BÀ MARIA ĐI THĂM BÀ ÊLISABET

Ngày ấy sứ thần đến với Maria

Báo tin Bà cưu mang Con Một Chúa

Bối rối, mừng vui khôn xiết tả

Nghe rằng chị họ cũng đang mang

Già nua tuổi tác được Cứu Chúa

Ghé mắt nhìn xem và tặng ban

Người con an ủi lúc tuổi già

Không nghĩ nhiều Maria liền vội vã

Lên đường miền nam ngược lên núi

Chắc rằng chị họ khó khăn nhiều

Vất vả xế chiều đón niềm vui.

Maria vừa cất tiếng chào

Elisabet liền sướng vui

Ô kìa em họ xa xôi

Băng rừng trăm dặm từ xa tới

Chị em tay bắt mặt vui mừng

Đứa con trong bụng liền nhảy múa

Chúa thương chính Chúa lại viếng thăm

Giờ đây tôi biết thêm rằng

Ngài không chỉ quyền năng vạn phúc

Nhưng còn hiện diện mang niềm vui.

Maria em hỡi, người có phúc

Vì đã tin rằng Chúa từ nhân

Thực hiện những điều Ngài đã hứa

Maria cất tiếng nói rằng

Bởi đâu tôi được Chúa thương tôi

Phận nữ tỳ không xứng đáng

Nhưng Đấng Toàn Năng Ngài đã làm

Mọi điều đều tốt đẹp lắm thay

Từ nay tôi sẽ mang ơn phúc

Đời đời người cất tiếng ngợi khen

Lòng thương xót vô biên của Chúa

Dành cho con cháu muôn đời muôn năm.

Maria ở lại chăm

Elisabet vui mừng hân hoan

  Ba tháng sau mãn nguyệt khai hoa

Tiếng khóc con trẻ vỡ òa không gian

Niềm vui dâng ngập tràn khắp chốn

Maria lại từ tốn lên đường

  Quê hương yêu dấu có phần xa xăm

Ấy mà có Chúa ở cùng

Niềm vui trọn vẹn có Người cùng đi.

Maria Nguyễn Ngàn


Ý cầu nguyện của ĐTC trong tháng 6: Cầu nguyện để việc tra tấn bị loại bỏ

Trong video ý cầu nguyện của tháng 6, được công bố ngày 30/5/2023, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu cầu nguyện để cộng đồng quốc tế dấn thân cụ thể nhằm xoá bỏ việc tra tấn và bảo đảm hỗ trợ các nạn nhân và gia đình của họ.

Hồng Thủy – Vatican News

“Làm sao mà con người có thể quá tàn ác như thế?”. Đó là câu hỏi Đức Thánh Cha đặt ra khi nói về vấn đề tra tấn, “một phần lịch sử của chúng ta.”

Ngài lên án không chỉ những hình thức tra tấn bạo lực, nhưng cả những hình thức “tinh vi hơn, chẳng hạn như hạ thấp ai đó, làm tê liệt các giác quan, hoặc giam giữ hàng loạt trong những điều kiện vô nhân đạo đến mức độ tước đi phẩm giá của người đó.”

Lời lên án của Đức Thánh Cha được đưa ra trong bối cảnh ngày 26/6 tới đây là Ngày Quốc tế của Liên Hiệp quốc hỗ trợ các nạn nhân bị tra tấn; bởi vì vào ngày này năm 1987, Công ước của Liên Hiệp quốc về chống tra tấn và các hình thức đối xử hoặc trừng phạt tàn ác, vô nhân đạo hoặc hạ nhục khác có hiệu lực. Công ước đã được 162 quốc gia phê chuẩn sau khi được thông qua vào năm 1984.

Tra tấn được thực hiện trong thời cổ xưa. Vào các thế kỷ 18 và 19, các nước phương Tây đã chính thức bãi bỏ việc sử dụng chính thức thông qua hệ thống tư pháp. Ngày nay, nó hoàn toàn bị cấm bởi luật pháp quốc tế. Tuy nhiên, nó vẫn tiếp tục được thực hiện ở nhiều quốc gia. Kể từ năm 1981, Quỹ của Liên Hiệp Quốc Hỗ trợ Nạn nhân bị tra tấn đã hỗ trợ trung bình 50.000 nạn nhân bị tra tấn mỗi năm tại các quốc gia trên thế giới. Tất nhiên, tra tấn có xu hướng xảy ra ở các khu vực xung đột.

Trong trường hợp Nga xâm lược Ucraina, đã có báo cáo về các hành động tra tấn do binh lính Nga thực hiện đối với quân lính và thường dân Ucraina. Ngoài ra, và một phần do sự ra đời của các công nghệ mới, việc sử dụng một số hình thức tra tấn phi thể lý, chẳng hạn như tra tấn tâm lý, đã gia tăng. Hơn nữa, vấn đề trầm trọng hơn là tình trạng thiếu trách nhiệm liên tục đối với các hành vi tra tấn và ngược đãi trên phạm vi toàn cầu, một phần do sự phủ nhận có hệ thống, sự cản trở và cố tình trốn tránh trách nhiệm của các cơ quan công quyền gây khó khăn cho việc thống kê và ước tính số nạn nhân.

Do đó, Đức Thánh Cha kêu gọi toàn thể cộng đồng quốc tế “dứt khoát cam kết bãi bỏ việc tra tấn, đảm bảo hỗ trợ các nạn nhân và gia đình của họ”. Trong một bài diễn văn vào năm 2014, Đức Thánh Cha đã chỉ ra rằng “những lạm dụng này chỉ có thể được ngăn chặn với cam kết vững chắc của cộng đồng quốc tế trong việc công nhận […] phẩm giá của con người trên mọi thứ khác.” (CSR_2133_2023)

Nguồn: Vatican news


Lên Đường Cùng Mẹ Maria

Mẹ thân mến! Năm xưa khi được sứ thần báo tin người chị họ Êlisabet đang mang thai, Mẹ đã mau mắn lên đường tới thăm và chia sẻ niềm vui với người chị họ. Dù đường xa cách trở thế nào cũng không ngăn nổi bước chân của Mẹ, Mẹ vội vã lên đường ngay trong khi mình cũng đang mang thai “Con Một Thiên Chúa”. Tâm hồn nhạy cảm “luôn nghĩ và quan tâm đến người khác” đã thôi thúc Mẹ lên đường . Mẹ chấp nhận rời khỏi vùng an toàn của mình để đến với người khác.

Ra khỏi vùng an toàn đồng nghĩa với việc đón nhận những thay đổi mới, có cả những cơ hội mới và không ít những thách thức mới, nó đòi hỏi chúng ta phải can đảm và liều lĩnh. Thật mừng biết bao khi ngày nay có rất nhiều bạn trẻ sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, bước ra khỏi thế giới thu nhỏ nơi mình đang sống là sự bao bọc của gia đình để bước ra thế giới bên ngoài, học hỏi và thích nghi với những điều mới hơn, cống hiến sức lực, tài năng cho Giáo Hội, cho xã hội. Ước mong khi các bạn trẻ bước ra một thế giới rộng hơn thì con tim cũng mở rộng hơn để đón nhận mọi người với một trái tim quảng đại, hi sinh, phục vụ như Mẹ Maria.

Hôm nay, Mẹ Maria cũng mời gọi chúng ta lên đường như Mẹ năm xưa. Lên đường không nhất thiết phải đi đâu thật xa hay đến một nơi có nhiều khó khăn thử thách. Nhưng chúng ta được mời gọi lên đường đến với những người thân cận, đang ở bên cạnh chúng ta. Một chút yêu thương, một chút hy sinh dành cho người bên cạnh khi họ đang cần sự trợ giúp, một lời hỏi thăm quan tâm hay một lời động viên tích cực, hay đôi khi chỉ cần một cái nắm tay hay một cái nhìn thiện cảm là đã trao ban cho người khác điều họ đang cần… Chắc chắn bạn đã từng thể hiện những cử chỉ này với người khác và cảm nghiệm niềm vui nội tâm khi trao ban như thế. Ngay lúc này đây, bạn có muốn bước đến bên ai đó để chia sẻ niềm vui, để cảm thông hay để hàn gắn một tương quan đang có nguy cơ bị rạn nứt hay không?  Hãy chọn cho mình một điểm đến trong ngày hôm nay, bạn nhé!

Lạy Mẹ Maria, Mẹ luôn có Chúa cùng đồng hành trên mọi nẻo đường. Xin Mẹ và Chúa cũng cùng đi với chúng con trên con đường mà chúng con đã lựa chọn và đang bước đi này. Chắc chắn khi có Chúa và Mẹ dẫn đường, chúng con an tâm không lo bị lạc lối. Amen.

Maria Vũ Thị Nữ


Đón Mẹ Về Nhà Mình

Ngày lễ Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần hiện xuống, Hội Thánh được khai sinh cho sứ mạng. Hội Thánh có Đức Maria trong đó, là một thành viên – như ta thấy ngài ở giữa cộng đoàn môn đệ chờ đón ân ban Thánh Thần.

Nhưng Maria là thành viên đặc biệt, bởi vì Mẹ là Mẹ của Hội Thánh trong tư cách Thân Thể Chúa Giêsu Kitô, Con của Mẹ. Đón nhận Thánh Thần vào ngày lễ Ngũ Tuần, hẳn kinh nghiệm của Mẹ cũng đặc sắc hơn so với các môn đệ, vì Mẹ vốn đã được Thánh Thần bao phủ lấy trong biến cố Truyền Tin rồi!…

Chính Chúa Giêsu thiết lập tương quan mẹ-con này giữa Đức Maria và Hội Thánh, qua việc Người trao Mẹ cho môn đệ Gioan, và trao môn đệ Gioan cho Mẹ. Gia đình huyết nhục và gia đình thiêng liêng của Chúa Giêsu hoà vào nhau ở đây, bởi Mẹ có đầy đủ tư cách để làm Mẹ của cả gia đình thiêng liêng này nữa. “Đây là con bà! Đây là mẹ anh!”

Thử nhìn lại cung cách làm Mẹ của Đức Maria, Mẹ Chúa Giêsu và Mẹ Hội Thánh:

Mẹ thụ thai, cưu mang và sinh hạ Chúa Giêsu. Cùng với thánh Giuse, Mẹ chăm sóc nuôi dạy Chúa Giêsu từng ngày suốt tuổi ấu thơ, thiếu niên, thanh niên, cho đến trưởng thành, với biết bao biến cố lớn nhỏ của đời thường trong hoàn cảnh xã hội cụ thể của thời ấy. Đi qua những vui buồn, những an ủi và thử thách, Mẹ tận tụy chu toàn vai trò làm Mẹ với cả tấm lòng. Giêsu là con Mẹ, nhưng Mẹ cũng không bao giờ quên rằng Giêsu là mầu nhiệm, là Con Đấng Tối Cao! Mẹ không là trí thức, cũng không là nhân vật trỗi trang đối với người đương thời về bất cứ phương diện nào. Mẹ chỉ là ‘bà mẹ quê’ âm thầm, lầm lũi. Mẹ không có khả năng dạy con những kiến thức cao siêu, nhưng chính Mẹ đặt nền vững vàng cho con về nhân bản và tâm linh, bằng chính phẩm chất nhân bản và đức tin nơi con người của Mẹ.

Giêsu vào sứ vụ, Mẹ dõi theo hành trình của con, một cách âm thầm như chiếc bóng… Trong suốt sứ vụ của Chúa Giêsu, Phúc Âm chỉ ghi lại một lần duy nhất Mẹ lên tiếng, và đó là hai lời này: “Này con, họ hết rượu rồi”, và “Người bảo gì, các anh hãy làm theo”. Chẳng có gì cao siêu, chỉ là bộc lộ tấm lòng tử tế quan tâm như Mẹ vẫn đầy quan tâm tới những người khốn khó xung quanh mình – và chỉ là bộc lộ trực giác và kinh nghiệm của Mẹ về Giêsu, con Mẹ. Không có ai trực giác và kinh nghiệm về Chúa Giêsu chính xác bằng Mẹ, bởi Mẹ là Mẹ kia mà!

Gioan, hình ảnh của mọi “người môn đệ Chúa Giêsu yêu mến”, được ký thác cho Mẹ, và Mẹ được ký thác cho Gioan, trong khung cảnh dưới chân thập giá. Đây là ý muốn và ‘chúc thư’ minh nhiên của Chúa Giêsu. Để rồi, Mẹ chỉ ‘xuất hiện’ một lần duy nhất nữa thôi, ở giữa các môn đệ của Chúa trong bầu khí cầu nguyện và chờ đợi Thánh Thần. Mẹ tiếp tục lui về hậu trường, làm ‘hậu phương vững mạnh’ cho sứ mạng của các môn đệ thừa sai của Chúa, như Mẹ từng là ‘hậu phương vững mạnh’ cho sứ vụ của chính Chúa Giêsu…

Chúng ta là cộng đoàn môn đệ Chúa Giêsu, là Hội Thánh, chúng ta có Đức Maria là Mẹ. Tuyệt vời biết bao! Chúa Giêsu muốn thế và đã chính thức quyết định như thế. “Từ lúc đó, môn đệ đã đón bà về nhà mình”.

Mỗi người chúng ta cũng vậy, được Chúa trao Mẹ là kho báu rồi, thì chỉ còn việc đón Mẹ về nhà mình! Ừ thì đi hành hương kính viếng Mẹ ở Fatima, Lộ Đức, La Vang, Tà Pao, Trà Kiệu, Núi Cúi, Bãi Dâu, Măng Đen, hay bất cứ đâu đâu… cũng tốt, nhưng nhớ là hãy “đón Mẹ về nhà mình”. Ừ thì rất tốt việc khấn xin Mẹ chuyển cầu cho được những ơn hồn xác cụ thể, dù Mẹ vốn đầy nhạy cảm quan tâm và chúng ta chẳng cần phải nói nhiều…, nhưng nhớ là hãy “đón Mẹ về nhà mình” làm gương mẫu đức tin, gương mẫu lòng tín thác vào Chúa, gương mẫu vâng phục, yêu thương và cầu nguyện…

Đón Mẹ về ‘nhà’ mình… và dành chỗ xứng đáng cho Mẹ trong ‘nhà’ mình… chúng ta cũng sẽ tránh để xảy ra bất cứ gì trong ‘nhà’ mình làm Mẹ phải buồn… nhưng sẽ quan tâm làm cho Mẹ vui, làm cho Mẹ ‘feel at home’, vì quả thật, Mẹ đâu phải là khách vãng lai, Mẹ là người Mẹ trong nhà kia mà!

Lm. Giuse Lê Công Đức


Sứ điệp Đức Thánh Cha nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo năm 2023

Hôm 25.05 vừa qua, phòng Báo chí Toà thánh đã công bố Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo 2023, có chủ đề “Hãy để Công lý và Hoà bình tuôn trào”, được cử hành vào ngày 01.09.2023.

Sau đây là toàn văn Sứ điệp của Đức Thánh Cha:

SỨ ĐIỆP ĐỨC THÁNH CHA
NHÂN NGÀY THẾ GIỚI CẦU NGUYỆN CHO VIỆC CHĂM SÓC THỤ TẠO

Ngày 01.09.2023

“Hãy để Công lý và Hoà bình tuôn trào” (Am 5:24)

Anh chị em thân mến!

Hãy để Công lý và Hòa bình tuôn trào” là chủ đề của Mùa Thụ tạo đại kết năm nay, được gợi hứng từ lời của ngôn sứ Amos: “Ta chỉ muốn cho lẽ phải như nước tuôn trào, cho công lý như dòng suối không bao giờ cạn” (5, 24).

Hình ảnh biểu cảm này của Amos cho chúng ta biết điều Thiên Chúa muốn. Thiên Chúa muốn công lý ngự trị, công lý cần thiết đối với cuộc sống của chúng ta với tư cách là con cái Thiên Chúa được dựng nên theo hình ảnh của Ngài giống như nước cần thiết đối với sự tồn tại về thể chất của chúng ta. Công lý này phải tuôn trào đến bất cứ nơi nào cần đến chứ không ẩn sâu dưới lòng đất hoặc biến mất như nước bốc hơi, trước khi nó mang lại sự nuôi dưỡng. Thiên Chúa muốn mọi người tìm kiếm công lý trong mọi hoàn cảnh, sống theo luật của Ngài và nhờ đó giúp cuộc sống thăng hoa. Khi chúng ta “tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước” (x. Mt 6, 33), duy trì mối tương quan đúng đắn với Thiên Chúa, với nhân loại, và với thiên nhiên, thì công lý và hòa bình có thể tuôn trào, như dòng nước tinh khiết không bao giờ cạn, dưỡng nuôi con người và muôn loài.

Vào một ngày hè đẹp trời tháng 7. 2022, trong chuyến tông du đến Canada, tôi đã suy ngẫm về điều này trên bờ hồ Thánh Anna (Lac Ste. Anne), thuộc tỉnh bang Alberta. Hồ này đã và vẫn là nơi hành hương của nhiều thế hệ người dân bản địa. Như tôi đã chia sẻ trong tiếng trống rền vang vào dịp đó: “Biết bao trái tim đã đến đây, với nỗi khao khát khắc khoải, trĩu nặng bởi gánh nặng cuộc sống, và tìm được nơi dòng nước này niềm an ủi và sức mạnh để tiến bước! Ở đây, đắm chìm trong thụ tạo, chúng ta cũng có thể cảm nhận được một nhịp đập khác: nhịp đập từ mẫu của trái đất. Giống như trái tim của em bé trong bụng mẹ hòa nhịp đập với trái tim của người mẹ, cũng thế, để lớn lên như một con người, chúng ta cần phải hòa hợp nhịp sống của chính mình với nhịp sống của thụ tạo, vốn ban cho chúng ta sự sống[1].

Trong Mùa Thụ tạo này, chúng ta hãy tập trung vào những nhịp đập đó: nhịp đập của chính chúng ta, của mẹ và bà của chúng ta; nhịp đập của tạo vật; và nhịp đập của Thiên Chúa. Ngày nay, các nhịp đập này không nhịp nhàng; không hòa hợp trong công lý và hòa bình. Rất nhiều anh chị em của chúng ta không được uống nước từ dòng sông đầy sức sống này. Chúng ta hãy lắng nghe lời kêu gọi sát cánh cùng các nạn nhân của sự bất công về môi trường và khí hậu, đồng thời chấm dứt cuộc chiến vô nghĩa chống lại thụ tạo.

Những tác động của cuộc chiến này có thể được nhìn thấy ở nhiều dòng sông đang khô cạn. Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã từng nhận xét rằng: “Những sa mạc bên ngoài gia tăng trên thế giới, bởi vì những sa mạc nội tâm đã trở nên rộng lớn hơn[2]. Lòng tham của chủ nghĩa tiêu thụ, được thúc đẩy bởi những trái tim ích kỷ, đang làm đảo lộn vòng tuần hoàn nước của hành tinh. Việc đốt tràn lan nhiên liệu hóa thạch và chặt phá rừng đang gây ra nhiệt độ tăng cao và dẫn đến hạn hán nghiêm trọng. Tình trạng thiếu nước đáng báo động ngày càng ảnh hưởng đến cả các cộng đồng nông thôn nhỏ lẫn các đô thị lớn. Ngoài ra, các ngành công nghiệp trấn lột đang làm cạn kiệt và gây ô nhiễm nguồn nước uống của chúng ta bằng các hoạt động cực đoan như bẻ gãy thủy lực để khai thác dầu khí, các dự án khai thác lớn không được kiểm soát và chăn nuôi thâm canh. “Chị Nước”, như cách gọi của Thánh Phanxicô Assisi, bị cướp phá và biến thành “nguồn hàng hóa chịu chi phối bởi luật thị trường” (Thông điệp Laudato Si’, 30).

Uỷ ban Liên chính phủ về Biến đổi khí hậu (IPCC) của Liên hiệp quốc đã khẳng định rằng hành động khẩn cấp hơn lúc này về khí hậu có thể đảm bảo là chúng ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội tạo ra một thế giới bền vững và công bằng hơn. Chúng ta có thể và phải ngăn chặn những hậu quả tồi tệ nhất xảy ra. “Có rất nhiều điều chúng ta có thể làm” (sđd., 180), nếu chúng ta đến với nhau như rất nhiều dòng nước, khe suối và con lạch, cuối cùng hòa vào một dòng sông hùng vĩ để tưới sự sống cho hành tinh kỳ diệu, và gia đình nhân loại của chúng ta cho các thế hệ mai sau. Vì vậy, chúng ta hãy chung tay và thực hiện những bước táo bạo để “Công lý và Hòa bình tuôn trào” khắp thế giới.

Làm sao chúng ta có thể góp phần vào dòng sông hùng vĩ của công lý và hòa bình trong Mùa Thụ tạo này? Chúng ta có thể làm gì, cụ thể trong tư cách là các cộng đoàn Kitô, để chữa lành ngôi nhà chung của chúng ta để nó tràn đầy sức sống trở lại? Chúng ta phải làm điều này bằng việc quyết tâm biến đổi con timlối sống, và các chính sách công đang chi phối xã hội của chúng ta.

Trước hết, chúng ta hãy hòa vào dòng sông hùng vĩ bằng cách biến đổi con tim của chúng ta. Điều này là cần thiết đối với bất kỳ sự biến đổi nào khác; đó chính là sự “hoán cải sinh thái” mà Thánh Gioan Phaolô II đã khuyến khích chúng ta thực hiện: đổi mới mối tương quan của chúng ta với thụ tạo để chúng ta không còn coi thụ tạo như một đối tượng để khai thác, mà thay vào đó, trân trọng nó như một món quà thánh thiêng từ Đấng Tạo Hóa. Hơn nữa, chúng ta cần nhận thức rằng một cách tiếp cận toàn diện đòi phải thực hành tôn trọng hệ sinh thái theo bốn chiều kích tương quan: với Chúa, với anh chị em của chúng ta hôm nay và ngày mai, với tất cả thiên nhiên, và với chính mình.

Về mối tương quan thứ nhất, Đức Bênêđictô XVI đã xác định một nhu cầu cấp thiết là phải nhận ra rằng sự Sáng Tạo và Cứu Chuộc không thể tách rời nhau: “Đấng Cứu Chuộc là Đấng Tạo Hóa, và nếu chúng ta không tuyên xưng Thiên Chúa trong sự cao cả trọn vẹn của Ngài –Đấng Tạo Hóa và Cứu Chuộc – thì chúng ta cũng làm giảm giá trị của sự cứu chuộc”[3]. Sự sáng tạo vừa đề cập đến hành động kỳ diệu, và mầu nhiệm của Thiên Chúa trong việc dựng nên hành tinh và vũ trụ hùng vĩ và xinh đẹp này từ hư vô, vừa đề cập đến kết quả liên tục của hành động sáng tạo, mà chúng ta trải nghiệm như một món quà vô tận. Trong Phụng vụ và cầu nguyện cá nhân trong “thánh đường vĩ đại của thụ tạo[4], chúng ta hãy nhớ đến Vị Nghệ sĩ cao cả, Đấng đã tạo ra vẻ đẹp như vậy, và suy tư về mầu nhiệm của sự lựa chọn đầy yêu thương đó để tạo dựng vũ trụ.

Thứ đến, chúng ta hãy đóng góp vào dòng chảy của dòng sông hùng vĩ này bằng việc thay đổi lối sống của mình. Khởi đi từ sự ngưỡng mộ biết ơn đối với Đấng Tạo Hóa và thụ tạo, chúng ta hãy ăn năn về “những tội lỗi sinh thái” của mình, như người anh em của tôi, Thượng phụ Đại kết Bartholomew, đã thúc giục. Những tội lỗi này gây hại cho thế giới tự nhiên cũng như cho anh chị em của chúng ta. Với sự trợ giúp của ân sủng Chúa, chúng ta hãy áp dụng lối sống bớt lãng phí và tiêu thụ không cần thiết, đặc biệt là ở những nơi quy trình sản xuất độc hại và không bền vững. Chúng ta hãy lưu tâm đến thói quen và lựa chọn kinh tế của mình bao nhiêu có thể để mọi người đều thịnh vượng hơn – đồng loại của chúng ta, dù họ ở đâu, và cả các thế hệ tương lai. Chúng ta hãy cộng tác vào công cuộc sáng tạo không ngừng của Thiên Chúa qua các lựa chọn tích cực: sử dụng tài nguyên ở mức vừa phải nhất, thực hành sự điều độ vui vẻ, xử lý và tái chế rác thải, đồng thời tận dụng nhiều hơn các sản phẩm và dịch vụ có sẵn có trách nhiệm với môi trường và xã hội.

Cuối cùng, để dòng sông hùng vĩ tiếp tục chảy, chúng ta phải thay đổi các chính sách công điều hành xã hội của chúng ta, và định hình cuộc sống của giới trẻ ngày nay và tương lai. Các chính sách kinh tế ủng hộ sự giàu có tai tiếng của một số ít có đặc quyền và làm suy giảm điều kiện sống của nhiều người, báo hiệu sự kết thúc của hòa bình và công lý. Rõ ràng là các quốc gia giàu có hơn đã tích lũy một “món nợ sinh thái” buộc phải trả (x. Laudato Si’, 51)[5]. Các nhà lãnh đạo thế giới tham dự Hội nghị thượng đỉnh COP28, dự kiến diễn ra tại Dubai từ ngày 30. 11 đến ngày 12. 12 năm nay, phải lắng nghe khoa học và thiết lập tiến trình chuyển đổi nhanh chóng và công bằng để chấm dứt kỷ nguyên nhiên liệu hóa thạch. Theo các cam kết được thực hiện trong Thỏa thuận Paris về hạn chế nguy cơ nóng lên toàn cầu, việc cho phép tiếp tục thăm dò và mở rộng cơ sở hạ tầng nhiên liệu hóa thạch là hết sức vô lý. Chúng ta hãy lên tiếng để ngăn chặn sự bất công này đối với người nghèo và con em chúng ta, là những người sẽ phải hứng chịu những tác động tồi tệ nhất của biến đổi khí hậu. Tôi kêu gọi tất cả những người có thiện chí hãy hành động phù hợp với những quan điểm này về xã hội và tự nhiên.

Một quan điểm song song khác liên quan đến cam kết của Giáo hội Công giáo đối với Hiệp hành tính. Năm nay, việc kết thúc Mùa Thụ tạo vào ngày 4. 10, lễ kính Thánh Phanxicô Assisi, sẽ trùng với việc khai mạc Thượng hội đồng về Hiệp hành. Giống như những dòng sông tự nhiên, được nuôi dưỡng bởi vô số con suối nhỏ và những dòng thác lớn hơn, tiến trình Hiệp hành bắt đầu vào tháng 10.2021 mời gọi tất cả các thành phần, ở cấp cá nhân và cộng đoàn, hội tụ trong một dòng sông hùng vĩ của sự suy tư và đổi mới. Toàn thể Dân Chúa đều được mời tham gia vào hành trình đối thoại và hoán cải mang tính Hiệp hành sâu sắc.

Cũng thế, giống như một lưu vực sông với nhiều phụ lưu lớn nhỏ, Giáo hội là sự hiệp thông của vô số Giáo hội địa phương, các cộng đoàn tu trì và Hiệp hội được nuôi dưỡng bởi cùng một nguồn nước. Mỗi nguồn mang đến sự đóng góp độc đáo và bất khả thay thế của mình, cho đến khi tất cả cùng nhau chảy vào đại dương bao la của tình yêu thương xót của Thiên Chúa. Giống như một dòng sông là nguồn sống cho môi trường xung quanh, Giáo hội Hiệp hành cũng phải là nguồn sống cho ngôi nhà chung và tất cả cư dân trong đó. Và giống như cách mà một dòng sông mang lại sự sống cho mọi loại động vật và thực vật, một Giáo hội Hiệp hành phải mang lại sự sống bằng cách gieo rắc công lý và hòa bình ở mọi nơi mà Giáo hội hiện diện.

Vào tháng 7. 2022 tại Canada, tôi đã nói về Biển hồ Galilê, nơi Chúa Giêsu chữa lành, an ủi nhiều người và công bố “một cuộc cách mạng của tình yêu”. Tôi được biết là hồ Thánh Anna cũng là một nơi chữa lành, an ủi và yêu thương, một nơi “nhắc nhở chúng ta rằng tình huynh đệ là đích thực nếu nó liên kết những người xa cách nhau, rằng thông điệp về sự hiệp nhất mà trời cao gửi xuống trần gian không sợ sự khác biệt, nhưng mời gọi chúng ta đến với tình bạn, để bắt đầu lại với nhau, bởi vì tất cả chúng ta đều là những người hành hương trên một hành trình[6].

Trong Mùa thụ tạo này, với tư cách là những người theo Đức Kitô trên cùng lộ trình Hiệp hành, chúng ta hãy sống, làm việc và cầu nguyện để ngôi nhà chung của chúng ta lại được tràn đầy sức sống. Xin Chúa Thánh Thần tiếp tục bay lượn trên mặt nước và hướng dẫn những nỗ lực “canh tân bộ mặt trái đất” (x. Tv 104, 30) của chúng ta.

Rôma, Đền thờ Thánh Gioan Latêranô, ngày 13 tháng 5 năm 2023

PHANXICÔ

Nt. Anna Ngọc Diệp, OP
Dòng Đa Minh Thánh Tâm

Chuyển ngữ từ: vatican(25.05.2023)

Các sứ điệp của Đức Thánh Cha nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo:

Năm 2023: Hãy để Công lý và Hoà bình tuôn trào

Năm 2022: Lắng nghe tiếng nói của thụ tạo

Năm 2020: Năm Thánh cho trái đất

Năm 2019: Chúng ta hãy chọn sự sống

[1] Bài giảng tại Hồ Thánh Anna, Canada, ngày 26. 7. 2022, tại https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2022-07/dtc-phanxico-bai-giang-phung-vu-loi-chua-ho-thanh-anna.html

[2] Đức Bênêđictô XVI, Bài giảng Lễ Khai mạc Thừa tác vụ Phêrô, ngày 24. 4. 2005.

[3] Đối thoại tại Nhà thờ chính tòa Bressanone, ngày 06. 8. 2008.

[4] Sứ điệp Ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc Chăm sóc Thụ tạo, 21. 7. 2022, tại https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2022-07/su-diep-the-gioi-cau-nguyen-cham-soc-thu-tao-1-9-2022.html

[5] “Thật vậy, có một ‘ món nợ sinh thái’, đặc biệt giữa miền bắc và miền nam toàn cầu, liên kết với sự bất bình đẳng trong thương mại và những hậu quả của chúng trên bình diện môi trường cũng như với việc sử dụng bất bình đẳng các tài nguyên thiên nhiên” (Thông điệp Laudato Si’, 51).

[6] Bài giảng tại Hồ Thánh Anna, Canada, ngày 26. 7. 2022, tạhttps://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2022-07/dtc-phanxico-bai-giang-phung-vu-loi-chua-ho-thanh-anna.html


5 Điều Cần Biết Về Chúa Thánh Thần

Tác giả: Philip Kosloski

Chuyển ngữ: G. Võ Tá Hoàng

Từ: https://aleteia.org/

Năm khía cạnh liên quan đến Chúa Thánh Thần mà không phải ai cũng biết.

Với tư cách là Kitô hữu, chúng ta tin rằng Thiên Chúa có Ba Ngôi – Cha, Con và Thánh Thần. Tuy vậy, không phải lúc nào chúng ta cũng biết rõ về Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa. Dưới đây là 5 điều cần biết về Chúa Thánh Thần được rút ra từ Giáo lý Hội thánh Công giáo.

1. CHÚA THÁNH THẦN LUÔN HIỆN HỮU

“Chính Thiên Chúa là sự trao đổi tình yêu vĩnh cửu: Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, và Ngài đã tiền định cho chúng ta được dự phần vào sự trao đổi tình yêu đó”.

(GLCG 221)

“Trước cuộc Vượt Qua của Người, Chúa Giêsu báo tin sẽ sai đến một “Đấng Bào Chữa (Đấng Bảo Vệ) khác”, là Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần, Đấng đã hoạt động trong công trình tạo dựng và sau khi “đã dùng các Tiên tri mà phán dạy”, nay Ngài sẽ đến với và ở trong các môn đệ, để dạy bảo họ, và dẫn họ tới “sự thật toàn vẹn” (Ga 16,13). Như vậy, Chúa Thánh Thần được mặc khải như một Ngôi Vị thần linh khác, trong tương quan với Chúa Giêsu và với Chúa Cha”.

(GLCG 243)

2. CHÚA THÁNH THẦN LÀ THIÊN CHÚA

Chúa Thánh Thần, Ngôi Thứ Ba trong Ba Ngôi, là Thiên Chúa duy nhất và đồng hàng với Chúa Cha và Chúa Con, cùng một bản thể, cùng một bản tính; … Ngài được gọi là Thần Khí không phải chỉ của Chúa Cha cũng không phải chỉ của Chúa Con, nhưng một trật là của Chúa Cha và của Chúa Con”.

(GLCG 245)

3. CHÚA THÁNH THẦN KHÔNG PHẢI LÀ CHIM BỒ CÂU

Chúa Thánh Thần thường được miêu tả như chim bồ câu, nhưng Ngài không phải là chim bồ câu thực sự mà là chính Thiên Chúa, Đấng đôi khi có thể mang lấy hình dạng của chim bồ câu.

“Vào cuối trận lụt đại hồng thủy (đây là một biểu tượng chỉ bí tích Rửa Tội), chim bồ câu được ông Nôê thả ra đã trở về, ngậm một nhánh ô liu xanh tươi, báo cho biết mặt đất lại đã có thể cư ngụ được. Khi Chúa Giêsu tiến lên từ dòng nước phép rửa của Người, Chúa Thánh Thần lấy hình chim bồ câu đáp xuống và ngự trên Người. Chúa Thánh Thần đáp xuống trái tim đã được thanh tẩy của những người lãnh bí tích Rửa Tội và nghỉ ngơi ở đó. …. Trong truyền thống nghệ thuật ảnh tượng Kitô Giáo, chim bồ câu là biểu tượng để chỉ Chúa Thánh Thần”.

(GLCG 701)

4. CHÚA THÁNH THẦN ĐƯỢC MẶC KHẢI TRỌN VẸN VÀO LỄ HIỆN XUỐNG

“Ngày lễ Ngũ Tuần (vào cuối bảy tuần mừng lễ Vượt Qua), cuộc Vượt Qua của Đức Kitô được hoàn thành bằng việc tuôn đổ Chúa Thánh Thần, Đấng được biểu lộ, được ban, và được truyền thông với tư cách là một Ngôi Vị thần linh: Chúa Kitô từ nguồn sung mãn của Người tuôn đổ cách đầy tràn Thần Khí của Người”.

“Trong ngày đó, mầu nhiệm Ba Ngôi Chí Thánh được mặc khải trọn vẹn”.

(GLCG 731-732)

5. CÁC TÍN HỮU LÃNH NHẬN THÁNH THẦN KHI CHỊU PHÉP RỬA

“Từ ngày lễ Ngũ Tuần, Hội Thánh đã cử hành và ban bí tích Rửa Tội. Thật vậy, thánh Phêrô tuyên bố với đám đông đang bối rối vì bài giảng của ngài: “Anh em hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu Phép Rửa nhân danh Chúa Giêsu Kitô, để được ơn tha tội; và anh em sẽ nhận được hồng ân là Thánh Thần” (Cv 2,38).

Nguồn: hoangcatholic.com


Suy Niệm Chúa Nhật, Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, Năm A

ĐẤNG CHỮA LÀNH

Sau 50 ngày mừng mầu nhiệm Phục Sinh, hôm nay toàn thể Giáo Hội đón nhận Chúa Thánh Thần – Đấng Chữa Lành. Thánh Gioan kể lại cách sinh động câu chuyện này: “Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái.” Câu đầu tiên của Tin mừng hôm nay cho chúng ta sống lại bầu khí của cuộc tử nạn và phục sinh của Đức Kitô. Sau biến cố chấn động toàn thể Giêrusalem, lòng các tông đồ không tránh khỏi nỗi sợ hãi. Kinh Thánh viết các ông sợ người Do thái nhưng quả thực là các ông lo sợ cho số mệnh của mình. Thầy đã bị bắt, bị đánh đòn và giết chết thì “môn đệ không hơn thầy” nên có thế nào chăng nữa thì cũng có ngày bị bắt và bị giết như Thầy. Nỗi lo bao trùm khiến họ co cụm và đóng kín. Quả thật, ta thường đóng kín, một mặt để tìm chốn an toàn nhưng mặt khác là để che giấu đi tất cả! Che giấu đi nỗi đau đang quằn quại, che giấu đi vết thương đang ngày ngày gặm nhấm, che giấu đi những tổn thương không muốn ai biết tới…! Lối sống như thế của người sợ hãi thường biến mình thành một ao tù. Một khi không có sự lưu thông thì sớm muộn nguồn nước trong ao đó cũng sẽ bị hôi thối và không một sinh vật nào có thể tồn tại được. Cũng vậy, con người sợ hãi đóng kín với thế giới và quay về với chính mình thì cũng tự đào hố chôn mình mà thôi!

Chúa Giêsu quả là một nhà tâm lý đại tài. Chúa thấu hiểu tâm trạng của môn đồ, Chúa thấy trước được những nguy hại nếu môn đệ ở mãi trong tình trạng đó. Chúa đến và mang cho các ông Đấng Chữa Lành: ‘“Bình an cho anh em!” Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn.” Chúa đến với các tông đồ bằng chính con người mà họ đã thấy mấy ngày hôm trước. Con người đã chết tất tưởi trên thập giá với những vết thương vẫn con nơi thân xác Chúa. Con người thất bại ê chề nay đang sống và đang hiện diện bên họ. Con người ai nhìn thấy cũng phải che mặt thì giờ đây đang mang lại cho họ sự bình an. Chúa mở vết thương nơi lòng bàn tay và cạnh sườn cho các môn đệ. Chúa phơi bày trước họ thương tích của khổ nạn thập giá cũng chính là cách Chúa lấy ra khỏi tâm lòng họ nỗi sợ hãi đang canh cánh bên mình. Lấy ra chỉ để cho các ông được chữa lành. Vết thương của tội lỗi, của sự độc ác của con người nay trở thành dấu tích của tình yêu, nay mang sức mạnh chữa lành.

Ngay khi được chữa lành, các tông đồ lãnh nhận sứ vụ và hân hoan thi hành với Đấng ban sức mạnh cho các ông. Sách Công vụ ghi lại: mọi người đều nhận được Thánh Thần và họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác nhau. Cục diện mới của các tông đồ khác hẳn với bức tranh đầy tràn sợ hãi của ngày thứ Nhất trong tuần. Sức mạnh làm nên sự khác biệt chính là nhờ Đấng Chữa Lành. Các tông đồ đã mạnh dạn dùng ơn của Thánh Thần ban để loan báo những kỳ công của Thiên Chúa khiến cho mọi người nghe đều kinh ngạc.

Trong cuộc sống thường nhật, chúng ta phải đối diện với nhiều sợ hãi. Những sợ hãi có khi làm ta mất ăn, mất ngủ, làm ta thắt lòng lại. Nếu một mình đối diện, loay hoay với chính mình, với nỗi sợ hãi, với nỗi đau thì ta không có cơ may được chữa lành. Theo gương của Đấng Phục Sinh, tôi và bạn được mời gọi phơi bày trước Chúa, trước người đồng hành hay người thân tín những nỗi đau, sợ hãi đang gặm nhấm tâm hồn ta. Chỉ khi phơi bày những thương tích ta mới mong nó được chạm tới và nhận được sự chữa lành từ Đấng Chữa Lành. Khi đón nhận sức mạnh của Đấng Chữa Lành, chắc chắn chúng ta sẽ hân hoan, sẵn sàng loan báo những kỳ công của Thiên Chúa bằng chính cuộc sống của mỗi người chúng ta.

Maria Nguyễn Hường

Trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta nghe hai bài đọc
về biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống (Cv 2,1-11; Ga 20,19-23).
Trong bài Tin Mừng theo thánh Gioan, Đức Giêsu phục sinh
bất ngờ đến với các môn đệ vào ngày thứ nhất trong tuần,
khi họ còn hoảng sợ đóng cửa sau cái chết của Thầy.
Ngài nhẹ nhàng cho họ thấy những vết thương,
để họ tin Đấng đang sống và đang đứng trước mặt họ
chính là người Thầy bị đóng đinh, đã chết và được chôn táng.
Ngài chuyển lại cho các ông sứ mạng Ngài đã lãnh nhận từ Chúa Cha:
“Như Chúa Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em.”
Chính vào giây phút này mà Lễ Hiện Xuống bắt đầu.
Thầy Giêsu thở hơi trên các môn đệ, hơi thở của sự sống thần linh.
Ngài nói với họ: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.”
Đây là món quà quý nhất Ngài hứa ban khi được Chúa Cha tôn vinh.
Đây là Đấng Bảo Trợ mà Ngài đã nhiều lần nhắc đến.

Lễ Hiện Xuống thứ nhất diễn ra cách thân mật, riêng tư giữa Thầy trò,
trong bầu khí của một căn phòng đóng kín.
Còn năm mươi ngày sau lễ Vượt Qua, cũng tại căn phòng này,
Vào dịp lễ Ngũ Tuần, lại diễn ra một lễ Hiện Xuống khác.        
Lần này không có Chúa Giêsu, vì Ngài đã về nhà Cha,
nhưng có tới 120 người tụ họp, có cả các phụ nữ (Cv 1,15).
Bỗng nhiên từ trời có một tiếng lớn giống như tiếng gió thổi mạnh,
rồi xuất hiện những lưỡi như lưỡi lửa đậu trên từng người.
Thế là mọi người được tràn đầy Thánh Thần,
Và bắt đầu nói được tiếng của các dân tộc mà mình không quen biết.
Tiếng ầm vang của gió chẳng những ùa vào đầy căn phòng trên lầu,
mà còn lôi kéo sự chú ý của những người Do-thái sùng đạo
từ khắp nơi trên mặt đất đổ về Giêrusalem mừng lễ.
Họ ngỡ ngàng khi thấy một nhóm người
có khả năng nói thứ tiếng của vùng mình sống, khiến mình hiểu được.

Hai trình thuật trên đây về lễ Hiện Xuống
có những nét khác biệt, và có những nét giống nhau.
Đức Giêsu thở hơi để ban Thánh Thần cho môn đệ cách nhẹ nhàng,
trong bầu khí thân tình của Thầy trò gặp lại nhau.
Niềm vui thì có, nhưng nỗi sợ vẫn còn.
Sau khi nhận Thánh Thần, các môn đệ vẫn chưa dám mở cửa.
Năm mươi ngày sau, trong cơn gió mạnh chuyển rung,
Thánh Thần đến trên từng người trong nhà dưới hình lưỡi lửa.
Lần này, Phêrô đã can đảm đứng ra để giảng bài giảng đầu tiên
mời gọi người nghe hoán cải và chịu phép rửa,
để được ơn tha tội và lãnh nhận Thánh Thần (Cv 2,38).

Các môn đệ đầu tiên đã không giữ Thánh Thần cho riêng mình.
Họ coi việc nhận lấy Thánh Thần là điều cốt yếu (Cv 19,1-7).
Thánh Thần là Đấng vượt qua mọi ranh giới quốc gia, ngôn ngữ.
Ngài đã bất ngờ ngự xuống trên dân ngoại (Cv 11,15).
Ngài phá vỡ thảm kịch tháp Babel bằng cách làm người ta hiểu nhau,
và đem lại sự hiệp nhất mà vẫn giữ sự đa dạng.

Hôm nay Giáo Hội đã lan khắp thế giới, các cánh cửa đã mở tung.
Chúng ta đã được lãnh bí tích Thêm sức, và được sai vào thế gian.
Nhưng chúng ta không chỉ lãnh nhận Thánh Thần một lần trong đời.
Chúng ta được Ngài hướng dẫn, trợ lực, từng giây từng phút.
Ước gì Thánh Thần luôn ở với, ở bên và ở trong chúng ta (Ga 14,16-17),
Để giúp chúng ta gặp được Giêsu.

Cầu Nguyện

Lạy Cha, xin ban cho chúng con Thánh Thần.

Vì không có Thánh Thần,
Cha sẽ là Đấng nghìn trùng xa cách,
Đức Kitô trở thành nhân vật của quá khứ,
Sách Tin Mừng là mớ chữ vô hồn,
Hội Thánh chẳng khác nào một tổ chức.

Vì không có Thánh Thần của Cha,
quyền uy trở thành quyền thống trị,
truyền giáo thành tuyên truyền,
việc phụng tự trở thành một thứ sùng bái,
cách hành xử của kitô hữu thành thứ đạo đức của nô lệ.

Nhưng nếu có Thánh Thần,
vũ trụ này được nâng lên,
những đau đớn để sinh ra Nước Cha không vô nghĩa,
Đức Kitô phục sinh thật sự có mặt,
Tin Mừng thành sức sống vô bờ,
Hội Thánh có nghĩa là hiệp thông.

Nếu có Thánh Thần của Cha,
quyền uy của Hội Thánh là phục vụ,
truyền giáo trở thành một lễ Hiện Xuống mới,
phụng vụ là một tưởng niệm và là một thực tại,
các hành động của con người mang tính thần linh.

Lạy Cha, xin ban Thánh Thần cho chúng con.

(dựa theo của Đức Thượng phụ Athenagoras)


Đức Thánh Cha Tiếp Kiến Tổng Hội Dòng Nữ Tỳ Thừa Sai Bác Ái

Sáng thứ Năm 25/5, Đức Thánh Cha tiếp các nữ tu dòng Nữ tỳ Thừa sai Bác ái do Thánh Luigi Orione sáng lập, nhân dịp về Roma tham dự Tổng Công nghị. Ngài nhấn mạnh đến ba điểm cần thiết cho các nữ tu: Sống kết hiệp với Chúa Giêsu, gần gũi với anh chị em và tích cực phục vụ.

Ngọc Yến – Vatican News

Trước hết, sống kết hợp với Chúa Giêsu. Đức Thánh Cha nói: “Sống kết hợp với Chúa Giêsu phải là cội nguồn mọi hoạt động của chị em. Khi nhắc nhở chúng ta về giá trị nền tảng này của các tu sĩ, Công đồng Vatican II nói rằng hoạt động tông đồ của các tu sĩ sẽ trở nên phong phú và đời sống Giáo hội trở nên sống động hơn khi tu sĩ sống nhiệt thành với Chúa Kitô, như các môn đệ đầu tiên”.

Ngài giải thích thêm, điều này có nghĩa là biến lối sống của Chúa Giêsu thành của chúng ta, để cho Người hành động ngày càng nhiều hơn trong chúng ta, đến mức có thể nói như Thánh Phaolô “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2, 20).

Về lời khuyên thứ hai: gần gũi với anh chị em, trích lời Chúa “Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh chị em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các người đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25, 40) Đức Thánh Cha mời gọi các nữ tu dòng Nữ tỳ Thừa sai Bác ái sống với nhau và với người khác bằng một tinh thần dịu dàng từ mẫu, qua suy nghĩ, lời nói và cử chỉ chào đón và tử tế. Bởi vì chia sẻ một chút cơm bánh với nụ cười thì hơn một món ăn ngon nhưng với gia vị là một tình yêu lạnh lùng.

Điểm cuối cùng: tích cực làm việc. Lấy hình ảnh của người mẹ, Đức Thánh Cha nói: “Một người mẹ không bao giờ bỏ cuộc trước những nhu cầu của con cái. Bà không bao giờ thiếu sự quan tâm chú ý, những điều bất ngờ, dịu dàng và cả những lời khiển trách cần thiết dành cho con cái. Bà có thể tìm ra những giải pháp bất ngờ trước những hoàn cảnh khó khăn và bị hiểu lầm, bởi vì bà là một người mẹ đầy tình thương, và tình thương làm cho người mẹ tự do sáng tạo hơn”.

Đức Thánh Cha hy vọng các nữ tu cũng yêu thương phục vụ người khác bằng tình thương mẫu tử này, một tình thương với con tim quảng đại và đôi tay rộng mở. Bằng cách này, các nữ tu sẽ mang lại niềm vui và hy vọng cho nhiều người, và một mẫu gương cụ thể về một cuộc sống lành mạnh, đặc biệt quý giá đối với người trẻ thường bị mất phương hướng bởi những mô hình hiện sinh mong manh và trống rỗng.

Nguồn: Vatican news


Truyền Thông Trong Tầm Nhìn Của Đức Thánh Cha Phanxicô

Lm. Giuse Lê Công Đức, PSS.
Ngày 21.5.2023

Mục lục 1. Một cách tốt để tiếp cận ý nghĩa truyền thông là qua ngả sứ mạng 2. Sứ mạng Kitô giáo là loan báo Tin Mừng 3. Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội 4. “Hãy đến và xem! (Ga 1,46) – Truyền thông [là] gặp gỡ mọi người trong thực tế của họ” 5. “Lắng nghe bằng [lỗ tai của] trái tim” 6. “Nói bằng trái tim – Sự thật trong tình yêu” (Ep 4,15) 7. Một số đề cập khác của Đức Phanxicô về truyền thông 8. Lời kết

1. Một cách tốt để tiếp cận ý nghĩa truyền thông là qua ngả sứ mạng

Kể từ Công đồng Vatican II, chúng ta đã nghe và nói nhiều về Hội Thánh là mầu nhiệm, hiệp thông và sứ mạng. Chẳng hạn, chủ đề Năm thánh 2010 của Giáo hội Việt Nam… 

Hiện nay, chúng ta đào sâu phong cách hiệp hành của Hội Thánh, với các chiều kích hiệp thông, tham gia và sứ mạng được hiểu một cách toàn nhập, trong đó sứ mạng là định hướng nền tảng.

Mới năm ngoái, một số cải cách giáo triều được thực hiện (với Tông hiến Praedicate Evangelium, 19.3.2022), trong đó Bộ Loan báo Tin Mừng (tức là ‘Bộ Sứ mạng’ đó!) được xếp thứ nhất trong các Bộ, và được đặt dưới sự đứng đầu trực tiếp của chính Đức thánh cha…

Tất cả những điều này xác nhận bản chất hay lý do hiện hữu của Giáo hội là sứ mạng thừa sai. Trong Hội Thánh, mọi sự đều được định hướng sứ mạng. Bất cứ gì không được định hướng sứ mạng thì có nguy cơ đi lạc!

2. Sứ mạng Kitô giáo là loan báo Tin Mừng

Chúng ta cũng thường nói: ‘rao giảng’, ‘giảng dạy’, ‘truyền bá Phúc Âm’, ‘truyền bá đức tin’, ‘truyền giáo’, ‘đối thoại’ (với văn hóa, tôn giáo, với người nghèo), ‘làm chứng’ (trao chứng từ, chứng tá)… Những động từ này đều thuộc về ý nghĩa truyền thông! Như vậy, truyền thông là hành động, là công việc của Giáo hội. Đối với Giáo hội, sống là truyền thông. “Làm sao người ta nghe, nếu không có ai rao giảng?” (Rm 10,14).          

Thật vậy, Giáo hội chưa bao giờ coi nhẹ truyền thông; nếu có những bất cập, thì thường là do ‘lực bất tòng tâm’… Đặc biệt, trong thời đại truyền thông bùng nổ của chúng ta, với biết bao cơ hội và thách đố của nó, Giáo hội càng quan tâm đến truyền thông và giáo dục truyền thông. Hiện nay, trong cơ cấu tổ chức giáo triều, có Bộ Truyền Thông (Dicastery for Communication). Rất nhiều mạng lưới truyền thông Kitô giáo đã được thiết lập và hoạt động ở cấp hoàn vũ, châu lục, quốc gia, giáo phận, giáo xứ… Các khóa đào tạo hay bồi dưỡng về truyền thông được tổ chức, và thường nhắm những mục tiêu thiết thực như:

– Giúp hiểu vai trò thiết yếu của truyền thông trong sứ mạng của Giáo hội.

– Giúp hiểu sức mạnh của truyền thông và ảnh hưởng của nó trên đời sống con người.

– Giúp phân tích với óc phê bình các sản phẩm truyền thông.

– Giúp đạt được các kỹ năng truyền thông hữu hiệu hơn, cải thiện việc truyền đạt và tiếp thu.

– Nhận ra nhu cầu phải quan tâm nhiều hơn đến truyền thông xã hội trong các chương trình đào tạo

3. Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội

Với tầm quan trọng của truyền thông như vậy, Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội đã được Đức thánh cha Phaolô VI thiết lập vào năm 1967, và được cử hành hằng năm cho đến nay. Ba năm gần đây, đồng nhịp với sự kiện Thượng Hội đồng Giám mục về tính hiệp hành, Đức Phanxicô có một loạt Sứ điệp về truyền thông vừa rất sâu sắc vừa rất thực tiễn. Các chủ đề lần lượt là:

– Năm 2021: Hãy đến và xem! (Ga 1,46) –Truyền thông [là] gặp gỡ mọi người trong thực tế của họ.

– Năm 2022: Lắng nghe bằng trái tim

– Năm 2023: Nói bằng trái tim – “Sự thậttrong tình yêu” (Ep 4,15).

Như thế, Đức thánh cha quảng diễn giáo huấn về truyền thông của ngài gắn với các hành động truyền thông cơ bản: đến, xem, lắng nghe,nói – tất cả đều từ trái tim!

4. “Hãy đến và xem! (Ga 1,46) – Truyền thông [là] gặp gỡ mọi người trong thực tế của họ”

Nguồn cảm hứng ở đây là một loạt các mẩu chuyện trong Tin Mừng Gioan:

– Chúa Giêsu mời hai môn đệ đến và xem Người là ai, chỗ của Người thế nào (x. Ga 1,35-39)…

– Philipphê giới thiệu về Chúa Giêsu, Nathanael nghi ngờ, và Philipphê đề nghị “Cứ đến mà xem” (x. Ga 1,45-46)…

– Những người dân của làng Samari nọ nói với người phụ nữ: “Giờ đây chúng tôi tin không phải vì chị nói, mà vì chính chúng tôi đã trực tiếp gặp và nghe…” (Ga 4,42).

Internet là công cụ truyền thông kỳ diệu của thế giới hiện đại. Với đặc tính ‘toàn cầu’ và ‘ngay lập tức’, nó dường như có thể đưa chúng ta đến và xem trực tiếp bất cứ sự kiện nào ở bất cứ đâu mà không cần phải di chuyển gì cả. Nói chung là đúng như vậy, và ta biết ơn với sự trân trọng công cụ này. Nhưng Đức thánh cha đặc biệt lưu ý, những thông tin và hình ảnh trực tiếp ấy rất dễ bị thao túng. Ta dễ bị đánh lừa và lạc xa sự thật. Song điều thiết yếu nhất mà Đức thánh cha nhấn mạnh, đó là không gì thay thế được việc có mặt và gặp gỡ trực tiếp. Ta nghĩ đến tầm quan trọng của việc các tướng lĩnh thị sát mặt trận; các giám mục, linh mục đến thăm dân chúng; các phóng viên, nhà báo làm phóng sự trực tiếp từ chiến trường, hiện trường… Không công nghệ nào có thể thay thế được những việc ‘thị sát’ trực tiếp ấy!

Chúng ta nghĩ gì về các chuyến tông du mục vụ liên tiếp của vị giáo hoàng đã rất cao tuổi? Và nghĩ gì về cái cám dỗ ‘mục vụ từ xa’ qua việc lạm dụng các phương tiện thông tin (điện thoại, email, page, website…)? Hãy nghĩ đến chính kinh nghiệm của bạn về sự khác biệt giữa gặp trực tiếp và những cách thức gián tiếp khác!…      

5. “Lắng nghe bằng [lỗ tai của] trái tim”

Nối tiếp lời mời gọi đến xem và gặp gỡ trực tiếp là lời mời gọi lắng nghe. Chính Thiên Chúa thông truyền điều răn của Ngài bằng lời kêu gọi đã trở thành công thức: “Shema’ Israel – Nghe đây, hỡi Israel” (Đnl 6:4). Thiên Chúa yêu thương, ngỏ lời với loài người, và Ngài “nghiêng tai” để lắng nghe họ. Thánh Phaolô nhắc: “Có đức tin là nhờ nghe giảng” (Rm 10,17)… Tầm quan trọng của lắng nghe là điều thực ra quá hiển nhiên rồi, trong khung cảnh thế giới lẫn Giáo hội. Sự nhấn mạnh của Đức thánh cha nằm ở chỗ: lắng nghe bằng trái tim!    

Rất tiếc là do định kiến chủ quan và tự mãn, con người thường có xu hướng ‘bịt tai’ để tránh lắng nghe – như những người Do thái đối xử với Têphanô: “Họ bịt tai lại, và nhất tề xông vào ông” (Cv 7,57). Đức thánh cha nêu một số biểu hiện của tình trạng thiếu khả năng lắng nghe, mà ta có thể xác nhận qua quan sát thế giới truyền thông lẫn từ kinh nghiệm của bản thân mình:

– không chăm chú nghe, mà vội nói (vì thế, Thư Gc 1,19 khuyên: “Phải mau nghe, đừng vội nói”);

– nghe lén (nhằm dò xét, khai thác người khác cho lợi ích riêng mình);

– mạnh ai nấy nói (nhằm tranh thủ sự đồng thuận chứ không phải tìm kiếm sự thật);

– độc thoại kiểu song tấu (duologue) chứ không đối thoại (dialogue), vì không hề có giao tiếp thực sự;

– thiếu kiên nhẫn và thiếu khả năng ngạc nhiên

Vì thế, như Đức thánh cha ghi nhận, sau dụ ngôn về người gieo giống, Chúa Giêsu đã lưu ý: “Hãy để ý tới cách thức anh em nghe” (Lc 8,18). Chỉ những ai đón nhận Lời với tấm lòng “cao thượng và quảng đại” và trung thành tuân giữ thì mới sinh hoa kết quả là sự sống và ơn cứu độ (x. Lc 8,15). Nghe với tấm lòng, đó là nghe bằng trái tim. Đây là ơn mà Vua Salomon đã thiết tha xin, và được gọi là khôn ngoan thực sự: “Xin ban cho con một tâm hồn biết lắng nghe” (1V 3,9). Các thánh rất hiểu tầm quan trọng của ‘cách thức nghe’ này – như thánh Augustinô (nghe bằng con tim, corde audire), thánh Phanxicô Assisi (hãy nghiêng đôi tai của tâm hồn).

Bối cảnh Thượng Hội đồng về tính hiệp hành hiện nay của chúng ta càng đặc biệt thích hợp để đào sâu thái độ lắng nghe bằng trái tim – vì một cách thực tiễn, hiệp hành cốt ở việc lắng nghe và phân định, cách đặc biệt việc lắng nghe của mục tử/bề trên đối với những thành viên bé nhỏ và yếu thế nhất trong cộng đoàn.

Bạn hãy nhớ lại chuyện anh mù ở Giêrikhô lên lời xin thương xót, có hai thái độ hay hai cách lắng nghe đấy, của Chúa Giêsu và của đoàn người đang bước đi. Ai đã lắng nghe bằng trái tim? Bạn có kinh nghiệm bản thân thế nào về sự khác biệt giữa nghe thông tin thuần túy và nghe cả cảm xúc, tâm tình? Đâu phải thông điệp nào cũng chỉ có một tầng ý nghĩa, nhiều thông điệp có những tầng ý nghĩa sâu xa đó chứ, phải không?

6. “Nói bằng trái tim – Sự thật trong tình yêu” (Ep 4,15)

Đây là chủ đề Sứ điệp Ngày Truyền thông năm nay của Đức thánh cha (2023).

– Đã đến, xem, và lắng nghe bằng trái tim, thì người ta sẽ có khả năng nói sự thật bằng trái tim. Tiêu chuẩn “bằng trái tim”, tức tiêu chuẩn “yêu thương”, một lần nữa được Đức thánh cha nêu bật. Ngài nhắn nhủ “Đừng sợ loan báo sự thật, nhưng hãy sợ nói sự thật mà không có lòng bác ái!” Chúa Giêsu cảnh báo: “Xem quả thì biết cây” (x. Lc 6,44), và “Người tốt lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu; vì lòng có đầy, miệng mới nói ra” (c. 45). Vì thế, cần thanh tẩy trái tim, nhất là trong một thế giới ồn ào nhiễu loạn, bóp méo thông tin và do đó sự thật bị thao túng.

– Người ‘Bạn đồng hành’ của hai môn đệ trên đường Emmaus là kiểu mẫu của truyền thông bằng trái tim, qua thái độ tận tình chia sẻ mà không áp đặt; giúp hiểu sâu xa về chuyện thời sự; làm cho lòng người nghe bừng cháy lên (x. Lc 24,32). Trong tình trạng phân cực và đối kháng hiện nay của cả thế giới lẫn trong Giáo hội, ta cần “giữ gìn miệng lưỡi khỏi mọi lời điêu ngoa” (x. Tv 34,14), “đừng thốt ra lời độc địa nào từ môi miệng mình, nhưng nếu cần, hãy nói những lời tốt đẹp, để xây dựng và làm ích cho người nghe” (Ep 4,29). Đức thánh cha chia sẻ kinh nghiệm rằng trong thực tế, việc truyền thông bằng cả tấm lòng có thể đánh động ngay cả những trái tim chai cứng nhất…

– “Để nói thật tốt, chỉ cần yêu thương”! Đây là xác tín của thánh Phanxicô Salesio, bổn mạng các nhà báo Công giáo. Có thể mô tả tính cách của ngài bằng lời sách Huấn Ca: “Ăn nói dịu dàng thì tăng thêm bạn hữu, phát biểu dễ thương thì tăng thêm lời thân ái” (Hc 6,5). Với tuyên ngôn nổi tiếng “từ trái tim nói với trái tim”, ngài nhắc nhở rằng “ta truyền thông cái gì, thì ta là cái đó”!

-Nói bằng trái tim trong tiến trình hiệp hành: Đức thánh cha nhắc rằng cách riêng trong Giáo hội, lắng nghe là món quà đem lại sức sống và quí giá nhất mà chúng ta có thể trao cho nhau. Và chúng ta cần sự truyền thông có sức thắp sáng những trái tim, làm dịu các vết thương và chiếu sáng trên hành trình của các anh chị em mình. Đó là một nền truyền thông được hướng dẫn bởi Chúa Thánh Thần, biết dịu dàng song cũng có tính ngôn sứ, biết tìm ra những cách thế mới cho công cuộc rao giảng Tin Mừng! Một nền truyền thông biết cách thắp lửa đức tin thay vì lo giữ đống tro tàn của một cốt cách tự mãn qui chiếu về chính mình. Đó là một nền truyền thông không bao giờ tách rời sự thật khỏi lòng bác ái.

– Lưỡi mềm bẻ gãy xương”, Đức thánh cha dẫn lời này trong sách Châm ngôn (25,15) để cổ võ một ngôn ngữ hòa bình trong thế giới nhiễm nặng xu hướng đối đầu của chúng ta. Ngày nay, việc nói bằng trái tim càng khẩn thiết để củng cố một nền văn hóa hòa bình, hòa giải ở những nơi lan tràn chiến tranh và thù hận. Cần phải vượt qua cái thói “làm mất uy tín và xúc phạm đối thủ một cách phủ đầu [thay vì] mở ra một cuộc đối thoại đầy tôn trọng”. Cần loại bỏ cái tâm bệnh hiếu chiến đồn trú trong trái tim mình. “Hòa bình đích thực chỉ có thể được xây dựng trong lòng tin tưởng nhau” (Pacem in Terris). Vận mệnh của hòa bình được quyết định bởi sự hoán cải của các tâm hồn, vì vi rút chiến tranh phát xuất từ trong lòng người ta. Mỗi chúng ta được mời gọi liên can vào nỗ lực này, và cách riêng đây là trách nhiệm của những người làm việc trong lĩnh vực truyền thông.

Hãy tự vấn: Có trường hợp nào mà chúng ta nói năng, hành động mà không cần động cơ bác ái không? Chúa Phục sinh giúp hai môn đệ Emmaus hiểu chuyện ‘thời sự’, điều này có thể gợi nhắc gì cho ta? Phải chăng chúng ta dễ sa đà trả lời những câu hỏi mà không ai hỏi? Bạn có những băn khoăn, thao thức rất quan trọng mà bạn không dám nói ra, vì bạn sợ mình không được lắng nghe bằng trái tim? Bạn nghĩ gì về những phát ngôn đầy sân si thù hận hay thô tục, bạo lực một cách bất xứng của nhiều người Công giáo trên mạng xã hội? 

7. Một số đề cập khác của Đức Phanxicô về truyền thông

Sẽ là thiếu sót lớn nếu giới thiệu tầm nhìn về truyền thông của Đức thánh cha Phanxicô mà không nhắc đến những đề cập của ngài liên hệ đến chủ đề này trong các văn kiện giáo huấn quan trọng. Sau đây là một số nội dung đáng chú ý:

– Tông huấn Evangelii Gaudium (2013): Chương 3, về bài giảng lễ (số 135-144) và việc chuẩn bị bài giảng lễ (số 145-159) của các thừa tác viên chức thánh. Và Chương 5, dưới tiêu đề “Những người loan báo Tin Mừng đầy Thánh Thần” (số 259-288), Đức thánh cha gợi những nguyên tắc và cách thức canh tân động lực loan báo Tin Mừng.

– Tông huấn Gaudete et Exsultate (2018): Chương 4, về “Các dấu hiệu của sự thánh thiện trong thế giới ngày nay”, Đức thánh cha nêu các dấu hiệu đầu tiên là kiên trì, nhẫn nại và hiền hòa, trong đó ngài cảnh giác về những cách phát ngôn tùy tiện trên mạng xã hội (số 115) và kêu gọi chúng ta không để mình bị cuốn vào xu hướng bạo lực (số 116).

– Tông huấn Christus Vivit (2019), gửi các bạn trẻ và toàn dân Thiên Chúa: Chương 3 dưới tiêu đề “Các con là hiện tại của Thiên Chúa”, Đức thánh cha đề cập đến “môi trường kỹ thuật số” (số 86-90) với những cơ hội và những cạm bẫy cần được nhận diện trong môi trường này.

– Thông điệp Fratelli Tutti (2020): Chương 1, trình bày bối cảnh thế giới qua hình tượng “Mây đen phủ trùm một thế giới đóng kín”, Đức thánh cha gọi tên một phần ‘mây đen’ đó là “ảo tưởng của truyền thông” (số 42-50), với những lưu ý về sự hung hăng thù hận đang lan tràn, và sự khẩn thiết phải vãn hồi khả năng gặp gỡ, lắng nghe và đối thoại…

Quả thật, truyền thông hiện đại, nhất là mạng xã hội, đặt ra nhiều vấn đề gai góc, chúng ta nên dứt khoát ‘OFF’ hay ngắt nối kết cho an toàn? Hay là chúng ta nên ‘ON’ và ‘UP’ những sản phẩm truyền thông của mình, ngần nào có thể, và luôn ‘bằng trái tim’ theo lời mời gọi của Đức thánh cha?

8. Lời kết

Trên đây chưa phải là sưu tập đầy đủ về các góc cạnh trong tầm nhìn của Đức thánh cha Phanxicô về truyền thông. Nhưng ta có thể nhận ra mối quan tâm đặc biệt của ngài, sự phong phú trong các nội dung ngài đề cập, và đặc tính mục vụ rất nổi bật trong giáo huấn của ngài về truyền thông. Ai quan sát ngài đều có thể ghi nhận, ngài là một mục tử rất giàu những tố chất ‘đến và xem’, ‘lắng nghe bằng trái tim’ và ‘nói sự thật bằng trái tim’.

Chúng ta biết ơn ngài bằng cách hưởng ứng các giáo huấn của ngài trong thực tế, trong tư cách là người tiếp nhận truyền thông cũng như là người làm truyền thông. Và như vậy, chúng ta có thể hy vọng mở ra một tương lai sáng sủa hơn cho sứ mạng của Giáo hội.

Xin mượn tâm tình gợi ý cầu nguyện của chính Đức thánh cha: “Xin Chúa Giêsu, là Lời thuần khiết tuôn chảy từ trái tim Chúa Cha, giúp chúng ta làm cho việc truyền thông của mình nên sáng tỏ, cởi mở và thân ái. Xin Chúa Giêsu, là Lời nhập thể, giúp chúng ta lắng nghe nhịp đập của các con tim, để khám phá lại mình là anh chị em của nhau, và giải giới lòng thù hận vốn gây chia rẽ. Xin Chúa Giêsu, Lời chân lý và tình yêu, giúp ta nói sự thật trong bác ái, để chúng ta cảm nhận mình là những người bảo vệ lẫn nhau”…

WHĐ (21.05.2023)

Đề nguồn: HĐGMVN


Đức Thánh Cha Uỷ Thác Sứ Vụ Hoà Bình Ở Ucraina Cho ĐHY Chủ Tịch HĐGM Ý

Ngày 20/5/2023, Phòng Báo chí Toà Thánh xác nhận: Đức Thánh Cha đã uỷ thác cho Đức Hồng Y Matteo Zuppi, Tổng Giám Mục của Bologna, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Ý sứ vụ giúp giảm căng thẳng trong cuộc xung đột ở Ucraina.

Ngọc Yến – Vatican News

Vào cuối tháng Tư, trên chuyến bay trở về Roma từ Budapest, Đức Thánh Cha cho biết ngài sẵn sàng làm bất cứ điều gì cần phải làm để chấm dứt cuộc chiến ở Ucraina. Ngài cũng cho biết, một nhiệm vụ đang được tiến hành, nhưng vẫn chưa được công khai. Sau đó, cả Ucraina và Nga tuyên bố không biết gì về sáng kiến này, nhưng Đức Hồng Y Pietro Parolin, Quốc vụ khanh Toà Thánh tái xác nhận cả hai bên đều biết và ngài bày tỏ ngạc nhiên tại sao họ lại tuyên bố như vậy.

Trong những ngày này, một  số nhà báo hỏi Vatican về nhiệm vụ này, và ông Matteo Bruni, Giám đốc Phòng báo chí Toà Thánh tuyên bố: “Tôi có thể xác nhận rằng Đức Thánh Cha Phanxicô đã ủy thác cho Đức Hồng Y Matteo Zuppi, Tổng Giám Mục Bologna và Chủ tịch Hội đồng Giám mục Ý, trách nhiệm lãnh đạo một phái bộ, với sự đồng ý của Phủ Quốc vụ khanh, góp phần giảm bớt căng thẳng trong cuộc xung đột Ucraina, với hy vọng rằng điều này có thể khởi xướng những con đường hòa bình, điều mà Đức Thánh Cha không bao giờ từ bỏ”.

Giám đốc Phòng Báo chí Toà Thánh kết luận bằng cách xác định rằng “thời gian và các phương thức của nhiệm vụ này hiện đang được nghiên cứu”.

Đây không phải là lần đầu tiên Đức Hồng Y Zuppi tham gia vào quá trình trung gian. Trước đây khi còn là linh mục thuộc Cộng đoàn Thánh Egidio, vào năm 1990, Đức Hồng Y Zuppi đã làm trung gian hoà giải, tổ chức các cuộc đàm phán hoà bình trong cuộc nội chiến ở Mozambique. Cuộc nội chiến này đã giết chết khoảng một triệu người và khiến khoảng bốn triệu người khác phải di tản. Và vào năm 2017, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Ý cũng đã hiện diện trong hành động giao nộp vũ khí của nhóm khủng bố ETA ở thành phố Bayonne của Pháp .

Nguồn: Vatican news