phục là tỉnh thức. Càng đi đến cuối Năm Phụng vụ, xin cho chúng ta càng tỉnh thức cách đặc biệt hơn, nghĩa là cố gắng sống thuận theo ý Chúa hơn.

Lm. Lê Công Đức


Số Tín Hữu Công Giáo Toàn Cầu Tăng, Nhưng Số Linh Mục Và Tu Sĩ Giảm

Theo Niên giám Thống kê của Giáo hội do Hãng tin Fides công bố nhân Ngày Thế giới Truyền giáo năm 2025, số tín hữu Công giáo trên toàn thế giới hiện đạt 1.405.454.000 người, tăng 15.881.000 so với năm trước. Mức tăng này được ghi nhận trên cả năm châu lục, bao gồm cả châu Âu – nơi lần đầu tiên sau nhiều năm số tín hữu Công giáo không còn giảm.

Tăng mạnh nhất vẫn là châu Phi (+8,3 triệu) và châu Mỹ (+5,6 triệu), tiếp theo là châu Á (+954.000), châu Âu (+740.000) và châu Đại Dương (+210.000). Tỷ lệ người Công giáo trong dân số thế giới tăng nhẹ 0,1%, đạt 17,8%.

Tổng số giám mục toàn cầu tăng thêm 77 vị, đạt 5.430 vị, trong đó có 4.258 giám mục giáo phận và 1.172 giám mục dòng tu. Trái lại, số linh mục tiếp tục giảm, còn 406.996, tức giảm 734 vị so với năm trước. Châu Âu ghi nhận mức giảm lớn nhất (-2.486), kế đến là châu Mỹ (-800) và châu Đại Dương (-44); trong khi đó, châu Phi (+1.451) và châu Á (+1.145) vẫn duy trì xu hướng tăng. Số linh mục dòng giảm 305, còn 128.254.

Trong khi đó, phó tế vĩnh viễn trên thế giới tiếp tục tăng, đạt 51.433, tăng 1.234 so với năm trước – chủ yếu tại châu Mỹ và châu Đại Dương.

Về tu sĩ không có chức linh mục, số lượng giảm 666 vị, còn 48.748. Sự sụt giảm diễn ra ở hầu hết các châu lục, ngoại trừ châu Phi – nơi con số này tăng nhẹ (+107).

Tình hình nữ tu cũng phản ánh xu hướng giảm toàn cầu, vốn đã kéo dài nhiều năm: hiện có 589.423 nữ tu, giảm 9.730 vị so với năm trước. Dù vậy, châu Phi (+1.804) và châu Á (+46) vẫn ghi nhận mức tăng khiêm tốn, trong khi châu Âu (-7.338) và châu Mỹ (-4.066) tiếp tục giảm mạnh.

Cuối cùng, số chủng sinh cũng giảm: các đại chủng sinh (giáo phận và dòng tu) còn 106.495, giảm hơn 1.900 so với năm trước; chỉ riêng châu Phi tăng (+383). Số tiểu chủng sinh toàn cầu cũng giảm nhẹ, còn 95.021.

Nguồn. Vatican News


Không Tin Chúa Giêsu Thì Dễ Dùng Người Để Kiếm Tiền! (20.10.2025 Thứ Hai Tuần XXIX Thường Niên)

Abraham già nua, và bà Sara cũng tàn tạ, nhưng ông vẫn tin vào lời Chúa hứa rằng mình sẽ có con nối dòng. Lòng tin này thật kỳ lạ. Chính nhờ lòng tin này mà Abraham được kể là công chính.

Nhưng tất cả chúng ta đều biết, câu chuyện không dừng ở đó. Bởi sau này Thiên Chúa đòi Abraham sát tế Isaac, ông cũng ngoan ngoãn vâng lời. Kịch tính leo thang như vậy là hết nấc rồi. Và lòng tin, tức sự công chính của Abraham, cũng được thể hiện đến tột đỉnh. Abraham được gọi là cha của những kẻ tin. Và tin là tin tưởng/ hy vọng – nên Abraham cũng là cha của những kẻ đặt niềm hy vọng vào Thiên Chúa.

Bài thánh ca Benedictus nhắc đến Abraham như nguồn cảm hứng và mẫu thức của tin và hy vọng: “Lời minh ước mà Người tuyên thệ với Abraham tổ phụ chúng tôi, rằng Người cho chúng tôi được không sợ hãi, sau khi thoát khỏi tay quân thù. Phục vụ Người trong thánh thiện và công chính, trước tôn nhan Người, trọn đời sống chúng tôi.”…

Chúa Giêsu đến. Điểm qui chiếu của lòng tin và hy vọng sẽ được đặt nơi chính Người, và qua Người sẽ qui chiếu đến Thiên Chúa Cha. Nhưng rất tiếc, điều này không luôn luôn xảy ra. Người ta không nhận ra Chúa Giêsu là ai để mà đặt lòng tin và hy vọng nơi Người.

Một trở ngại hàng đầu cho việc tin và hy vọng vào Chúa Giêsu, đó là người ta đã đặt hết niềm tin và hy vọng vào tiền của, như người kia trong câu chuyện Phúc âm hôm nay. Thay vì tin vào Chúa Giêsu, anh ta muốn dùng Chúa Giêsu cho việc chiếm hữu của cải của mình. Và Chúa đã cảnh cáo bằng dụ ngôn về ông nhà giàu ngu ngốc… Chúa Giêsu kết luận: Vấn đề là không làm giàu trước mặt Thiên Chúa.

Để ý, việc người kia đến xin Chúa Giêsu can thiệp chuyện chia gia tài là một minh hoạ rất rõ về một biểu hiện của tính thế tục thiêng liêng. Người ta dùng những thực tại thánh thiêng như phương tiện để đạt được mục tiêu trần tục cho mình! Henri de Lubac xem đây là điều gây tai hại nhất cho Giáo hội. Đức thánh cha Phanxico cũng đồng quan điểm như vậy.

Lạy Chúa, xin cứu chúng con khỏi tính thế tục thiêng liêng. Xin cho chúng con biết đặt tất cả lòng tin và hy vọng nơi Chúa!

Lm. Lê Công Đức