Trao Học Bổng Của Caritas Hội Dòng MTG Tân Lập, Và Chương Trình “Con Đường Sáng- Slovakia” Của Giáo phận Thái Bình

Sáng Chúa Nhật, ngày 18/01/2026, cộng đoàn Mến Thánh Giá Tân Lập – Hưng Yên, đã tổ chức sinh hoạt, trao học bổng của nhóm Caritas Hội dòng Mến Thánh Giá Tân Lậpvà chương trình “Con Đường Sáng- Slovakia” của Giáo phận Thái Bình, kết hợp với ngày tất niên của cộng đoàn. Chương trình được tổ chức trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, hướng đến việc nâng đỡ các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn, đồng thời thắt chặt sự hiệp thông giữa các thành phần trong đời sống Giáo hội địa phương, để cùng nhau bước vào Năm mới Bính Ngọ 2026 với niềm hy vọng, tin tưởng và phó thác.

Trong ánh sáng linh đạo Mến Thánh Giá, được khơi nguồn từ Đức Cha Lambert de la Motte, Đấng sáng lập Hội dòng, sứ mạng giáo dục luôn được đặt trong chiều kích yêu thương, hiến dâng và phục vụ. Noi gương Đức Giêsu-Kitô Chịu-Đóng-Đinh, Hội dòng Mến Thánh Giá Tân Lập không ngừng dấn thân trong công tác giáo dục, nhằm góp phần đào luyện con người toàn diện, giúp các em học sinh lớn lên không chỉ trong tri thức, mà còn trong nhân bản, đức tin và trách nhiệm đối với bản thân, gia đình và xã hội.

Trong tinh thần ấy, nhóm Caritas Hội dòng Mến Thánh Giá Tân Lập, do dì Anna Nguyễn Thị Thủy trực tiếp phụ trách và đồng hành tại cộng đoàn Hưng Yên, đã trao 6 suất học bổng cho các em học sinh, trong đó có 5 em trực tiếp đón nhận và 1 em vắng mặt vì lý do riêng. Cùng thời điểm, chương trình học bổng “Con Đường Sáng- Slovakia” của Giáo phận Thái Bình, dì Anna đồng hành cũng được trao cho các em học sinh theo kế hoạch đã đề ra, với 19 suất học bổng, trong đó có 17 em hiện diện tại thời điểm trao và 2 em đến muộn. Các suất học bổng được trao cho các em học sinh không phân biệt tôn giáo, thể hiện tinh thần yêu thương phổ quát, phục vụ vô vị lợi và sứ mạng giáo dục của Hội dòng Mến Thánh Giá Tân Lập giữa lòng xã hội hôm nay.

Những suất học bổng được trao không chỉ mang ý nghĩa hỗ trợ điều kiện học tập, mà còn là sự khích lệ tinh thần, là lời nhắn nhủ âm thầm nhưng mạnh mẽ, mời gọi các em kiên trì vượt qua khó khăn, nuôi dưỡng ước mơ và vững bước trên con đường học tập cũng như trong đời sống làm người.

Chương trình bắt đầu lúc 8 giờ với phần chia sẻ của ông Giuse Nguyễn Văn Mạnh, Chủ tịch Hội đồng Giáo xứ Hưng Yên, với đề tài “gương vượt khó”. Từ chính kinh nghiệm đời sống và lao động của bản thân, ông nhấn mạnh rằng xuất phát điểm không phải là điều quyết định, điều quan trọng là ý chí, nghị lực và sự kiên trì. Ông chia sẻ rằng bản thân ông đã đi lên từ con số không và hôm nay có cơ sở bánh Tài Lộc tại đường Điện Biên, tỉnh Hưng Yên, với hơn 20 công nhân. Qua đó, ông khích lệ các em dám ước mơ, nuôi dưỡng ước mơ, không chùn bước trước những giới hạn của hoàn cảnh, bởi chính ý chí và niềm tin sẽ giúp mỗi người vươn lên trong cuộc sống, một lần nữa ông nhấn mạnh: “Các con phải có ước mơ và đặt ước mơ như mục đích mình nhắm tới để phấn đấu trong mọi hoàn cánh và sống lạc quan tin tưởng, hy vọng vào Thiên Chúa”.

Tiếp nối chương trình, Dì Maria Phạm Thị Dung – Hội dòng Mến Thánh Giá Tân Lập, đã chia sẻ về ý nghĩa Tết cổ truyền của dân tộc, dì mời gọi các em biết nhớ về cội nguồn, trước tiên là tạ ơn Thiên Chúa vì mọi ơn lành Ngài ban xuống trên mỗi em, tri ân tổ tiên, ông bà, cha mẹ là những người đã sinh thành và dưỡng dục mình, đồng thời gìn giữ những giá trị tốt đẹp của gia đình và truyền thống dân tộc trong nhịp sống hiện đại hôm nay.

Luôn hiện diện và đồng hành xuyên suốt chương trình là Cha chánh xứ Giáo xứ Hưng Yên, cha Giuse Trịnh Tiến Thành. Trong tâm tình mục tử gần gũi và đầy yêu thương, cha đã ân cần chia sẻ với các em về tầm quan trọng của việc rèn luyện đời sống nhân bản và nuôi dưỡng tinh thần biết ơn trong từng sinh hoạt hằng ngày. Qua những lời nhắn nhủ đơn sơ nhưng sâu sắc, cha mời gọi các em tập sống tâm tình tri ân, đặc biệt là không ngừng dâng lời tạ ơn Thiên Chúa từng ngày, từng giờ:

“Cảm ơn Trời mỗi sớm mai thức dậy
Cho ta thêm một ngày mới để yêu thương.”

Bên cạnh đó, Cha cũng tha thiết mời gọi các em chú trọng “học ăn, học nói, học gói, học mở”, để từng bước trưởng thành hơn trong nhân cách, vững vàng trong đức tin và ý thức trách nhiệm đối với cộng đoàn cũng như xã hội.

Sau phần gặp gỡ và huấn từ của Cha xứ, các em học sinh được lần lượt đón nhận các suất học bổng và tham gia những sinh hoạt chung trong bầu khí vui tươi, thân tình. Những hoạt động sinh hoạt đơn sơ nhưng mang tính giáo dục đã giúp các em thêm gắn kết, cảm nhận rõ hơn sự quan tâm, đồng hành và yêu thương của Cha xứ Giuse, quý dì và cộng đoàn, qua đó thêm động lực để tiếp tục cố gắng trong học tập và đời sống hằng ngày.

Song song với phần trao học bổng, trong bầu khí tết gặp nhau cuối năm và tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, cộng đoàn Hưng Yên được đón quý Cha, quý Thầy, quý Ban Hội đồng Mục Vụ cùng quý chị em vùng Hưng Yên đã cùng nhau hiện diện và tham gia các sinh hoạt chung của cộng đoàn dịp cuối năm, cách riêng là chị em cộng đoàn Cao Xá, đã góp phần làm cho ngày gặp gỡ thêm ấm áp và tràn đầy niềm vui cuối năm. Những sinh hoạt đơn sơ như sút bóng vào gôn, ăn quýt, chuyền thun không chỉ mang lại niềm vui, mà còn trở thành dấu chỉ của tình hiệp thông, không phân biệt, cùng chung một ý hướng tạ ơn và yêu thương. Qua đó, tinh thần gia đình trong Hội Thánh được thể hiện rõ nét, làm nổi bật sự quan tâm mục vụ của Cha xứ Giuse cùng quý Cha, quý Thầy và quý chị em đối với cộng đoàn Hưng Yên.

Trong tâm tình tạ ơn cuối năm, cộng đoàn Hưng Yên cùng nhau hướng lòng lên Thiên Chúa, nguồn mạch mọi ân sủng, để cảm tạ vì muôn hồng ân Người đã âm thầm tuôn đổ trên mỗi chị em trong suốt năm qua. Cộng đoàn chúng con xin chân thành tri ân sự hiện diện đầy yêu thương và đồng hành của Cha xứ Giuse, quý Cha, quý tu sĩ, quý Thầy, Ban Hội đồng Mục vụ giáo xứ Hưng Yên, những người đã trở nên dấu chỉ sống động của tình hiệp thông và nâng đỡ chị em trong hành trình đời sống thánh hiến. Bước sang Năm mới Bính Ngọ 2026, cộng đoàn chúng con nguyện xin Thiên Chúa tiếp tục gìn giữ quý Ngài luôn kiên vững trong đức tin, bền bỉ trong sứ vụ và quảng đại trong yêu thương; và cách riêng xin Người ấp ủ từng chị em tại cộng đoàn Hưng Yên trong ân sủng và bình an, để mỗi ngày sống và phục vụ đều trở thành lời tạ ơn sống động, góp phần gieo hy vọng và lan tỏa tình yêu của Chúa giữa lòng Giáo hội và xã hội hôm nay.

Cộng Đoàn Hưng Yên


Hội Chợ Xuân Mến Thánh Giá Tân Lập: Gặp Gỡ – Hiệp Nhất – Lan Tỏa Yêu Thương

Trong bầu không khí ấm áp, thân thương đậm tình gia đình, Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Lập đã tổ chức ngày gặp mặt đón mừng xuân Bính Ngọ với chủ đề “Xuân Bên Chúa”. Chủ đề ấy như một lời nhắn gửi yêu thương đến từng chị em: xuân về không chỉ là thời khắc của đất trời đổi mới, mà còn là mùa ân phúc khi mỗi người được ở lại bên Chúa, kín múc bình an cho tâm hồn và để niềm hy vọng được nảy nở trong đời sống dâng hiến.

Trước ngày hội xuân, bầu khí chuẩn bị đã rộn ràng khắp Hội Dòng. Những bước chân nhanh nhẹn, những bàn tay khéo léo, những giọt mồ hôi âm thầm rơi xuống, nhưng trên gương mặt chị em luôn nở nụ cười tươi vui. Chính những hy sinh nhỏ bé ấy đã trở thành món quà yêu thương, góp phần làm nên một mùa xuân trọn vẹn, nơi chị em cùng nhau sống và ở lại bên Chúa Giêsu.

Ngay từ sáng sớm, chị em từ các cộng đoàn đã hân hoan trở về Mẹ Dòng. Những bước chân nối tiếp nhau, những cái bắt tay thân tình, những nụ cười rạng rỡ trao gửi cho nhau lời chúc năm mới tốt lành. Chị em cùng ngồi lại bên nhau để sẻ chia câu chuyện sứ vụ, cùng cảm nhận niềm vui của tình gia đình Hội Dòng trong ngày xuân đoàn tụ.

Bầu khí ngày hội càng thêm rộn ràng với những tiết mục văn nghệ đặc sắc, được chuẩn bị công phu từ quý chị khấn trọn đến các chị em trong khối huấn luyện khởi đầu. Qua từng điệu múa uyển chuyển, nhịp nhàng, chị em như hòa chung một tâm tình hiệp nhất, diễn tả niềm vui của “Xuân Bên Chúa”, mùa xuân của yêu thương, gắn kết và dâng hiến.

Sau những tiết mục văn nghệ rộn ràng và đầy ý nghĩa, chị Tổng Thư ký đã đại diện toàn thể chị em dâng lên quý Bề trên tâm tình tri ân chân thành cùng những lời kính chúc năm mới chan chứa ân sủng và bình an. Tiếp đó, những tâm tình sâu lắng và lời cầu chúc đầu xuân từ chị Tổng Phụ trách và chị Phó Tổng Phụ trách được gửi trao đến toàn thể chị em trong bầu khí gia đình thật ấm áp và hiệp nhất. Những phong bao lì xì đỏ thắm được trao tận tay từng chị em không chỉ mang theo lời chúc bình an và may mắn đầu năm, mà còn trở thành dấu chỉ sống động của tình gia đình Hội Dòng, nơi mỗi người được đón nhận, được yêu thương và cùng nhau bước đi trong niềm vui chung.

Niềm vui tiếp tục lan tỏa khi chị MC cất lên lời mời gọi đầy hào hứng: “Các gian hàng Hội chợ cùng những phần quà hấp dẫn đã sẵn sàng chào đón quý chị em…”. Tiếng cười giòn giã, tiếng reo vui khi trúng thưởng vang lên khắp sân Hội Dòng. Đặc biệt, hình ảnh các dì cao niên cùng hòa mình vào các trò chơi, trong sự nâng đỡ ân cần của các chị em trẻ, “em nhỏ đỡ chị lớn” đã trở thành khoảnh khắc đẹp, nói lên tinh thần yêu thương, sẻ chia và đồng hành trong gia đình MTG Tân Lập.

Ngày Hội Chợ Xuân khép lại, nhưng dư âm của niềm vui, tình hiệp nhất và sự hiện diện yêu thương của Chúa vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi chị em. Những nụ cười, những cái nắm tay thân tình và những khoảnh khắc yêu thương tiếp tục được mang theo trong hành trang sứ vụ của mỗi chị em. “Xuân Bên Chúa” không chỉ là một ngày hội, mà là lời mời gọi sống hiệp nhất mỗi ngày, để từ đời sống cộng đoàn, tình yêu của Chúa được lan tỏa đến mọi nơi chị em được sai đến. Trong niềm tín thác và hy vọng, gia đình MTG Tân Lập cùng nhau bước vào năm mới với trái tim tràn đầy yêu thương, sẵn sàng gieo mầm bình an và phục vụ trong niềm vui dâng hiến.

Ban Truyền Thông



Sự Khiêm Nhường Của Đức Kitô – Suy Niệm Chúa Nhật Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa

Sau những năm tháng sống ẩn dật tại Nazareth, Chúa Giêsu bắt đầu sứ vụ công khai bằng cử chỉ rất khiêm hạ: đứng vào hàng những người tội lỗi đang cần sám hối bên bờ sông Giođan để chịu phép rửa của ông Gioan Tẩy Giả.

Chúa Giêsu bước xuống dòng nước như bao người tội lỗi khác. Ngài không cần được thanh tẩy, nhưng lại khiêm hạ đứng vào hàng tội nhân, mang trên mình thân phận yếu đuối của nhân loại để liên đới với thân phận con người, Ngài bước xuống để nâng con người lên cùng Thiên Chúa. Đó là bước khởi đầu cho con đường cứu độ của Ngài: con đường của yêu thương, tự hạ và vâng phục thánh ý Chúa Cha.

Qua hành động khiêm nhường của Ngài, Đức Giêsu cho thấy tình yêu cứu độ của Thiên Chúa không đứng từ xa để phán xét, nhưng cúi xuống, đồng hành và chia sẻ trọn vẹn thân phận với con người. Biến cố Chúa Giêsu chịu phép rửa cũng là lời mời gọi mỗi Kitô chúng ta dám bước ra khỏi sự tự mãn của bản thân để có thể thấu hiểu và đồng cảm cùng với những nỗi đau của anh chị em mình. Hơn thế nữa, cử chỉ khiêm nhường của Đức Giêsu còn là lời mời gọi hoán cải dành cho mỗi người chúng ta. Khi cảm thấy mình còn xa cách Thiên Chúa, khi nhận ra mình cần được thanh tẩy và đổi mới, chúng ta đừng ngần ngại thay đổi đời sống. Hãy mạnh dạn tiến đến với Chúa Giêsu, để được Người thanh tẩy và đưa ta trở nên gần gũi hơn với Thiên Chúa là Cha.

Trong một xã hội đề cao sự tiện nghi và chủ nghĩa duy kỷ, dẫn đến những rạn nứt, chia rẽ trong các mối tương quan giữa con người với con người, giữa cộng đồng với cộng đồng, thậm chí dẫn đến xung đột và những cuộc chiến tranh tàn khốc giữa các quốc gia. Biến cố Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa là lời mời gọi mạnh mẽ dành cho toàn thể nhân loại hôm nay. Hình ảnh Chúa Giêsu tự nguyện bước xuống dòng sông Giođan mời gọi con người dám bước ra khỏi não trạng hưởng thụ và ích kỷ, để can đảm hàn gắn lại các mối tương quan đổ vỡ bằng sự khiêm nhường, liên đới và tình yêu phục vụ. 

Biến cố Chúa Giêsu chịu phép rửa trở thành nguồn mạch của hy vọng, mời gọi nhân loại cùng nhau xây dựng một thế giới huynh đệ hơn, nơi con người không còn loại trừ nhau, nhưng nhận ra người khác là anh chị em mình, để tất cả có thể sống trong sự an bình đích thực. Khiêm nhường sám hối là bước khởi đầu để ta đón nhận Phúc Âm, là con đường đưa ta quay trở về nhà Cha, sống trọn tâm tình của người con thảo hiếu. Xin cho mỗi người chúng ta biết can đảm bước xuống “dòng sông Giođan” của cuộc đời mình, để được Thánh Thần đổi mới và khiêm nhường sám hối trở về với Chúa, để ta có thể nghe được lời yêu thương của Chúa Cha: “Con là con yêu dấu của Cha.” Amen.

Maria Trần Điệp


Không Ai Là Một Hòn Đảo

Giữa nhịp sống hôm nay, con người dễ bị cuốn vào nhịp hối hả, đến mức đánh mất sự tĩnh lặng cần thiết để nhận ra sự hiện diện của nhau và của Thiên Chúa. Ánh chớp chói lòa thời đại này lôi kéo con người ta sống buông mình theo nhịp chảy của những hào nhoáng, vội vàng. Khi lòng người bị phân tán bởi quá nhiều tiếng gọi của thế gian, sự cô đơn nội tâm dần len lỏi và khiến ta như bị tách khỏi dòng chảy của hiệp thông mà Thiên Chúa mời gọi.

Đối với người tu sĩ, đây không chỉ là một hiện tượng xã hội, mà còn là thử thách thiêng liêng. Ơn gọi thánh hiến là ơn gọi bước vào tương quan: tương quan với Thiên Chúa, với cộng đoàn, và với những người mình được gửi đến phục vụ. Một người dâng hiến không thể lớn lên trong cô lập, khước từ đời sống cộng đoàn.  Chính yếu tố cộng đoàn đời tu đã là lời đáp trả tình yêu, mà tình yêu thì luôn hướng về hiệp nhất. Vì thế, người tu sĩ cần ý thức những điều cụ thể:

1. Giữ lấy tương quan với Thiên Chúa: khởi nguồn mọi sự hiệp thông

Đời tu bắt đầu trong thinh lặng và trưởng thành trong cầu nguyện. Nhưng đời sống cầu nguyện ngày nay dễ bị đe dọa bởi vô số điều nhỏ bé mà dai dẳng: những mặt hàng online hấp dẫn, những thông tin vui mắt, những thỏa mãn lệch lạc… làm ta mất sự tập trung và giảm dần sự nhạy bén với tiếng gọi của Thiên Chúa. Khi ta dễ dàng tìm đến những niềm vui chóng qua hơn là sự hiện diện bền vững của Thiên Chúa, ta đánh mất điểm tựa thiêng liêng của chính mình.

Điều ấy dễ dàng đưa chúng ta rơi vào tình trạng “bắt trend” với ảo mạng mà lơ là kết nối với Thiên Chúa. Một tâm hồn tách khỏi nguồn sống thì việc đạo đức trở nên hình thức và tình yêu thương không còn là động lực. Khi đó, chính người tu sĩ tự tách mình ra khỏi Đức Kitô – Đấng luôn muốn ta ở lại trong tình yêu của Ngài (Ga 15,9).

2. Sự khép kín: cám dỗ tinh vi của thời đại

Một trong những biểu hiện rõ ràng của lối sống hôm nay là sự khép kín “một mình”, tự chứng minh “tôi ổn”. Câu nói ấy tưởng như mạnh mẽ, nhưng thực ra lại là một rào chắn khiến ta khước từ sự nâng đỡ thiêng liêng và  con người. Người trẻ và đôi khi cả người tu sĩ trẻ có thể mang trong mình thái độ “mackeno”: tôi tự lo, tôi không cần ai, và tôi cũng không muốn biết chuyện của người khác. Thích sống như một hòn đảo. Nếu không tỉnh thức, tinh thần ấy sẽ lặng lẽ phá vỡ sự hiệp nhất của cộng đoàn, của lớp học và môi trường xã hội.

3. Khởi đi từ những điều nhỏ để kết nối sợi dây hiệp thông

Hiệp thông không cần bắt đầu từ những việc lớn lao, mà từ những dấu chỉ giản dị của tình người. Chỉ cần một nụ cười chào ngày mới, một lời hỏi thăm thân thiện, một cử chỉ biết ơn thật lòng… là đã đủ để mở cánh cửa cho sự gặp gỡ. Khi ta biết nhìn chị em bằng ánh mắt của Chúa, ánh mắt của lòng thương xót, của sự kiên nhẫn và của niềm hy vọng. Khi ta thực sự mở lòng ta mới có thể trở thành người kiến tạo hiệp nhất cho những người Chúa đặt bên cuộc đời mình.

Thật vây, Thiên Chúa không dựng nên chúng ta như những hòn đảo, nhưng như những con người thuộc về nhau trong cùng một tình yêu. Như lời bài hát: “Tôi chỉ thực sự làm người nếu tôi sống với anh em tôi;
đâu phải ai xa lạ, mà là người đang đứng bên tôi.
Thế giới này không ai là một hòn đảo, vườn hoa này không có loài hoa lạc loài.”

Ước mong mỗi Kitô hữu, mỗi cộng đoàn tu sĩ và giáo xứ… khi khép lại Năm Thánh hồng ân này, vẫn tiếp tục bước đi cùng nhau trong tinh thần hiệp thông, hiệp nhất và tràn đầy hy vọng. Để từ những điều nhỏ bé của đời sống thường ngày, chúng ta biết nâng đỡ nhau, cùng nhau góp phần xây dựng một thế giới, một cộng đoàn và một tâm hồn luôn quy hướng về “hòn đảo duy nhất” đảo của Tình Yêu Thiên Chúa, nơi chúng ta được sai đi và mãi thuộc về.

Maria Đặng Hiền


HD MTG Tân Lập – Trao Gửi Yêu Thương – Tình Yêu Lan Tỏa

“Cho thì có phúc hơn là nhận.” (Cv 20, 35)

Những tia nắng ấm áp cuối năm dần lắng xuống, nhường chỗ cho làn gió xuân nhẹ nhàng thoảng qua như lời thì thầm dịu êm của tình yêu và hy vọng. Trong nhịp chuyển mình của đất trời, con người cũng được mời gọi sống chậm lại, để lắng nghe, để tạ ơn và mở rộng trái tim hướng về tha nhân.

Hòa chung bầu khí chuẩn bị đón Tết cổ truyền của dân tộc và đáp lại lời mời gọi yêu thương của Tin Mừng, Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Lập đã tổ chức trao gửi những phần quà Xuân yêu thương đến những anh chị em có hoàn cảnh khó khăn. Những món quà tuy đơn sơ, nhưng được gói ghém bằng tấm lòng chân thành, trở thành dấu chỉ cụ thể của tình bác ái Kitô giáo, diễn tả tinh thần “cho đi” trong niềm vui và hy vọng.

Giữa cuộc sống mưu sinh còn nhiều chật vật, không ít người lặng lẽ bước đi với đôi chân mỏi mệt, mang trên vai gánh nặng cơm áo gạo tiền. Những giọt mồ hôi lăn dài trên gò má, đôi khi hòa lẫn với những giọt nước mắt âm thầm của các phận đời còn nhiều thiếu thốn và bấp bênh. Ngay từ sáng sớm, cánh cửa Hội dòng đã rộng mở đón tiếp 430 anh chị em, là những người lao động nghèo từ Phú Yên, Bình Định, Vĩnh Long, Cà Mau… lên Sài Gòn mưu sinh; là những người khuyết tật, người bán vé số dạo, nhặt ve chai, dọn rác, công nhân… đang sinh sống tại các phường Bình Trưng, Cát Lái, Long Trường thuộc Thành phố Hồ Chí Minh. Họ tìm đến nơi đây với ước mong được dừng chân trong một không gian bình yên, nơi họ được lắng nghe, cảm thông và đón nhận bằng tình yêu thương chân thành.

Cuộc gặp gỡ diễn ra trong bầu khí ấm áp và thân tình. Mỗi phần quà được trao không chỉ mang giá trị vật chất, mà còn chất chứa sự sẻ chia qua ánh nhìn trìu mến, cái nắm tay thân thương và sự ân cần lắng nghe những câu chuyện đời còn nhiều trăn trở. Qua những ánh mắt và nụ cười mộc mạc của anh chị em, mỗi nữ tu trong Hội dòng cảm nhận sâu sắc rằng: chính trong việc cho đi, trái tim người môn đệ cũng được sưởi ấm, được đổi mới và lớn lên từng ngày trong tình yêu của Thiên Chúa.

Trong giây phút lắng đọng, mọi người cùng hướng về hang đá Giáng Sinh để dâng lên Thiên Chúa lời tạ ơn vì những cuộc gặp gỡ chan chứa yêu thương. Đồng thời, cộng đoàn tha thiết nguyện xin phúc lành và bình an của Ngôi Hai Thiên Chúa – Đấng đã chọn đến ở cùng nhân loại sẽ tiếp tục ở lại với anh chị em trong những ngày Xuân sắp tới, ban thêm sức mạnh, niềm an ủi và hy vọng, để họ vững bước giữa những khó khăn và thách đố của cuộc sống.

Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Lập xin tri ân những tấm lòng quảng đại của quý ân nhân xa gần đã và đang âm thầm đồng hành với những anh chị em đang gặp khó khăn. Ước mong những nghĩa cử nhỏ bé của Hội dòng sẽ tiếp tục nối dài nhịp cầu yêu thương qua nhiều tấm lòng hảo tâm của quý ân nhân để Tin Mừng được sống động giữa lòng thế giới hôm nay như chính lời Chúa Giêsu: “Mỗi lần các con làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các con đã làm cho chính Ta” (Mt 25,40).

Ban Truyền Thông MTG Tân Lập




Khát Vọng Cho Hòa Bình Thế Giới

Mỗi con người, không phân biệt dân tộc, màu da hay văn hóa, đều có quyền được sống trong hòa bình. Đối với Giáo hội Công giáo, con người được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa và là đền thờ của Chúa Thánh Thần. Vì thế, không ai có quyền tước đoạt sự bình an và hạnh phúc mà Thiên Chúa đã ban cho nhân loại ngay từ công trình tạo dựng (x. St 1,26-27). Chính vì thế, Hội Thánh dành ngày mùng 1 tháng 1 hằng năm để cầu nguyện cho hòa bình thế giới.

Trật tự hòa bình được thể hiện nơi sự hài hòa giữa con người với thiên nhiên và giữa các loài sinh vật với nhau. Tuy nhiên, khi con người lạm dụng tự do, đề cao cái tôi và tham vọng thống trị, trật tự ấy bị phá vỡ. Do đó, tình yêu, tình liên đới và sự tôn trọng giữa các dân tộc, quốc gia suy giảm dẫn đến xung đột, chia rẽ và đặc biệt là chiến tranh đã hủy hoại thành quả của quá khứ, gây mất mát cho hiện tại và cướp đi hy vọng của tương lai, để lại những vết thương sâu sắc cho mọi thế hệ. Người cao tuổi phải sống trong lo âu và chứng kiến thành quả cả đời bị tàn phá chỉ trong một khoảnh khắc. Người đang lao động mất đi hy vọng và ý nghĩa của những nỗ lực xây dựng gia đình, xã hội trước bom đạn, để lại cảnh gia đình ly tán và những mất mát khó hàn gắn. Đau thương nhất là các em thiếu nhi, những người vô tội và yếu thế khi tương lai của các em bị phủ bóng bởi sự bất ổn và bất trắc.

Để xây dựng nền hòa bình đích thực, mỗi người được mời gọi con người xây dựng mối tương quan hài hòa với chính mình, với tha nhân và với Đấng Tạo Hóa bằng sự tôn trọng, yêu thương và bảo vệ lẫn nhau. Mỗi cử chỉ, hành động và quyết định xuất phát từ tình yêu thương sẽ bảo vệ con người, đem lại ấm no và hạnh phúc; ngược lại, những quyết định ích kỷ, đặt lợi ích cá nhân lên trên hết, sẽ gây nên đau khổ, chia rẽ và bất công. Vì thế, ngay từ giây phút này, chúng ta cùng nhau góp phần xây dựng đất nước và thế giới bằng những hành động cụ thể của yêu thương, liên đới và tôn trọng, để hòa bình thực sự bén rễ và lan tỏa trong đời sống nhân loại.

Lạy Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót, xin Ngài thương nhìn đến thế giới hôm nay với biết bao hận thù và chia rẽ, xung đột và chiến tranh. Xin Ngài đến và ban hòa bình cho thế giới để mọi người được sống trong niềm vui, hạnh phúc và bình an. Xin cho mỗi chúng con biết chung tay kiến tạo hòa bình bằng suy nghĩ, lời nói và hành động thánh thiện để Nước Chúa được hiển trị ngay giữa lòng thế giới hôm nay.


Đôi Tay

Đứa nhỏ chạy theo bóng người đàn ông đang khuất dần, tiếng gọi xé lòng trong tuyệt vọng:
“Bác! Bác chờ con! Đừng đi!”  Đám trẻ trong xóm vây quanh, vừa cười vừa mỉa mai: “Cháu ông tâm thần! Con Giang là cháu của ông Ba tâm thần chúng mày ơi…”

***

Giang chợt tỉnh sau giấc mơ. Người nó nhễ nhại mồ hôi, tim đập dồn dập, vài giọt nước mắt còn đọng nơi khóe mi, chiếc gối ướt sũng. Chung quanh là màn đêm dày đặc và lạnh lẽo. Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi liu riu. Gió rít qua kẽ lá, tiếng thạch sùng tặc lưỡi tách tách, côn trùng rả rích trong cỏ, tiếng đồng hồ tích tắc vang lên giữa không gian tĩnh mịch như khoét sâu thêm nỗi cô đơn.

Nhà ngoại Giang có bác Hai, bác Ba, má Giang và cậu út. Trong một lần ra biển ông đã ra đi mãi mãi để lại cho bà nỗi đau của góa phụ và những đứa con phải gồng mình lớn lên giữa thiếu thốn. Má Giang lấy chồng sớm, nên Giang trở thành đứa cháu ngoại được cưng chiều nhất.

Bác Hai thương ngoại tần tảo sớm hôm, chẳng màng chuyện gia thất, theo chân đám thanh niên trong làng lênh đênh giữa đại dương để mong đổi đời. Với Giang, biển là thứ gì đó rất lớn, lớn nhiều hơn căn nhà nhỏ của ngoại nên bác Hai ở biển nhiều hơn ở nhà. Còn cậu út thì bỏ quê lên thị thành bôn ba, từ dạo ấy ngoại không còn biết cậu sống chết ra sao.

Ngoại là người khó giấu lòng mình. Cảm xúc cứ vật vờ như sóng nước, lăn tăn rồi kéo nhau vỗ vào bờ thương nhớ. Ngoại thở dài:
“Kinh tế, nhà cửa, con người cứ thế mà vươn lên, như muốn thoát khỏi cái dân dã của thôn quê… Rồi mọi thứ sẽ đổi thay. Sau này Giang có bỏ ngoại mà đi…!?”

Căn nhà của ngoại ọp ẹp, nằm hun hút sau hàng cau. Chiều chiều, bác Ba là người đưa Giang đi dạo quanh xóm. Giang hớn hở lắm, đôi mắt sáng lấp lánh như những viên kẹo nhiều màu trên khay bánh mứt ngày Tết. Nhưng những lúc bác không còn tỉnh táo, bác có thể bỏ lại Giang giữa con đường sâu thẳm rồi lặng lẽ đi mất….

Rồi đến một ngày… ngoại chặng đằng đừng phải nén nỗi đau, dựng cho bác một căn nhà – một căn nhà lạ lùng mà trong làng không ai có.  Đó cũng là ngày tuổi thơ của Giang như bị đánh rơi. Ngày ấy, bác không còn tự do với chính mình nữa. Bác ở đó. Lầm lũi và cô quạnh….
Những ngày trái gió trở trời, ngoại phải ôm Giang chạy sang nhà hàng xóm để tránh những cơn “khó chịu” bất chợt trong người bác. Cách duy nhất bác giao tiếp với thế giới là qua một ô cửa nhỏ, chỉ vừa bằng bàn tay người lớn. Giang thường thấy bác đứng đó, nhìn ngoại và nó qua ô cửa với ánh mắt đầy sầu muộn.

Mỗi lần má lên thăm, má đều mang theo ít bánh trái, rồi dặn Giang mang xuống cho bác. Giang sợ lắm. Nó lấy hết can đảm, rụt rè gọi khẽ:
“Bác Ba… bác Ba… má con lên thăm bác…”

Chỉ có không gian ảm đạm đáp lại. Rồi từ trong bóng tối, đôi bàn tay gầy guộc, chỉ còn da bọc xương run rẩy đưa ra, trắng bệch và thiếu sức sống. Khoảnh khắc ấy, Giang vội thả gói quà vào tay bác rồi quay đầu chạy vụt đi. “Giang là một dòng sông.” Có lần, trong lúc tỉnh táo, bác nói với nó như thế.
“Là sông thì không được quên nguồn. Sông mải miết bồi đắp phù sa cho bờ bãi. Sông dào dạt yêu thương và

lắng lại cho đời những tiếng sóng dâng trào…” Trong tâm trí non nớt, Giang nào hiểu hết. Nó chỉ ngồi yên trong lòng bác và mỉm cười.

Đã có những buổi chiều khi hoàng hôn dần khuất, chỉ còn những tia nắng ửng hồng lấp ló. Từng đàn cò chao nghiêng trên ngọn cây, sà xuống ôm ấp đàn con và tổ ấm của mình. Khói chiều mờ ảo trên những mái nhà. Xa xa, tháp chuông nhà thờ sừng sững giữa nền trời. Chiều quê êm ả lạ thường.Trên triền đê, cỏ dại xanh biếc rung rinh trong gió. Hai bóng người, một lớn, một nhỏ tay trong tay bước đi.

Nhưng…chiều nay, bác ra đi mãi mãi….

Bác ra đi, để lại trong lòng Giang những hối hận muộn màng cuồn cuộn nổi sóng:
“Giá như mình có thể nói thêm một câu… giá như ngày ấy có thể nắm lấy đôi bàn tay run rẩy của bác… giá như…” Những dằn vặt ghì chặt lấy nó, không cho nó thoát khỏi ngục tù của ký ức. Nỗi đau âm ỉ và sự xót xa nhức buốt cứa sâu vào trái tim khi nó nhận ra sự thật phũ phàng về sự vô tâm của chính mình.

Tiếng chuông thánh đường ngân vang trong đêm, như nhắc nó rằng: cuộc sống là một huyền nhiệm, chứ không chỉ là một vấn đề cần lời giải. Hãy để đời mình được chiếu sáng khi được sưởi ấm bởi tình yêu Thiên Chúa như viên đá Opal mang trái tim vỡ vụn, đầy những khe nứt, nhưng vẫn có thể rực sáng khi để hơi thở của Thiên Chúa len lỏi vào tận thẳm sâu trong tâm hồn.

Giang bật dậy. Nó băng qua những con hẻm nhỏ sũng nước, ánh đèn đường hiu hắt trong mưa. Tiếng chuông đổ dồn dập như lời mời gọi. Giữa dòng người vội vã trong đêm, Giang nắm lấy đôi tay run rẩy, già nua của một bà cụ xa lạ, cùng bà bước vào thánh đường cho kịp giờ lễ sớm.

Lúc ấy, Giang chợt hiểu: mọi dòng sông rồi cũng sẽ gặp nhau nơi biển cả, cũng như nó và bao con người khác sẽ gặp nhau nơi Đấng Yêu Thương vô cùng.

Maria Vũ Thị Thanh Mai